Chiến tranh:tội ác hay là tất yếu của lịch sử?
Một câu hỏi hơi bị..."ngớ ngẩn" thì phải "."
Nhưng suy nghĩ về nó cũng có khá nhiều điều thú vị:
Chiến tranh để dành độc lập cho dân tộc,đánh đổ ách đô hộ tàn khốc của bọn thực dân đế quốc,chiến tranh khởi nghĩa của nông dân chống lại bọn hôn quân,tham quan để có cuộc sống tốt đẹp hơn...đó là những cuộc chiến tranh mang tính chính nghĩa.Lực lượng tham gia chiến tranh kiểu này là hai phía:một là bọn xâm lăng,bọn vua,quan thối nát,một là những người "yêu nước,thương dân".Trong hai lực lượng này,thì rõ ràng lực lượng thứ hai có trong tay cái mà người ta gọi là "thiên lý",do đó không thể coi họ là tàn ác được,không ai làm theo "thiên lý" mà bị coi ác bao giờ,họ chỉ thực hiện cái "thiên lý" kia mà thôi.Thiên lý là gì?Đó là lẽ phải tự nhiên của trời đất,không biết bao nhiêu cái đầu đã rơi sau những cú "phặc" của ba cỗ đao,tuy cũng là giết người đấy,nhưng Bao Thanh Thiên có ai cho ông ta là hạng gian ác?
Trái lại,lực lượng thứ hai thì ngay từ đầu đã ra tay xâm lược,ra tay áp bức dân chúng,như thế là trái với "thiên lý",ta có thể gọi là cái ác thứ nhất.Sau đó lực lượng thứ hai nổi lên chống lại,thì lực lượng thứ nhất không những đã không sớm nhận ra sai lầm mà còn ngoan cố chống lại,đó là cái ác thứ hai.
Đến đây có người nói cũng rất "có lý":Chiến tranh tất có chết chóc,giá như lực lượng 'khởi nghĩa" kia mà không phát động chiến tranh,thì có phải bớt đi sự hy sinh bao nhiêu nhân mạng không?
Đối với những kẻ nói câu đó,tôi sẽ cười vào mặt và cho họ là hạng "chí mọn" và chưa hiểu được thế nào là "nghĩa lớn".Vì xin thưa với bà con cô bác rằng:Đối với những người bị áp bức,cái chết chóc về thể xác trong trường hợp này còn nhẹ hơn nhiều so với sự đày đọa về tâm hồn.Không nổi dậy chiến tranh thì không chỉ có ta mà cha mẹ ta,anh em ta,con cháu ta,và cả cô hàng xóm xinh đẹp của ta sẽ mãi chịu nỗi đau tâm hồn mà bọn thực dân,vua quan thối nát gieo rắc."Thà chết vinh còn hơn sống nhục" rất có ý nghĩa với họ,họ thà chết chứ không chịu nhục là thế.Cho nên,họ đã chọn con đường chiến tranh.Như thế có là ác không?
Như vậy "Chiến tranh chứa đựng cả tất yếu của lịch sử và cũng chứa không ít tội ác".Tất yếu,nói đơn giản nhất là "tức nước vỡ bờ" còn tội ác,tôi xin dành cho bọn làm trái "thiên lý" kia.
Điều cuối cùng tôi muốn nói là mục đích thực sự của những cá nhân tham dự chiến tranh ở lực lượng "khởi nghĩa".Về những người "bình thường" tham dự như một chiến binh thì chắc chắn hầu hết đều vì mình và vì mọi người.Họ có chiến đấu để giải thóat tâm hồn cho chính mình và cho những người thân yêu,mục đích đó tuy mộc mạc nhưng lại rất cao cả vĩ đại.
Còn người cầm đầu,cái này muốn nhận xét thực sự mục đích của họ là gì,không có cách gì hơn là tìm hiểu những hàng động của họ,cả trong chiến tranh và cho đến lúc chiến tranh thành công.Dù họ có mục đích mưu cầu danh vọng,muốn đứng trên vạn người chăng nữa,nhưng ta không thể phủ nhận công lao của họ và có xét cũng chỉ có thể xét riêng cá nhân họ tàn ác hay chính nghĩa mà thôi chứ không thể vơ cho cả cuộc chiến tranh được.
Trở về thời Tam Quốc,trong cái thời lọan lạc "đáng yêu" ấy,ba lực lượng chính là Tào Tháo,Lưu Bị và Tôn Quyền.
Cuối thời Đông Hán nhân dân khổ cực bởi lọan gian thần,đời sống khó khăn vất vả.Đến thời thế chân vạc thì tình hình khá hơn nhiều,dân có cuộc sống no đủ hơn.Đó không phải là công lao của họ hay sao?
Điều đau đầu nhất,khó giải quyết nhất sau đó chính là việc "không ai nhường ai",ai cũng muốn thống nhất thiên hạ mà chỏang nhau lọan xạ,tuy tình thế lúc đó,các cuộc chiến cũng có thể coi là phi nghĩa vì có ba nước riêng,chiến tranh là chiến tranh xâm lược.Nhưng còn một điều rất quan trọng,đó là ba nước vốn trước chỉ là một nước,chính điều này đã làm nung nấu "tinh thần chiến đấu" của ba ông tướng và có thể bào chữa cho cuộc chiến tranh ấy.Nếu ai thống nhất được thì dưới cái nhìn ngày nay,là có công lớn với đất nước Trung Quốc.