Đó là sự bịa đặt. Trong suốt thời gian thi đấu ở SEA Games 29 chỉ có một lần tôi làm việc chuyên môn với Tổng thư ký VFF và cũng là Trưởng đoàn Lê Hoài Anh với ông J. Gede – Giám đốc kỹ thuật VFF trước trận VN gặp Thái Lan. Tuy nhiên nội dung cuộc họp là nghe ông Gede phân tích điểm mạnh và điểm yếu của hai đội Malaysia, Myanmar – 2 đối thủ chúng ta có thể gặp ở bán kết. Sau đó ông Gede quay trở lại VN vì bận việc với đội U18. Hơn nữa nhiệm vụ của ông Gede tại SEA Games là được phân công theo dõi các đội bóng có khả năng gặp U22 Việt Nam ở bán kết.
Tại Malaysia hãy xem có ai đủ giỏi để trao đổi với tôi về chuyên môn. Chúng tôi có Ban huấn luyện họp và đưa ra quyết định. Những người có chuyên môn giỏi như chú Nguyễn Hồng Thanh hay chú Lê Thụy Hải, VFF không cử đi đâu anh ơi. Lê Hoài Anh thì xuất thân như thế nào, ai trong ngành cũng biết và chỉ là cái máy truyền lệnh của Trần Quốc Tuấn thôi anh à. Còn Quốc Tuấn cũng không nói với tôi câu nào về chuyên môn.
Với chú Nguyễn Sỹ Hiển, tôi không muốn nói hỗn với chú. Nhưng bao nhiêu năm chú chỉ biết ngồi đó để hưởng các chế độ và Quốc Tuấn nói đi là đi, đứng là đứng. Trong gần hai năm làm việc có ai trong Hội đồng huấn luyện quốc gia chê tôi đâu. Thắng được xem là vua, thua bị coi là tội đồ, đời là vậy. Họ nói khi mọi chuyện đã rồi thì ai nói không được. Tôi nhận hết trách nhiệm là điều tất nhiên. Tôi là người chịu lỗi chứ không phải các cầu thủ. Bây giờ nói qua nói lại chẳng có ích gì. Tôi chấp nhận tất cả và không muốn thanh minh. Nhưng vì họ vô lương tâm quá, tôi phải nói hết sự thật.