Tôi có rất nhiều bạn , những người chân tình và luôn sống bên cạnh tôi , đồng cảm ,chia sẻ và giúo đỡ khi tôi cần...Nhưng đôi lúc tôi cảm giác mình cô độc , bởi suy nghĩ của nhau rất khó có thể nắm bắt mặc dù có nói rõ ràng thế nào , tôi cũng muốn có bạn gái , thèm khát cái cảm giác yêu điên , nói lời lo lắng và mong muốn hướng tới cái thứ gì đó lớn lao trong cuộc sống rỗng tếch vô vị của mình , nhưng cái suy nghĩ đó mãi lẩn quẩn rồi tôi chợt nhận ra : thời gian trôi qua đi một cách lãng phí...
Từng trầm cảm nặng , và dường cũng bám víu mọi mối quan hệ xung quanh để có thể đứng vững , mà điều khốn nạn nhất là tôi mong muốn tìm hiểu về nỗi đau của người khác như cách làm mình trở nên hạnh phúc và mạnh mẽ hơn ...Tôi cố khơi gợi mọi thứ trong suy nghĩ của mình , sống thật với cảm xúc , và dường như không bao giờ để sự giả dối nó xen lẫn vào trong mối quan hệ bên cạnh mình , dù là nhỏ nhất ...Tôi luôn tìm cách giải quyết , giúp đỡ và tìm đến những người đang cần sự giúp đỡ , bởi có cảm nhận khá sâu sắc nên việc hiểu rõ những cảm xúc che giấu của người khác khá dễ với tôi , nhưng tôi muốn cho và cũng muốn nhận ...Cái thứ tôi cho đổi lại sự cảm ơn và thứ tình cảm vượt qua giới hạn dễ dàng đập vỡ cái tình bạn này , mà ko biết thứ tôi mong muốn nhận chỉ đơn giản 1 điều : Hãy sống thật với tôi , và vì thế họ sợ tôi , sợ tôi đi sâu vào cái thế giới của chính họ để thấy những thứ vốn họ che giấu đi , cũng tốt như thế cũng chính là cách họ tự bảo vệ chính mình ...Nhưng điều tôi không bao giờ hối tiếc là mình đã sống thật với chính mình , 1 thứ dường như tôi chã bao giờ tìm thấy ở bất cứ người nào xung quanh tôi , cũng là một mối quan hệ tôi đang cố gắng tạo dựng nên , nhưng dù vậy vẫn không bao giờ có được một ai ...
Ngày trước tôi luôn là tâm điểm của mọi người , nhưng khi mọi người giải quyết được vấn đề của mình , thì chỉ còn mình tôi ngồi đây mà tự kỉ ...Tưởng tượng cho cố rồi cũng quay lại khởi điểm , thế nên đến giờ , ngoài cách sống là một thằng luôn tốt , thì tôi chã quan tâm đến ai cả , họ cần tôi , tôi giúp họ , nhưng cảm xúc và sự nhiệt tình sẽ ko có như ngày trước , tôi chỉ sống cho tôi , bởi giành quá nhiều thời gian cho họ , chỉ để cho mình nhận được những thứ không có thật , thì tôi nghĩ không cần đến nó nữa ...Tình yêu ư ? NHìn những người xung quanh tôi có tình yêu để xóa mờ những đau thương của quá khứ khiến tôi nhiều khi thật sự ghen tị , nhưng dù vậy cảm giác sống 1 mình thế này cũng ko quá tệ , điều tồi tệ là tôi không biết chấp nhận cái cuộc sống vốn có của mình , chỉ biết làm mọi thứ trở nên mờ ảo ,mà tôi là người lạc trong cái mê cung tự tôi tạo ra mà thôi ....
Tôi vẫn sống tốt , vẫn đi làm ,và duy trì mọi mối quan hệ đang có thật tốt dù chỉ là 1 mình... 1 thế giới riêng ko chia sẻ cho bất cứ ai , ko để ai bước chân vào đó một lần nào ,tạo ra nhiều cung bậc cảm xúc trong suy nghĩ của mình , giành trọn 1 nơi mà chỉ có mình và những thứ hạnh phúc đơn giản mà không ai có thể lấy đi , cũng như đá động hay làm nó biến mất được , dù người khác có làm tôi đau , tổn thương tôi đi chăng nữa ...Có người gọi tôi là ảo tưởng , nhưng tôi gọi nó thế giới của riêng mình :).
http://vn2rap.com/m/#Play,18553,Doi_Khi_(Remix)_(Ft._ZinNine).v2r