Bắn anh phát giờ, ghét quá đi
Vụng về để nhỏ lệ hoen mi
Khăn tay có sẵn không đưa nhỏ
Cứ đứng ngẩn ngơ rõ thật lì!
Bắn anh phát giờ, sợ nhỏ không?
Ờ trách nhỏ đi để hả lòng
Ghét thương hổng xóa, thầm giữ mãi
Tha lỗi anh à? Ứ ừ ...không!
Bắn anh phát giờ, chớ tránh nha
Ðứng im chịu tội, nhỏ phạt mà
Ơ kìa sao bỗng dưng nhăn mặt ?
Ðạn chưa phóng mà đã ...ui da!
Bắn anh phát rồi ...thế là xong!
Sao hổng ngã mau, đứng Trời trồng?
Áo anh ướt sũng, cười không ngớt
"Súng nước chơi hoài, nhỏ thật ngông!!!"
___________________________
Chồng là ông xã của ta
lúc chưa quen biết chỉ là người dưng
bỗng nhiên lên chức "cục cưng"
khi ta "sơ ý" học chung một trường
thế rồi "tình ý, yêu đương"
dung dăng dung dẻ - "chuyện thường" mà thôi
nhưng rồi tình bỗng xa xôi
khi "thân phụ mẫu" cả đôi xen vào
trời ơi! lời nói ào ào
thế là "ép cưới", ta nào muốn đâu
vì mẹ chàng muốn con dâu
còn bên đàng gái bấy lâu đuổi ngầm
thế là hoa quả đầy mâm
tôi định ngày cưới âm thầm ra đi
chẳng hiểu họ biết cái chi
chuyện tôi định trốn, thị phi biết rành
thôi rồi đôi mắt long lanh
giờ như đất sét tan tành trong mưa
nếu tôi về được ngày xưa
thà không quen biết người chưa hiểu rành