Có lẽ ko biết bắt đầu từ đâu nữa nên bắt đầu từ ngày đầu tiên học lớp 10 của mình vậy ...... ( niên khoá 2000 --> 2003 )
Năm ấy tôi thi Trung Học Cơ Sở chỉ vọn vẹn 3 môn mà có 18.5 đ trung bình quá & đậu vào trường Ernst ThalMann ở Trần Hưng Đạo cùng đầy bất ngờ mặc dù là trường bán công nhưng mà có đậu còn hơn là vào dân lập . Tôi được trường xếp vào lớp 10A1 , cái A1 lúc ấy gọi là lớp chuyên ( học nhiều hơn người ta & cực hơn ) . Ngày đầu tiên vào nhận lớp , nhận thấy mình quá xa lạ với mọi người bạn bè cũ năm cấp 2 thì ko thấy 1 ai. Trong lớp ấy tôi bắt gặp được em , 1 cô gái dáng người gầy & cao , tóc thì dài lắm màu nâu hạt dẽ & xoăn . Nhìn gần thì trên vành môi em có 2 cái nốt ruồi hơi lệch với nhau ( chắc là mụt ruồi ham ăn & mụt ruồi cãi ) . Tôi đã mến em từ ngay cái nhìn đầu tiên & tìm cách làm quen với em = 1 câu nói mà suốt 6 năm wa tôi và em vẫn còn nhớ : " Xin hỏi Linh có phải là biểu tượng của VN ko vậy ? Vì bạn giống cây tre quá đi " . Một câu làm quen hơi vô duyên & kết quả là tay trầy trụa tùm lum vì bị quào . Tôi đeo đuổi em trong thầm lặng suốt 1 học kì , làm mọi thứ rất năng nổ nhưng trong mắt em thì tôi chỉ là 1 thằng con nít lăng xăng thôi . 1 ngày kia tôi nghe tin em đã kết đôi với Phúc , người cao to , có học võ lại học giỏi ,đẹp trai & nói chung là hơn tôi mọi điều . Tôi buồn lắm cứ như mất đi 1 cái gì đó .
Ngày ngày tôi vẩn nhìn em với Phúc vui vẻ bên nhau mà lòng thì buồn trĩu nặng. 1 ngày Phúc ko đi học thì em buồn hiu & đôi khi lại khóc , tôi thật ko hiểu nổi tại sao em như thế . Càng nhìn em khóc tôi tức cho bản thân mình quá yếu đuối & hèn kém . Ngày ngày tôi vẫn đi học, vẫn cố gắng học giỏi để vượt qua Phúc nhưng mà ko thể & vẫn đợi chờ em tìm cách tiếp cận em. Những gì em thích tôi đều làm , những món quá trong dịp lễ hay là đi ăn ( thật sự lúc đó 1 ngày chỉ có 5000 ăn sáng thôi mà học từ 6h30 sáng --> tận 5h chiều ) . Tôi nhịn, tích cóp từng cái 1 từng đồng để có thể mua cho em 1 món quà . Ngày noel cũng đến ,tôi dùng số tiền tích cóp ấy mua cho em 1 con nhồi bông hình em bé cầm trái tim gói trong chiếc hộp màu hồng có cái nơ xinh xắn ( mà giờ đây tôi mới nhận ra rằng đó là cái hộp em gửi lại cho tôi chứa 1000 con hạc giấy 6n qua em đã giữ gìn ) . Em rất vui & đi uống nước cùng tôi trong đêm noel đó cũng là 1 hạnh phúc nho nhỏ khi đi với người mình thầm yêu thương .
Rồi 1 năm học qua đi chúng tôi bước vào lớp 11 , vẫn học chung với nhau ko bị chia cách . Tôi vẫn vậy , vẫn học vẫn lo lắng nhìn em từng ngày mà em nào có biết được vì em đã có Phúc bên cạnh . Đến 1 ngày kia em rũ tôi đi chơi & em khóc rằng Phúc đã ko còn thương em nữa , tôi chỉ biết câm nín nghe em nói & đưa bờ vai cho em tựa vào mà khóc thôi . Tôi ko biết dỗ dành mà chỉ nói rằng mọi chuyện rồi sẽ qua thôi Linh ah. Kể từ ngày đó lúc nào em cũng chia sẻ buồn vui với tôi , còn tôi thì lắng nghe & chỉ lắng nghe. Những lúc em buồn tôi lại dỗ dành , em tức thì tôi lại chọc để em có thể đứng dậy đánh tôi , cào tôi , dí tôi chạy mà quên đi buồn phiền . Tuy rằng đau , tuy rằng chảy máu,mang thẹo đầy tay nhưng tôi vẫn vui vì khi thấy em cười .
