Hà hà,apo ngây thơ tội nghiệp ơi,ta biết là mi đọc về cái dzụ SimaYi rút lui đồng nghĩa với cái chết này trong truyện Cậu bé quyền năng,lúc mà thằng đó(tên gì ta wên mất rùi)đấu với La Sát Vương phải hông,tên La Sát Vương đã đề cập đến việc này chớ gì.
Nói như vậy cũng là một cách nhưng mà ta suy cho cùng thì lại không phải như thế,Khổng Minh là bậc tài trí hơn người,SimaYi biết mình còn kém cỏi hơn Khổng Minh nhiều nên không dám khinh xuất mà làm bừa,đừng nói Khổng Minh còn sống sờ sờ ở đây,khi SimaYi xem thiên văn,biết số Khổng Minh đã tận,mà lúc trông xem tượng gỗ của ổng,hắn còn rụng rời tay chân,trốn chạy trối chết nữa kìa.Trở lại với việc SimaYi
không vô thành theo ta nghĩ chỉ có 1 lí do duy nhất là hắn sợ Khổng Minh
thôi,giả sử hắn vô thành,rồi luộc Khổng Minh,ta chắc Tào Tháo cũng không nỡ làm gì một hiền tài như hắn,mà Tào Tháo có làm gì đi nữa thì với mưu trí của SimaYi chẳng đủ để đối phó với gian kế của Tào Tháo ư.
Còn về trận Xích Bích,nói cho mà biết,kể đến tướng giỏi,quân sư tài và một bọn chuyên dùng gian mưu quỷ kế,trá hàng chiêu dụ thì còn nhiều lắm em ơi.Có thể nói đó là trện quy tụ đầy đủ anh hào nhất của cả ba nhà Ngụy,Thục,Ngô.Ở đây ta chỉ nhắc đến 2 người wan trọng nhất trong trận thôi,chứ còn ở đó mà kể hết hào kiệt thì mỏi tay chết.Vả lại ở đây đang bàn về trận đấu hay,và trận Xích Bích hay dở là nhờ có gió,muốn có gió thì phải có Khổng Minh,công đầu là về ổng đúng rồi,còn Chu Du ta nhắc đến là chỉ đế chê trách hắn thôi,đại đô đốc,trụ cột của Đông Ngô mà lại thiếu suy nghĩ kinh khủng,hắn còn làm chủ tướng thì Bàng Thống dù hiến kế hay cũng như không. B-)