Nếu sau này gặp lại không đỏ 2 khóe mắt
Thì liệu có thể đỏ ửng 2 gò má
Nếu những gì đã qua đáng để trân trọng
Thì hãy đừng tan nhanh như băng tuyết
Chẳng ai muốn bỗng thành 2 kẻ xa lạ chẳng là gì của nhau
Đừng trách những vết hôn cũ mãi chưa đóng thành kén
Ôm mùa đông ngủ say mãi chẳng hóa nổi thành tiên
Đừng trách một chuyện tình không ai được thử lại
Tháng năm bỏ đi để lại thời gian để người hối hận
Ngày ấy trôi qua trong chớp mắt
Mình đều chưa được thấy thế giới bên ngoài kia
Chỉ biết yêu mãi một gương mặt thân quen
Làm sao mà hiểu được những lời hứa nghe chừng chắc nịch ấy
Cũng chỉ là lời mở đầu của cuộc chia ly
Đừng trách cái ngày lạnh giá buốt cũ
Nước mắt rơi đóng thành băng
Đừng trách chúng ta chẳng ai đi hết con đường yêu thương
Nếu gặp lại nhau không thể ướt đỏ khóe mắt
Thì liệu có thể đỏ hồng khuôn mặt
Giống nhưng cái ngày trôi vùn vụt ấy
Với những ước mơ đẹp tuyệt trần
Nếu ngày xưa ấy đáng để nhớ nhung
Thì làm ơn đừng tan nhanh như tuyết
Chẳng ai muốn sẽ xa lạ chẳng còn liên quan như giờ đâu
Chúng ta đã từng nợ nhau
Chúng ta đã mỗi người một phương