giaman29052
Donkey Kong
- 9/2/06
- 332
- 6
cứ chiêu này mà chơi bác ạ
Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
![]()
cứ chiêu này mà chơi bác ạ
Không nghe điều xấu,không nói điều xấu,không thấy điều xấu.
______________
ý ông bảo cha mẹ khuyên răn điều xấu à ?:o
@gaiMax : thôi thì nuớc ta còn khá cổ hủ nhưng mà cha mẹ có thuơng mới mắng gắt thế ta cứ ráng chịu đựng thôi rồi đợi một ngày đẹp trời trong bữa cơm gia đình do chính tay ta sắp ra , ta sẽ tìm thơi cơ nói nhỏ nhẹ vừa có tác dụng xoa dịu căng thẳng , vừa làm cho cha mẹ vui lòng hơn và hy vọng sẽ có nhiều chuyện tốt
truyện hàng trăm năm hàng nghìn năm thậm chí là chuyện của bố mẹ mình cũng lôi ra để chửi mình trong khi mình không làm gì mà đó là do bố mẹ làm thậm chí là chuyện mà ông nội làm mình cũng bị nghe chửi chỉ bởi vì mình là cháu ông nội và là con của bố mẹ . Thôi , không sao , người lớn hay bị áp lực trong làm ăn và cả trong suy nghĩ , đôi khi họ mệt mỏi và cũng muốn đc trút giận cho 1 ai đó , nếu mình nghe họ chửi mà họ có thể khỏe mạnh và sống vui vẻ thì cứ cố mà nghe , còn về việc của bạn thì tớ không có ý kiến . Khuyên 1 câu thôi : khó chịu thì khó chịu thật , thôi nhịn đi :hug:Anh này chắc chọi ông bà già ở nhà quen rồi![]()
cứ chiêu này mà chơi bác ạ

Ai chứ ông này thì tôi không thể chấp nhận dcCha mẹ kiểu quái gì thế này,đọc câu này đã muốn vả vỡ mồm rồi,hơn nữa kể chỉ toàn kể phiến diện mà không hề đả động gì đến mình.Nói thật,ba mẹ chửi con cái nhiều lúc cũng có những từ hơi quá thật,nhưng nên thông cảm với họ là họ từng đã sống qua những thời kì thiếu thốn đói rách nhất của đất nước.Nay thấy bạn cứ cơm lo áo ấm mà cứ nhơn nhơn ra chửi là phải thôi,thêm nữa ba mẹ chỉ chửi vậy nhưng vẫn rất thương bạn,nếu họ ghét bỏ bạn 1 cách cay độc thì bạn đã ra ngoài đường từ đời nào rồi
.
Anh này chắc chọi ông bà già ở nhà quen rồi![]()
...Limkl gì cơKhà khà, bác Gái đây rồi, nhớ bác quá! , bác giờ quên sầu ở nơi nao? cho tui cái link đi!
Chuyện của bác: Bác canh me lúc ông bà già ở nhà chịu khó ngồi vào bàn học 2 tiếng xem
...Tôi có cái yahoo thôi [email protected] 
...Chính xác là thế này bà chị ạ,thằng em đang học năm 2 đại học,nếu ko phải vì bị 1 trận bệnh thừa xống thiếu chết thì cũng đã tốt nghiệp đại học rồi...Giờ là ngày hè,trường ko học nghĩa vụ,mà hè thì học cái gì.Ổng bả kêu đi học anh văn,mà anh văn ở đây có mỗi cái bằng C cao nhất thì cũng đã lấy từ kiếp trước rồi,học cái gì nữa.Xin đi học tin thì ổng bả lại cho rằng mình đi chơi...Ko hiểu sao dạo này cứ gặp mặt là chửi,thằng em đoán chắc bả gặp bạn bè gì đó có thằng con ra hồn nên đem thằng con ở nhà ra chửi cho đở mất mặt.Chuyện học hành giang dở của thằng em đâu phải do thằng em ham chơi.2 năm trước lúc bị bệnh viêm gan,đã nói là xin về trị vài tháng sẽ vào SG học lại mà ổng bả ko cho,nhất quyết bắt ở lại đây thi lại ==>thế mà bây giờ bới chuyện đó ra chửi,chả lẽ cái chuyện đó là lỗi ở thằng em à...Đọc hết toàn bộ. Rút ra được vài câu có vấn đề.
