Thêm 1 mưu kế qúa hay,các bác tham khảo rùi bàn luận tiếp!!
Gia Cát Lượng Bủa Vây Tư Mã Ý
Gia Cát Lượng sáu lần ra khỏi Kỳ Sơn đối trận với Tư Mã Ý ở trên sông Vị Thủy. Qua mấy lần tiếp xúc, có bại, có thắng, chiến sự đang ở thế giằng co.
Chiếc lược của Tư Mã Ý xưa nay là cố thủ, vì biết rõ quân Thục viễn chinh đường dài mệt mỏi, tuyến cung cấp hậu cần quá dài, lợi cho việc đánh nhanh thắng nhanh cho nên đào hào đắp lũy để cho địch mòn mỏi.
Gia Cát LƯợng đã mấy lần rút ra bài học là hậu cần gián đoạn, nên đã có sự phòng bị sẵn, bèn cho làm nhiều xe trâu, xe ngựa khắc phục nỗi khổ vì chuyên chở không thuận tiện, rồi còn dùng chính sách bám ruộng, lệnh cho quân sĩ trồng lương thực tại chỗ để thực hiện kế sách đánh lâu dài.
Tư Mã Ý được báo, rất kinh ngạc nói:
- Sở dĩ ta kiên trì không ra đánh là do bên chúng lương thảo không đủ, cố để chúng tự chết, nay chúng dùng kế này là muốn đánh lâu dài, không muốn rút nữa đây.
Thế rồi bèn cho binh lính lấy mấy bộ xe trâu, xe ngựa về nghiên cứu, rồi cũng phỏng theo làm để chuyên chở lương thực. Vì chưa nắm bắt được bí mật cũng như cách sử dụng những thứ phương tiện này, cho nên đã nếm mùi cay đắng đến mấy lần, bị cướp đi mất khá nhiều lương thực, đến mức đành phải kéo cờ hoãn chiến, mặc cho quân Thục khiêu khích chửi mắng, nhất định đóng cửa không ra đánh.
Thấy Tư Mã Ý nhất định không ra đánh, Gia Cát LƯợng bèn lập kế, dựng lều tranh ở trên đỉnh thung lũng Hồ Lô, chôn sẵn địa lôi và vật dẫn lửa. Sau đó sửa sang như không có gì xảy ra, lệnh quân sĩ tản ra các nơi bám ruộng để nhử quân nước Ngụy. Tư Mã Ý liên tục bắt được một số quân Thục và biết Gia Cát Lượng không ở Kỳ Sơn mà đã hạ trại ở thung lũng Hồ Lô. Tư Mã Ý thấy có thể dùng kế được nên đã cho quân đi cướp trại.
Kỳ thực Gia CÁt Lượng vẫn ở Kỳ Sơn, thấy quân Ngụy hành động, trù tính thế nào rồi chúng cũng tới đánh Kỳ Sơn. Còn Tư Mã Ý đã thân chinh đánh vào thung lũng Hồ Lô, bèn bàn với Ngụy Diên phải như thế, như thế...
Quả nhiên, quân nước Ngụy đánh Kỳ Sơn, là giương đông kích tây. Tư Mã Ý và hai con là Tư Mã Sư, Tư Mã Chiêu hộ vệ người ngựa, đánh thẳng vào thung lũng Hồ Lô, và đụng đầu với Ngụy Diên. Đánh chém nhau một trận, Nguỵ Diên quất ngựa chạy. Tư Mã Ý từ phía sau đuổi tới. Cứ như thế vừa đánh vừa đi đã kéo được Tư Mã Ý đến thung lũng Hồ Lô, tận đến lúc vào sâu trong khe núi cũng chẳng hề thấy quân mai phục, trên núi toàn là nhà kho. Tư Mã Ý không nghi ngờ gì nữa, bèn đốc quân đánh thẳng vào thung lũng.
Thế nhưng Ngụy Diên bỗng nhiên mất hút, trên các nhà kho lại thấy xếp đầy củi khô. Tư Mã Ý biết mình đã trúng kế. Nói thì nói vậy, nhưng lúc ấy còn chưa kịp nghĩ sao thì bỗng tiếng hồ vang dội, một ngọn đuốc từ trên núi bay xuống đốt chặn cửa thung lũng , làm cho địa lôi nổ đồng loạt, nhà cửa bốc cháy, khói lửa ngút trời. Tư Mã Ý sợ đến nỗi run bắn cả chân tay, nhảy xuống khỏi mình ngựa, ôm lấy hai con khóc rằng:
- Phen này ba cha con đành chết ở đây thôi!
Đagn khi Tư Mã Ý chờ chết, trời bỗng trút một trận mưa như đổ nước, gió lốc gầm rít, lửa trong thung lũng bị dập tắc trong phút chốc. Tư Mã Ý đưa tay ngang trán nói:
- Trời còn chưa quên ta, không mau mau thừa cơ chạy trốn, còn chờ đợi đến bao giờ? Bèn dẫn quân xông ra thung lũng, may mà thoát chết.
Qua được tai nạn này. Tư Mã Ý không dám ra quân nghênh chiến nữa.
Kế "rước chàng vào vại" được Gia CÁt Lượng vận dụng tài tình, chỉ tiếc rằng ở đời có khi "mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên", vải bị thủng đáy cho nên đối thủ đã trốn mất.
Vại bị thủng đáy còn xảy ra lần nữa, đó là Hàn Thế Trung vây khốn Kim Vô Thuật ở đầm Hoàng Thiên.