- 21/7/06
- 1,626
- 30
Nguồn: http://www.zing.vn/zing/Index.aspx?ArticleID=14275&ChannelID=122
Bàn về mấy cái console nổi tiếng Xbox, PS hay Wii đã quá quen thuộc rồi. Không biết đã có ai biết đến (hoặc đã chơi qua) những chếc console bên trên chưa nhỉ?
Hầu như ai ở đây cũng đều có chiếc console yêu thích và mơ ước của mịnh
Vậy tại sao chúng ta không bàn về những chếc máy chơi game tệ lậu nhất nhỉ ?
Virtual Boy (Nintendo)
Năm xuất hiện: 1995
Giá ban đầu: 179.99 USD (tương đương 249.29 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? Virtual Boy là sản phẩm mang tham vọng của Nintendo:chơi game 3D thực tế ảo. Nhưng những gì người chơi thấy được chỉ là những màn hình… đen thui cùng những hình ảnh đỏ chói lọi, do hiệu ứng giả 3D của chiếc máy này (các game thực chất vẫn là 2D). Chiếc máy này có tác dụng “cao” đến nỗi, khi bỏ nó ra khỏi mắt, bạn vẫn còn nhìn thấy những hình ảnh “đỏ lòm” kinh khủng ấy.
Đòn “trí mạng” cuối cùng dành cho Virtual Boy là sự xuất hiện ngay sau đó của những chiếc console chơi game 3D thực sự là PlayStation của Sony và Nintendo 64 của… chính Nintendo.
Sega 32X (Sega)
Năm xuất hiện: 1994
Giá ban đầu: 159.99 USD (tương đương 227.87 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? 32X thực sự không phải là một sản phẩm độc lập mà giống như phụ kiện dành cho chiếc máy Sega Genesis hơn. Cắm vào khe cắm băng trên Genesis, 32X giúp gia tăng sức mạnh xử lý đồ họa (từ 16 lên 32 bit) và âm thanh cho chiếc máy này. Tuy nhiên, khi chơi game trên 32X, người chơi chẳng thấy cải tiến nào ngoại trừ màu sắc trông có vẻ đẹp hơn trên Genesis. Hơn nữa, quái lạ là không phải chiếc máy Genesis nào cũng chạy tốt khi cắm 32X vào, cùng với những vấn đề tương thích với một số loại TV.
Sau đó, Sega cũng mắc một sai lầm y chang Nintendo khi… tự cạnh tranh với sản phẩm của chính mình khi tung ra Sega Saturn một năm sau.
3DO Interactive Multiplayer (Panasonic)
Năm xuất hiện: 1993
Giá ban đầu: $699.99 (tương đương 1022,52 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? Lý do thất bại đầu tiên có thể thấy được ngay: cái giá quá “cắt cổ” 700 USD. Mặc dù vẫn có những game khá hay như Street Fighter II Turbo hay Samurai Shodown, rất nhiều các tựa game dành cho hệ máy chạy theo trào lưu sử dụng các đoạn FMV (Full motion video, có diễn viên thật đóng) với chất lượng “không thể tệ hơn”.
Nói chung, chất lượng chơi game của chiếc máy “quý tộc” này chẳng hơn các máy thế hệ trước đó là bao, nên “cái chết được báo trước” dành cho Interactive Multiplayer cũng là điều dễ tiên đoán.
Jaguar (Atari)
Năm xuất hiện: 1993
Giá ban đầu: 249.99 USD (tương đương 365,18 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? Xét về sức mạnh phần cứng, Jaguar là một tiến bộ vượt bậc thời bấy giờ khi tích hợp các bộ xử lý đồ họa 32 và 64-bit, mạnh hơn nhiều so với thế hệ máy 16-bit cùng thời điểm là SNES hay Sega Genesis. Tuy nhiên, có lẽ các nhà phát triển game lúc ấy chưa thực sự sẵn sàng cho đồ họa 3D 32-bit trở lên, nên các game dành cho Jaguar cũng chẳng đẹp hơn là bao so với các game dành cho các hệ máy kia.