Con cái đôi lúc chỉ biết ngồi trách móc, hờn giận bố mẹ thế này, thế kia nhưng lại quên mất 1 điều vô cùng quan trọng là tại sao mà mình lại bị như thế? ^^ Không chịu tìm hiểu nguyên nhân vì sao để rút kinh nghiệm, để thay đổi, để bố mẹ không còn đối xứ như vậy với mình mà ngồi đây trút giận thì được gì hả Gai Mắt??? ^^ Cũng nên tự nhìn nhận lại mình, nhìn nhận lại bản thân xem mình như thế nào đã nhé.
...Thằng em là 1 đứa ko đua đòi,ko an dua,ko phải thằng ăn chơi đàn đúm.Thuốc lá,rựu chè,gái gú lung tung thì càng ko...Những chuyện thằng em làm tốt ko được khen 1 câu,làm ko tốt thì nói là đồ vô dụng,ăn bám,vô tích sự này nọ...Cái sai duy nhất của thằng em là quá ư lo chuyện bao đồng,hay ăn cơm nhà,đi vác tù và hàng tổng...mà bà chị có biết đâu,cái tính đó là do di truyền.Ai nhờ gì ổng bả cũng giúp,chuyên làm chuyện ko công,mà thằng em làm 1 cái gì đó lại bị chửi.Có mấy lần thằng em chịu ko nổi nói thẳng ra đó là cái tính của ổng bả di truyền cho thằng em thì bị ông già cho 1 "phát như lai thần chưởng"...Nếu là bà chị,bà chị sẽ làm cái gì?Dù có thích tự do và thích làm việc theo sở thích đến mấy thì cũng không nên quá theo bản thân mình. Cũng nên nghĩ cho bố mẹ 1 chút. Và nếu thật sự thích làm việc theo sở thích thì hãy biết chứng minh cho bố mẹ thấy rằng lựa chọn của mình là đúng, là có ý nghĩa, có cái thú vị của nó và nó thật sự có ích. Chứ nếu chỉ nói suông, chỉ hô hào rằng con thích thế này, con không thích thế kia mà lại không cho bố mẹ thấy mình làm tốt, không tạo được niềm tin cho bố mẹ thì làm sao bố mẹ tin được mình hả Gai Mắt??? ^^
...Vốn là lúc trước thằng em có dự định hợp tác với mấy đứa bạn mở dịch vụ "Kiếm nhạc theo iu cầu" nên xin bà già cho tiền mua cái đầu Ghi cho cái PC ở nhà.Cái đầu ghi đó chính xác là 480k,sau đó có xin thêm 1-2k tiền mua điễn trắng để làm...Làm được 2 tháng thì ko nổi nên nghĩ...Từ đó mỗi lần xin tiền là bả lại nhắc đến cái chuyện đó...Nhiều lần điên lên,thằng em hỏi :"Má nhắc cái chuyện đó làm gì,cho rồi thì thôi,nếu tiếc đến thế thì đừng có cho"...Bả chửi té tác rồi còn giận mấy ngày.Còn ông già thì thôi,kinh khủng.Ở nhà,xem ti vi thì bị chửi là ăn ko ngồi rồi,có cái PC,ngồi nghe nhạc,chơi game thì bị chửi suốt ngày chỉ biết dính vào đó,ổng bả kêu lấy báo lấy sách ra đọc,khổ nổi nhà có cái quái gì chứ.Báo thì miễn nói,dùng để gói bánh kéo,gói đồ linh tinh thì oki,toàn là đồ cỗ,tờ báo mới nhất chắc phải hơn 3 tháng.Còn sách,có 3-4 quyển như Nhật kí Đặng Thùy Trâm,Mãi Mãi tuổi 20 và vài muốn linh tinh thì thằng em nhai dám mòn cả bản lề.Đi thuê ngoài thì bị la tốn tiền.Chả lẽ suốt ngày,thằng em phải ngồi 1 cục như cái cục đá à.Mấy ngày nay đi làm ở quán cà phê để giết thời gian và kiếm tiền tiu vặt để chờ đến ngày dô học,làm về mệt mà cứ ở nhà là bị chửi.1 ngày mà ổng bả ko chửi là chịu ko nổi.Đây. Phải có lý do gì đó, bố mẹ mới nói câu này. Gai Mắt cũng nên xem lại mình xem thời gian qua, đã tiêu pha những gì không cần thiết khiến bố mẹ giận nhé. ^^