Hết năm học 11 , đến những tháng ngày hè êm ả của tôi bắt đầu . Ngày ngày tôi viết thư cho em , từng bức thư 1 gửi đến em = những dòng mực màu hồng ( đó là màu tôi thích ) chứ đựng trong đó tất cả những nổi niềm ,tình cảm trong những dòng chữ ấy .
Ngày 10/08/2002 , tôi đến rủ em đi chơi vào lúc 11h trưa & đưa cho em 1 bức thư tình khi đang trên đường qua Q7 ( đến đoạn ngã 4 bệnh viện Việt Pháp ngày nay ) em đọc xong bức thư & nói với tôi rằng : cám ơn anh , em sẽ yêu anh thật nhiều & ko bao giờ rời xa anh - sau đó em ôm tôi thật chặt, 1 cái ôm mà tôi mong chờ suốt 2 năm trời . Khi nghe được câu nói ấy , tim tôi như ngừng đập vì điều mà mình mong chờ bấy lâu đã thành sự thật . Tôi sống những ngày thật hạnh phúc & vẫn tiếp tục viết cho em những bức thư xuất phát từ đáy lòng của tôi , mỗi bức thư là mỗi tình cảm mà 2 năm wa tôi chôn giấu .
Ngày 14/08/2002 : đó là ngày sinh nhật của em , tôi chở em đi chơi dạo từ trưa -->5h chiều & về nhà , em hỏi tôi rằng tối nay sinh nhật em có đi không , tôi bảo là về xin phép rồi 7h mình gặp lại . 7h tối , tôi vội phóng xe như 1 thằng điên để đến kịp giờ em , chưa cơm nước & trời lâm râm mưa . Đến nơi tôi đứng chờ em dưới mưa để có thể cùng dự sinh nhật em chờ 15p ko thấy em ra,chờ 1 tiếng rồi 2 tiếng & tôi lủi thủi về nhà . Hôm sau gặp em thì em bảo rằng : L ngủ quên xin lỗi Phong nha ( mà lý do thật sự sau này tôi mới biết là em đi với 1 người mới quen uống cafe ở Ngã Tư hàng Xanh - trớ trêu nhỉ )
Ngày 23/08/2002 : Trưa hôm ấy em gọi tôi qua gấp có chuyện . Tôi cũng vội vàng chạy qua với em & nhận được từ em : mình chia tay nhau nhé , vì lên lớp 12 phải lo học thôi năm cuối cấp mà . Tôi ko khỏi bàng hoàng trước câu nói đó & cũng chấp nhận lời chia tay mặc dù ko muốn tí nào .
Vào năm học lớp 12 , tôi thật sự biết rằng thời gian ấy em quen với tôi vì khi đó Phúc bận về quê & khi Phúc lên thì chia tay tôi . Tôi đau lắm nhưng cũng ko trách em gì vì tôi đã có được 13 ngày hạnh phúc , 1 con số 13 xui xẻo . Tuy rằng như thế nhưng tôi vẫn đợi em vẫn chờ em, vẫn đi học nhưng mà học cho có vì lúc nào tôi cũng nghĩ về em . Noel 1 nhóm nhỏ chúng tôi rủ nhau về nhà thằng bạn để nhậu , lúc đó em cũng đi cùng , hôm ấy em nhậu rất nhiều & rất nhiều rồi em xỉn , em khóc & trách Phúc ko còn yêu em nữa , tôi buồn lắm buồn vì thấy em như vậy & đã tát cho em 1 cái để em tỉnh lại : ko có Phúc thì vẫn còn Phong mà Linh ơi .
