Chaper 4 : Tử thần
Giật mình tỉnh dậy, tôi đảo mắt nhìn quanh, xung quanh tôi bóng tối bao trùm và đen đúa như mực tàu, không hề có 1 chút ánh sáng nào chung quanh. Tôi đứng dậy, dò dẫm bước đi. Nhưng..đi đâu ? mình phải đi về đâu ? nơi nào là nơi dành riêng cho mình ?!
Tôi cứ lững thững bứơc đi, đi mãi, đi mãi trong cái nơi dày đặc bóng tối này. Bỗng..tôi nhận ra 1 luồng sáng, loe loét, mong manh giữa không gian âm u này. Mừng rỡ, tôi ba chân bốn cẳng chạy nhanh về hướng phát ra ánh sáng đó. Nhưng tại sao mỗi lần tôi đến gần, luồng sáng đó lại càng xa hơn, xa hơn để rồi nó lại mất hút trong bóng đêm ???
Tôi buồn bã, ngồi phịch xuống, nước mắt lưng tròng. Từ đâu, sự sợ hãi, cô đơn dồn về, bao phủ tâm trí tôi và những ký ức tưởng chừng tôi đã muốn quên đi lại trở về. Cảnh cha, mẹ tôi bị giết, cảnh chị Helen bị con Hound xé nát thân mình và cả cảnh tượng Shy đã giết chính tôi... Quá đau đớn, tôi đứng dậy, bỏ chạy thật nhanh trong bóng đêm nhằm xua tan những ký ức quá đau đớn đó. Tôi chạy mãi, chạy mãi để rồi kiệt sức, té người xuống...Tôi nằm đó, khóc như 1 đứa trẻ. Không phải vì cơn đau do vấp ngã, mà là nỗi đau sâu thẳm trong tâm hồn tôi !!! Nỗi đau đớn, mất mát không gì bù đắp đc !!!!
Bỗng tôi nghe đc một giọng nói vô cùng lạ lẫm từ đâu cất lên :
- Elena, ngươi không thể nào chạy trốn chính số phận của mình đc, hãy can đảm đối mặt với nó đi !!!!
Tôi ngồi dậy, quay xung quanh tìm kiếm kẻ phát ra giọng nói lạ lùng kia là ai nhưng không nhìn thấy gì cả. Tôi cất tiếng hỏi:
- Ngươi là ai !!! mau ra mặt đi, đừng giở trò lén lút đó !!!
- Ngươi không cần biết ta là ai và ngươi cũng không cần phải biết ! Elena, hãy trả lời ta, có phải ngươi đang rất đau khổ và tuyệt vọng khi bị chính những người bạn thân của mình giết chết !!??
Tôi im lặng, không trả lời . Hắn lại tiếp :
- Con người là 1 loài sinh vật xấu xa, ngu xuẩn và tàn ác, tại sao ngươi lại phải hy sinh chính bản thân mình để bảo vệ lũ ngu xuẩn đó để rồi chẳng đc gì ngoài sự đau khổ và tuyệt vọng cho mình ????
Nghe hắn nói, tôi cũng tự mình suy nghĩ : " đúng, tại sao mình lại phải hy sinh cả cuộc sống này để rồi chẳng nhận đc gì ngoài sự bất công họ đem lại cho mình ? Ngay cả người thầy ta kính trọng nhất, người bạn ta yêu quý nhất cũng đành đoạn giết chết ta..Vậy sao ta lại phải liều mình để rồi nhận lấy sự đau khổ cho mình chứ !!?"
Như đọc đc suy nghĩ của tôi..giọng nói lạ kia nói tiếp :
- Elena, ta biết ngươi rất tuyệt vọng. Ngươi hãy gia nhập vào bóng tối của chúng ta. Ánh sáng chỉ mang lại sự đau khổ cho mi, chỉ có bóng tối mới chính là sự an hòa vĩnh cửu !!