Lý do thất bại tiếp theo nằm ở chiếc tay điều khiển. Jaguar đi kèm môt tay điều khiển vừa to, vừa xấu xí, cục mịch. Ở giữa tay cầm là một loạt các phím số (như điện thoại) cực kỳ vô dụng khi hầu như chả bao giờ được sử dụng đến trong các game phát hành trên hệ máy này.
N-Gage (Nokia)
Năm xuất hiện: 2003
Giá ban đầu: 299 USD (tương đương 343 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? Công bằng mà nói, N-Gage là chiếc máy chơi game “đi trước thời đại” khi giới thiệu những game 3D trên một máy cầm tay (sau đó là DS và PSP). Tuy nhiên, phần cứng của chiếc máy này rất “lởm” khi hầu hết các game được thể hiện trên nền độ phân giải rất thấp, số lượng màu rất hạn chế (chỉ hơn 4000 màu) và một màn hình dài theo chiều dọc hết sức lạc hậu (giống như các máy Gameboy thời kỳ đầu). Thêm vào đó là hệ thống phím bấm rất kém trực quan do phải tích hợp chung với các phím số điện thoại di động.
Thêm vào đó là hàng loạt những khó khăn khi sử dụng. Chẳng hạn như tư thế nghe điện thoại hết sức kỳ cục (nghe bên hông) và cơ chế mỗi lần thay thẻ game là phải tháo cả pin ra. Khi được hỏi về vấn đề này, một đại diện của Nokia đã vô tư trả lời rằng điều đó chẳng mấy quan trọng khi nhiều người sử dụng điện thoại di động vẫn thường hay thay đồi nhiều SIM card.
Vâng, chỉ cần nghe cách trả lời như vậy cũng đủ biết Nokia chỉ rành sản xuất điện thoại chứ chả biết quái gì về việc sản xuất máy chơi game cũng như thị hiếu của các game thủ.
CD-I (Philips)
Năm xuất hiện: 1991
Giá ban đầu: 699,99 - 1400 USD (tương đương 1084,83 – 2169,69 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? Sự thất bại của CD-I cũng tương tự như hệ máy của 3DO bên trên. CD-I cũng quá ôm đồm nhiều chức năng đến nỗi chính nhà sản xuất cũng không thể phân loại nó thuộc loại sản phẩm gì. Chiếc máy này có thể đọc được các loại đĩa CD game (thời đó tồn tại các bộ phim tương tác), nhạc, hình ảnh, karaoke, VCD… nói chung đủ cả. Chính vì vậy nên CD-I cũng có mức giá bán rẻ rất ư là khủng khiếp là từ 700 USD cho đến 1400 USD (Philips bán quyền sản xuất CD-I cho hơn chục công ty khác, trong đó có cả Sony).
Riêng về khả năng chơi game thì CD-I ngay từ khi ra mắt đã gây ấn tượng mạnh cho các game thủ khi giới thiệu toàn những tựa game nhàm chán và dở ẹc.
Nuon (VM Labs)
Năm xuất hiện: 2000
Giá ban đầu: 400 USD (tương đương 490,31 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? Cái tên Nuon được biết đến đầu tiên vào năm 1997, khi đó còn là một dự án phát triển console bí mật mang tên Project X. Lúc ấy, dư luận “râm ran” rằng sức mạnh của chiếc máy này còn hơn cả PlayStation và Nintendo 64, 2 hệ máy đang “làm mưa làm gió” lúc bấy giờ.
Thế nhưng, năm 1998, Project X được giới thiệu không phải là một console chơi game mà chỉ tồn tại dưới dạng… một con chip tích hợp vào các đầu đĩa DVD để hỗ trợ khả năng xử lý hình ảnh và chơi game (3D đàng hoàng đấy nhé!).
Rồi do một loạt lý do, Nuon lại tiếp tục bị trì hoãn cho đến khi thực sự ra mắt trong một số loại đầu DVD của Samsung vào năm 2000, để rồi “đụng đầu” với PlayStation 2, vốn được xem là một trong những console thành công nhất lịch sử.