Khoảng thời gian ấy , tôi quen 1 người khác cũng tên Linh & học khác lớp thôi , có lẽ là quen để bù đấp cái trống vắng ở em .Nhưng chỉ 1 thời gian Linh đã nhận ra rằng người tôi yêu thật lòng là em chứ ko phải cô ấy & chúng tôi chia tay. Ngày nào tôi cũng buồn , 1 tuần thì đem rượu vào lới uống 1 mình , xong xỉn rồi ngồi khóc như 1 thằng khùng . Tôi khóc vì em khóc vì em đã đối xử với tôi vậy .
19/03/2003 : đó là ngày lễ của trường tôi , hôm ấy 1 phần của lớp kéo đến nhà tôi chơi rất vui , có cả em nữa . Em bận 1 bộ đồ màu xanh tím (chắc thời gian em đã quên ) trông rất xinh , rồi sau đó chúng tôi đến trường tham gia lễ hội . Tính của em thì thích hay ăn vặt nên cứ lo ăn rồi lạc mất tôi mặc dù sân trường rất nhỏ , tôi lũi về nhà tắm rửa thay đồ để tối còn đi chơi mà ko cho em biết . 1h sau tôi way lại trường & tìm em , em cũng tìm tôi & mặt mày mếu máo đầy giận dữ nói rằng " anh đi đâu vậy sao bỏ em 1 mình ??? " , tôi bật khóc & nói với em rằng " sau này anh sẽ ko bỏ em 1 mình hay xa em nữa đâu " . Sau câu nói ấy 2 đứa tôi đã trở thành 1 cặp mặc dù bạn bè trong lớp ko ai biết .
Tình yêu cứ thế lại tiếp diễn & đến khi thi Tốt Nghiệp cấp 3 em lại nói với tôi rằng : mình chia tay nhau đi lo mà học hành thi đại học , nếu như anh đậu đại học thì mình quen lại . Câu nói này ko phải từ em mà từ Phúc , em vẫn còn lưu luyến bóng hình của Phúc & tôi vẫn cố gắng học & thi . Tôi rớt đại học chỉ vào học ở 1 trường Cao Đẳng xa xôi bên Q7 gần cái nơi mà ngày 10/08 đó . Còn em thì cũng đậu cao đẳng nhưng lại ko học & ở nhà lo nội trợ . Ngày nào tôi cũng học 2 buổi sáng cho đến 5h30 chiều , nhưng mà sáng tôi đều ghé chở em đi chợ rồi vừa kịp giờ vào lớp học . Trưa có những buổi tôi ở lại ăn cơm cùng với đám bạn bè chung khoá & ngồi cafe đánh bài chơi, từ khi em làm nội trợ trưa tan học tôi vội chạy về để thưởng thức đồ ăn của em , em nấu ngon lắm nhưng mà tôi luôn chê rằng : chưa được ,cần cố gắng thêm ...... mặt em buồn hiu . Ngày qua ngày tình cảm chúng tôi càng đậm sâu khi mà tôi hiểu rõ hơn về em , biết được 1 bí mật kinh hoàng nơi em , nhưng bí mật đó làm tôi càng yêu em nhiều hơn & ko đổi thay . Tôi cứ đi học & em nấu cơm cứ như rằng vợ đang đợi chồng về , sáng ghé thăm , trưa ăn cơm , chiều về chở đi dạo đến 6h30 tối rồi về nhà .Hạnh phúc lắm các bạn ah .
Em ở nhà rãnh rang rồi cũng chán em đăng kí đi học thêm 1 lớp tiếng anh còn tôi thì học thêm 1 trường Đại Học , thời gian càng ít vì lo việc học nhưng tôi vẫn dành thời gian đưa đón em vì em ko hề có xe đi . Tôi đi nắng riết nên đen , tóc thì cháy nắng , em thấy thế dành dụm tiền ăn sáng cả 10 ngày & mua tặng tôi 1 cái nón ở trên đường Nguyễn Văn Cừ . Tính em hiền lành nên nói sao là em mua , 1 cái nón mà chúng nó bán em đến 30.000 xót lắm , em vui mừng tặng cái nón cho tôi nhưng tôi lại trách em ngốc wá ko biết trả giá rồi còn chê nón xấu . Em bật khóc như 1 đứa trẻ , tình cảm của em dành cho tôi như thế mà tôi ko hiểu .
