Nhớ hồi đó cấp 2 tinh thần suy sụp, trốn học cùng đám bạn đi lêu lõng, nhìu lần mẹ đến gặp cô tâm sự nhờ cô an ủi...
Đôi lúc nhớ lại cảm giác lúc đó, giống như quyển sách được viết thật dài, thật dài bỗng dưng phải xé đi gần hết để viết lại, bởi 1 nhân vật trong đó đã ko còn.
Lên cấp 3, 1 phần vì bận rộn nên cũng vơi đi... đôi lúc ko bít có nên nhớ lại hay ko...