heck, ở những chap gần cuối ~ 16x, ngay đầu trang là một bức hình thật đáng nhớ, hình ảnh Toujou và Nishino đứng cạnh nhau, và ... "the two that met each other by chance because of Manaka, someday, they will be able to talk and laugh about those times"...
với những người chứng kiến, trải qua thời học sinh, sinh viên, nhìn lại những khoảng thời gian học đường, cảm nhận đầu đời, có lẽ có chút gì mong manh còn lại khi đọc ichigo.
Đồng cảm với Aya, khi đã nói được điều mình muốn, với Aya, đó không chỉ là tỏ tình, đó là lời nói chia tay thời trung học, để bước một bước về tương lai. Sự tiếc nuối này có lẽ cũng khá nhiều người đọc gặp phải ở thời học sinh. Ở đoạn cuối, sau 4 năm gặp lại, người đọc vẫn cảm nhận được tình cảm của Aya khi nhìn lại, nghe lại những điều Manaka nói, nhưng thời gian đã qua, tình cảm tuy không phải không còn nhưng trải nghiệm cuộc sống đã đủ sức đè nén mọi thứ.
Theo dõi truyện từ chap 1, có lẽ Aya có quá nhiều lợi thế: là người đầu tiên gây ấn tương với Manaka, là cô gái định mệnh của hắn, là con người tượng trưng cho kết thúc hạnh phúc trong cuốn tiểu thuyết for-manaka-only, là người cùng mang số 1508 với Manaka, là người Manaka thực tế luôn nghĩ tới từ đầu chương 1 (surely).
Còn Nishino thì yếu thế hơn, khi thực tế luôn là cái bóng của Aya.
~ chap 140, hình như lúc đó, Manaka vẫn luôn rất yêu Aya.
Thực tế là những lúc Aya và Manaka tiến gần với nhau, hắn luốn phấn khích nhiều hơn là với Nishino. Đến tận lúc này, thật sự người đọc và Manaka cũng chưa chọn được ai thích hợp.
Vì thế, ngay khi Manaka chọn Nishino, rồi nói những câu và hành động hơi trái ngược với cảm xúc mà Manaka dành cho Aya trước đó không lâu, mình thấy hơi cưỡng ép, dù rằng truyện này thật là không thể có kết thúc thỏa mãn mọi độc giả.