...Vâng,thằng em biết ổng bả rất lo cho thằng em,lo từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn,nhưng ổng bả chỉ nghĩ đơn giãn là bắt thằng em làm theo là thằng em phải làm,muốn hay ko muốn cũng mặc kệ,chả cần biết thằng em nghĩ gì.Lúc nhỏ thì ko nói,giờ thằng em cũng đã 22-23 tuổi rồi,muốn làm cái gì đó cho bản thân mình thì bị ổng bả tát cho gáo nước lạnh.Nếu nói lo lắng thì thằng em lại nghĩ đó là áp đặt,ổng bả áp đặt cuộc sống của ổng bả cho thằng em,mà thằng em ko phải là ổng bả thì làm sao có thể làm theo.Mỗi lần thằng em nhắc đến ý kiến đó thì ổng bả lại nói đến con người ta.Lúc đó thằng em chỉ muốn quát thật to rằng :"Nếu ba má muốn thằng đó thì cứ đem nó về mà nuôi,con ko phải là nó"...Mà hồi giờ,ko bao giờ thằng em nói chuyện với ổng bả được quá 3 câu.Câu đầu bỉnh thường,sang câu 2 thì bắt đầu đổi giọng,sang câu thứ 3 thì ăn quả "Thằng mất dạy,ai dạy mày cái kiểu nói đó?" <=== thế thì bà chị muốn thằng em nói cái gì và phải nói làm sao?Còn ổng bả đã nghĩ gì,thì ổng bả luôn cho rằng suy nghĩ đó là đúng,dù cái suy nghĩ đó có sai đi nữa vẫn bắt thằng em phải nhận <== sĩ diện làm cha làm mẹ.Điều này đúng mà Mắt. Bố mẹ nào chẳng lo cho con cái những điều này? ^^ Nếu Mắt thấy lòng tự trọng bị tổn thương, nếu Mắt thấy mình đã trưởng thành thật sự thì hãy chứng minh cho bố mẹ thấy mình có thể kiếm ra được tiền 1 cách chân chính và tiêu xài bằng chính tiền mình làm ra, thậm chí có thể lo được cho gia đình thì Daki tin rằng, Mắt sẽ không còn gặp những chuyện như vậy nữa đâu. ^^

...Cái này thì tôi ko bàn với cậu,nếu ổng bả cho tôi được làm gì tôi muốn thì tôi sẽ khác.Đằng này ổng bả ko bao giờ cho tôi làm cái gì theo ý mình <== sau đó lại chửi luôn mồm "Mày là thằng ăn bám".Ông anh tự xem mình đã làm được j` cho ông bà già chưa ?
Họ còn chửi, còn mắng thế tức là họ còn quan tâm tới mình đấy.
Nhiều người còn chẳng có cha mẹ cơ .
2 cụ nhà em thì hay mắng chửi em lúc bé, cũng giống hệt anh bị bây giờ đó. Nhưng khi lớn rồi, biết suy nghĩ rồi thì chỉ bị mắng mấy câu bắt đi học thôi. 2 cụ cũng chẳng kì vọng và em nhiều, họ chỉ mong em đỗ ĐH và có công ăn việc làm ổn định thôi.
Tốt nhất anh cứ dành 1 hôm nào đẹp trời ngồi nói chuyện nghiêm túc với họ xem.