R-Zone (Tiger Electronics)
Năm xuất hiện: 1995
Giá ban đầu: 30 USD (tương đương 41,55 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? Chiếc máy cầm tay R-Zone đã lặp lại y hệt thất bại của Virtual Boy khi thể hiện môt cơ chế đồ họa “không giống ai” chỉ gồm 2 màu đỏ và đen. Bên cạnh đó là việc xuất hiện những phụ kiện rất kỳ khôi, chẳng hạn như thiết bị R-Zone Extreme Pocket Gear, cho phép người chơi đội lên đầu và thưởng thức màn hình game hạ ngay trước mắt. Nhưng cho dù chơi game bằng cách nào, thế giới game của R-Zone cũng chỉ gói gọn trong 2 màu đỏ và đen cực kỳ đơn điệu và xấu xí.
Studio II (RCA)
Năm xuất hiện: 1977
Giá ban đầu: 149,95 USD (tương đương 522,30 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? Thập niên 1970, thời kỳ sơ khai của ngành công nghiệp game, là lúc các game thủ thế hệ đầu chứng kiến sự ra đời hàng loạt của các loại máy chơi game kỳ quái. Bạn cho rằng chiếc tay cầm tích hợp phím số của Jaguar là đã đủ “nhảm nhí”? Chưa đâu, tích hợp các phím số vào tay cầm chơi game là trao lưu từ những năm 70 và một trong những chiếc máy tệ hại nhất chính là Studio II của RCA.
Vì sao ư? Không chỉ có cả đống phím số vô dụng, “tay điều khiển” của Studio II còn… dính luôn vào thân máy. Trông chiếc máy chẳng khác nào một chiếc bàn phím máy tính kềnh càng. Thêm vào đó, trong khi các hệ máy cùng thời đã phát triển nền đồ họa màu, Studio II vẫn một mực "trung thành” với cơ chế hình ảnh trắng đen cổ lỗ sĩ. Cuối cùng, sự xuất hiện của Atari 2600 trong cùng năm đã chính thức loại “anh chàng” hoài cổ và lập dị này ra khỏi vòng chiến.
Action Max (Worlds of Wonder)
Năm xuất hiện: 1987
Giá ban đầu: 99 USD (tương đương 183,95 USD ngày nay)
![]()
Vì sao “cùi bắp”? Trước tiên, Action Max sử dụng các băng video để chứa game. Rắc rối đầu tiên cũng phát sinh từ đây: chiếc máy không hề có cơ chế đọc băng. Vì vậy, điều kiện tiên quyết để chơi game với Action Max là phải nối nó vào một... đầu video.
Chiếc máy đi kèm với tay điều khiển dạng súng, để chơi các game bắn súng hồng tâm (như kiểu bắn vịt trên NES). Vì vậy, bước thứ 2 là người chơi phải gắn một thiết bị định vị tròn màu đỏ lên màn hình TV để có thể định vị hồng tâm cho cây súng. Coi như các thao tác lắp đặt đã xong, chơi game nào!
Chơi game gì đây? Súng ư? Vậy thì chơi bắn súng hồng tâm. Thôi chán rồi, đổi game khác đi. Game gì khác chơi được với cái tay điều khiển hình súng này? Chỉ có mỗi một thể loại bắn súng hồng tâm này thôi.
Bắn súng, bắn súng rồi lại bắn súng. Chán thể loại bắn súng rồi ư? Vậy thì quăng luôn cái Action Max này cho rồi!
Mai Long
(Theo GamesRadar)
Bàn về mấy cái console nổi tiếng Xbox, PS hay Wii đã quá quen thuộc rồi. Không biết đã có ai biết đến (hoặc đã chơi qua) những chếc console bên trên chưa nhỉ?
Hầu như ai ở đây cũng đều có chiếc console yêu thích và mơ ước của mịnh
Vậy tại sao chúng ta không bàn về những chếc máy chơi game tệ lậu nhất nhỉ ?


.Đúng là không có những kẻ điên khùng thì làm sao có được thành công ngày nay