Có lẽ mọi người nói đúng,cần phải kiềm chế,phải chờ đợi.Mình cũng biết là phải làm như vậy..nhưng ko cách gì...tránh dc cuối tuần phải đối mặt với nhỏ,có 1 lần đi xuống đứa bạn chơi dịp cuối tuần..tuần kế lại hiến máu..mệt ko về dc.Sau gặp nhỏ...rất im lặng..học bình thường...nhưng cuối buổi học ấy,đợi khi lũ bạn đã về rồi,nhỏ mới nói:21 ngày dài lắm đấy????Và vì vậy,mình nghĩ việc tránh mặt nhỏ là hoàn toàn ko thể dc,nhưng đối mặt thì ...cũng thật khó khăn
Mình bây giờ lên làm gì nhỉ,hay có lẽ hãy học 1 mạch đến cuối năm mới về quê ko.Quê mình lại rất gần Hà nội:có 25 km à,như vậy liệu có hay ko nhỉ???
Hay coi mọi thứ như bình thường,cố dằn lòng mà chờ đợi.Nhưng...cái cảm giác phải chờ đợi 1 ai đó thật khó chịu biết bao::(