Thì U cứ hỏi thẳng xem họ muốn U học gì về AV nữa, xem họ trả lời ra sao.Ổng bả kêu đi học anh văn,mà anh văn ở đây có mỗi cái bằng C cao nhất thì cũng đã lấy từ kiếp trước rồi,học cái gì nữa.
Mời họ đến gặp thầy dạy tin học, để ổng cam kết sẽ canh chừng U, như thế ba mẹ U khỏi kiếm cớ.Xin đi học tin thì ổng bả lại cho rằng mình đi chơi.
Thì tui cũng thếThằng em là 1 đứa ko đua đòi,ko an dua,ko phải thằng ăn chơi đàn đúm.Thuốc lá,rựu chè,gái gú lung tung thì càng ko.
. Nhưng nhiêu đó vẫn chưa đủ tiêu chuẩn để làm 1 đứa con "hoàn hảo".Tui cũng thế, cái mình làm tốt thì bị coi là "chuyện tầm thường chẳng đáng nói", chuyện làm không tốt thì "làm cái gì cũng chẳng ra hồn".Những chuyện thằng em làm tốt ko được khen 1 câu,làm ko tốt thì nói là đồ vô dụng,ăn bám,vô tích sự này nọ.
Cũng giống tui và...ba tui cũng thế.Cái sai duy nhất của thằng em là quá ư lo chuyện bao đồng,hay ăn cơm nhà,đi vác tù và hàng tổng.

Tui cũng...thế.Ở nhà,xem ti vi thì bị chửi là ăn ko ngồi rồi,có cái PC,ngồi nghe nhạc,chơi game thì bị chửi suốt ngày chỉ biết dính vào đó

Đừng bao giờ đổ lỗi cho ba mẹ.Có mấy lần thằng em chịu ko nổi nói thẳng ra đó là cái tính của ổng bả di truyền cho thằng em
Đừng bao giờ tỏ ra bất kính.Nhiều lần điên lên,thằng em hỏi :"Má nhắc cái chuyện đó làm gì,cho rồi thì thôi,nếu tiếc đến thế thì đừng có cho"
Đừng bao giờ có những ý nghĩ xấu như vậy (tuy tui cũng hay nghĩ như thế mổi khi bị so sánh). :'>Lúc đó thằng em chỉ muốn quát thật to rằng :"Nếu ba má muốn thằng đó thì cứ đem nó về mà nuôi,con ko phải là nó"...


!



Có dạy thì dạy cho ng` ta lẽ phải, ai đi mà nói cái kiểu như thế này? Công cha mẹ sanh ra ta đã là 1 cái điều mà mình chịu cái ơn và cái tội suốt đời rồi. Công người nuôi ta lớn được như tới ngày nay thì đã là thêm 1 cái công ơn to lớn rồi, thì tại sao lại nói là "Cha mẹ chẳng qua cũng chỉ là người mang cùng huyết thống , có trách nhiệm nuôi dạy mình đến khi trưởng thành thôi". Nên nhớ không có cha mẹ thì không có ta. Có biết bao nhiêu người mong muốn còn cha còn mẹ để nghe tiếng la, tiếng nói đó. Mong bạn nên suy nghĩ lại những lời nói của bạn.Yêu ra yêu , ghét ra ghét . Cha mẹ chẳng qua cũng chỉ là người mang cùng huyết thống , có trách nhiệm nuôi dạy mình đến khi trưởng thành thôi . Nếu đôi khi họ nóng giận ( vì 1 điều gì đó , hoặc giả mình có sai sót gì ) thì không vấn đề :) Nhưng nếu điều đó xảy ra thường xuyên , thì rất tiếc , họ chỉ coi mình như gánh nặng , hoặc đơn giản là chỗ xả stress thôi :) . Nếu rơi vào trường hợp xui xẻo như vậy , chỉ còn cách tự mình tìm lấy con đừơng riêng , không phụ thuộc vào họ nữa , có điều rất khó :)