Tôi yêu em càng nhiều , ngoài việc học ở trường , thời gian còn lại tôi dành cho em , nên lúc nào em cũng vui cười khi có tôi bên cạnh . Em rất mê truyện tranh đến giờ vẫn còn mê nữa , cứ mỗi lần ra truyện mới tôi lại đèo em đi mua , tìm mua cho = được khi mà đi trễ >_< hoặc là đến những hiệu sách cũ lục tìm từng cuốn . Đến 1 hôm tôi cãi lộn với gia đình em vì ko ai biết lo cho em mà chỉ biết trách mắng em . Tôi đã có 1 hành động khá là " anh hùng " cầm dao vào tận nhà đòi chém chú của em .......... sau đó thì ông già tôi phải qua nói chuyện với gia đình em về tình cảm 2 đứa cũng như tương lai . Cha của tôi kêu em vào công ty của nhà làm để có kinh nghiệm & cũng 1 phần nào đó hạn chế tính mê chơi của tôi & làm cho tôi an tâm khi biết rằng em lúc nào cũng ở cty làm việc . Tôi đi làm 1 buổi tại công ty & 1 buổi đi học , ngày nào tôi cũng gặp được em cười rạng rỡ mặc dù em ốm lắm vì ít ăn & kén ăn nữa . Em làm việc chưa quen & bản tính con nít hay cãi nên đã cãi với cha tôi thế là em nghỉ làm , tôi tức giận cha tôi nên đã tông xe bể nát cái cửa kiếng , miểng văng đầy tay & đầu máu me , tôi chạy theo em níu em lại & cùng đi với em ra khỏi cái công ty ấy . Hành động ấy nông nổi quá , em dẫn tôi way lại gặp cha để xin lỗi , tôi sai rất nhiều & đã làm cho cha tôi phải khóc , khóc vì có 1 đứa con như vậy , tôi cũng khóc & em cũng khóc .
Em nghỉ việc ở nhà , tôi vẫn ghé thăm hàng ngày , rồi cha tôi lại tìm việc mới cho em ở 1 quán ken Pinky trên đường Bà huyện Thanh Quan , làm từ 5h chiều --> 11h tối . Thời gian làm tối quá , xa & em cũng ko có xe nên em nói với tôi rằng em ko làm , thế là tôi & em lại cãi nhau rồi người chủ quán ấy gọi wa mắng vốn cha của tôi . Ông già bực mình lắm nên từ đó ko thích em nữa , gia đình bên em cũng vì vậy mà cấm cản 2 đứa tôi . Mặc cho gia đình cấm cản 2 đứa vẫn gặp nhau , vẫn yêu thương nhau như ngày nào & càng đậm sâu hơn . Ngày lễ chúng tôi thường đi chơi ở 1 vài nơi nhưng mà tôi thường đến trễ 15-30 p do kẹt xe , lần nào cũng vậy em rất giận hờn . Những ngày kỉ niệm của chúng tôi : 10/08 . 14/8 . 23/08 . 14/02 . 24/02 . 08/03 . 19/03 ... mấy ngày này tôi đều phải tặng quà cho em trong đó có cả SN của tôi .......... ( em tham lam bà cố ) , ngày noel nữa nè rồi Tết thì chở đi xem bắn pháo bông nữa nhiều lắm kể chắc ko hết , hehehehe
Mỗi ngày qua đi em 1 mình đi tìm việc làm nhưng ko được , em được 1 người quen giới thiệu vào làm ở 1 mỹ viện & em đã đổi đời cũng như tích cách em từ khi làm ở đó . Tuần đầu tiên đi làm , em ko quen chịu được cái cảnh ma cũ ăn hiếp ma mới , em đã méc với tôi & khóc rất nhiều , tôi an ủi em hãy cố lên mới làm có vài ngày thôi mà . Em nghe lời tôi cố gắng làm ngày càng giỏi hơn . Công việc kinh doanh mỹ phẩm phải đi ra ngoài nhiều & cũng gặp nhiều thằng kua , tôi rất lo luôn muốn giữ em cho riêng mình , đêm nào em về tôi cũng đón đưa . Rồi em làm , tiền lương em tích cóp mua 1 chiếc xe Trung Quốc để có phương tiện đi làm ( đáng quí lắm các bạn ah ) .
