Chelsea đã đòi hỏi quá nhiều ở Conte, đơn giản chỉ bởi họ không vừa mắt với ông. Giống như một đứa con giỏi giang nhưng không được lòng bố mẹ. Đứa con ấy làm được nhiều nhất, mà sự ân cần bố mẹ dành cho lại ít nhất. Nhưng nhìn bức tranh tổng thể, ta sẽ thấy người con ấy xứng đáng được tri ân hơn. Trong trường hợp này cũng thế, hãy thử đặt một HLV khác ở vào hoàn cảnh của Conte đi, xem xem người đó có làm được như Conte bây giờ không?
Chelsea muốn thay ông ư? Không là ông, thì là ai? Sống mà như “thập diện mai phục”, chuyển nhượng chẳng ra sao, tin đồn bủa vây, cầu thủ lâu lâu lại nổi loạn. Việc người đàn ông Ý đó vượt qua mọi khó khăn đến giờ này chỉ có thể vỗ tay tán thưởng, chứ chẳng thể chê trách. Những người yêu Chelsea có biết trân trọng điều này không?
Thật sự không ai khổ như Conte, thua một trận là có người đòi sa thải. Nhưng càng thử thách, Conte lại càng quyết tâm. Mùa đầu tiên, vì không có được Simeone, Chelsea chuyển nhượng cho có chứ không đặt nhiều mục tiêu. Vậy mà với những nguyên liệu cấp 2, Conte đưa Alonso và Moses ra ánh sáng, tạo ra đôi cánh trong sơ đồ 3-4-3 thống trị luôn giải
Ngoại hạng Anh.