Năm 2007 , gia đình tôi gặp rất nhiều chuyện : chuyện gia đình , cha , mẹ & rồi sinh nhật tôi là ngày bà tôi mất vào mồng 3 Tết ; tôi như suy sụp tất cả rồi thời gian ấy tôi ko lo lắng được cho em như ngày xưa , chuyện gia đình tôi giữ kín trong lòng mà chịu đựng ko giải bày cùng ai hết . Em nghĩ rằng tôi ko còn yêu em nữa & rồi em quen với 1 thằng nhóc sinh năm 89 mà em cho rằng quen để chọc cho tôi ghen tức . Em hẹn hò , giấu diếm nói dối tôi nhiều điều về thằng ấy , tôi biết thật sự ngọn ngành & xin em hãy quay trở lại cùng tôi , bỏ thằng ấy đi . Em đồng ý & nói rằng : hãy cho em 4 ngày để em bỏ Tuấn . Tôi cũng đồng ý & xây dựng lại tình cảm của mình vì tôi cũng là người đã ko quan tâm em trong 1 thời gian dài . Tôi yêu em như chưa từng yêu & tôi làm việc hăng say ( làm thêm nghề bánthẻ gameonline ) để mà có tiền có tương lai có thể cưới em về làm 1 người vợ hiền hạnh phúc . Thời gian đó em vẫn liên lạc với Tuấn & chưa dứt hẳn , tôi cũng buồn lắm & cứ ray rứt trong lòng trong khi tình cảm của tôi dành cho em suốt 4-5năm wa ko = tình cảm của 1 thằng mới quen sao mà nó lại nhỏ hơn em đến 4 tuổi . Những tháng ngày đó tôi cứ thúc ép em nhanh chóng bỏ người kia vì tôi rất sợ mất em nhưng em ko làm được , thế là tôi cứ dằn vặt em mãi , nào là chia tay nào là chửi bới đủ điều , kiếm chuyện này kia ( Em ah cho anh xin lỗi vì anh quá yêu em chứ trong lòng anh ko hề muốn vậy ) Em cứ tìm tôi van xin tôi hãy tha thứ cho em , ngày Tết tôi cũng chửi em & em khóc chạy lên nhà tìm tôi năn nỉ . Em lên nhà tôi đem theo những bức thư ngày xưa tôi viết , những tấm thiệp mà tôi tặng vào diệp lễ mà ngồi đọc cho tôi nghe từng bức 1, tôi đau lắm rồi bực mình xách cái đống đó đem đốt .
Em về gom lại thư anh cả ngàn trang giấy mỏng xanh màu
Gom cả áo lạnh ngày xưa anh đem ra đốt thành tro tàn
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=nsuLQzRmYM
( Giờ đây nhớ lại mà khóc ) Nhưng tôi vẫn giữ lại những kỉ vật ngày xưa mà em tặng cho tôi : 1 bức tượng 2 con cá mà 2 đứa tô chung ở NS Nguyễn Huệ , 1 khung tranh mà em đi tô 1 mình tôi để hình em trong đó , 1 tấm ảnh của em , 1 bức hồi ức lớp 12 , 1 cuốn nhật kí của em , 1 cái bóp mà em tặng tôi đã xài suốt 2 năm wa & 1000 con hạc giấy . Những thứ này anh sẽ giữ mãi & chôn vùi cùng khi anh qua đời .
Tôi thương em nhiều lắm nhưng mà tôi lại ko nói ra điều đó . Tôi đã tha thứ cho em hết nhưng cái tự trọng của tôi quá cao đã làm mất đi con tim tôi dành cho em .
Thời gian dành cho Linh thưa dần & thay vào đó là những cái kiếm chuyện , bực bội , trách móc . Linh vẫn chịu đựng tôi vì em thấy rằng em sai , em chỉ muốn ở bên cạnh tôi như ngày xưa như thằng Phong ngày xưa ấy luôn yêu em , chìu chuộng em ........... Cò nhiều lắm còn rất nhiều mà ko bao giờ kể hết .
Nhưng tình cảm này ko mờ phai em ah .
Nếu 1 ngày nào đó em đọc em sẽ hiểu rằng ngày ngày xưa như thế nào . Hãy hiểu cho anh & trong anh đây vẫn còn Phong của ngày xưa , nó đã ngủ yên vì em nhưng nó vẫn đợi chờ 1 ngày bừng tỉnh khi em hiểu & trở về