slus
Mario & Luigi
- 27/6/06
- 767
- 0
Hôm nay, ấy của mình (tên là Thuyền) đã nói với mình 1 câu và mình cho rằng đó là lời chia tay, nhưng mình hy vọng rằng mọi chuyện vẫn còn cứu vãn đc.
Ring... ring...
-L ơi, Th muốn nói với L điều này, nhưng L phải hứa là tiếp tục cố gắng như L đã hứa với Th
-Ừh L hứa, Th nói đi.
-Th cảm thấy mình ko xứng với L, và đem lại quá nhiều phiền phức cho L, vì vậy Th ko muốn gặp L nữa, L đừng làm phiền Th nữa nha... beep... beep...
Mình đã hứa là bỏ thuốc, quan tâm nhiều hơn đến gia đình, và mình đã làm đc gần như 100%, nhưng để rồi phải nghe những lời này.
Mình hỏi Th "ko xứng" là sao, thì Th ko trả lời.
Th từ Nha Trang vào đây học và phụ bán shop với cô mình, từ trước đến giờ, Th là người đầu tiên mình ấn tượng, ko ham lợi, thẳng thắn, vui tính, ko đua đòi. Bọn mình đã quen nhau đc 2 tháng, nhưng mọi chuyện chỉ mới là "hơn tình bạn 1 chút" như Th nói. Th khá xinh (trong mắt mình), và có rất nhiều vệ tinh, thế nhưng mình lại là người may mắn đc Th chọn (phải nói là mình rất may mắn).
Th có người cháu ngang tuổi và 2 anh cùng chung nhà trọ. Vì từ Nha Trang vào nên việc đi lại khá khó khăn, và do đó mình tự nguyện đón người cháu gái và Th mỗi khi hết giờ học và làm, đôi khi mình lại cho các anh mượn xe để đi công việc, dù là mưa hay nắng thậm chí là mượn cả tiền bạc.
Thế nhưng mình đâu có suy nghĩ gì, ko hề có 1 tư tưởng là làm vậy để tạo ấn tượng tốt với gia đình Th và chính Th, chỉ đơn giản là mình muốn giúp. Nhưng Th lại cho rằng điều đó là làm phiền mình.
Trước đây, mình đã cai thuốc nhiều lần nhưng ko lần nào quá 3 ngày, thế nhưng lần này, mình đã bỏ đc gần 1 tháng :), vì Th muốn mình như thế. Nếu trước đi sau khi đi làm về, mình hay la cà các quán cafe thì giờ đây mình dành nhiều thời gian hơn cho gia đình và công việc. Mình biết mình làm như vậy là tốt cho mình, thế nhưng nếu ko có 1 sự động viên, 1 niềm an ủi thì làm sao mình có sức mạnh để làm như vậy?
Thế mà bây giờ, Th lại nói những lời đó với mình, mình đang rất buồn, mình muốn khóc, nhưng đó giờ mình chưa hề khóc, dù là bất cứ chuyện gì, mỗi lần như thế này, quả thực mình bị dằn vặt rất nhiều.
Người ấy tên Thuyền, lúc trước mình có hỏi đùa là liệu bến này có giữ đc con thuyền ko, thì Th nói là tùy người ấy có đủ sức hay ko. Rồi có lần khác đi chơi chung, Th nói là cố lên, con Th đang trên đường vào bờ, đc 7/10 đoạn đường rồi.
Mọi việc đang êm đẹp thế để rồi hôm nay, tất cả chấm dứt quá đột ngột.
Có lẽ mình thất bại quá nhiều trong tình cảm, mình quá yếu đuối nên bây giờ khi 1 người nữa sắp bước đi, mình ko còn biết cách để níu kéo.
Mình muốn biết là tình hình như vậy liệu còn có hy vọng ko?
Ring... ring...
-L ơi, Th muốn nói với L điều này, nhưng L phải hứa là tiếp tục cố gắng như L đã hứa với Th
-Ừh L hứa, Th nói đi.
-Th cảm thấy mình ko xứng với L, và đem lại quá nhiều phiền phức cho L, vì vậy Th ko muốn gặp L nữa, L đừng làm phiền Th nữa nha... beep... beep...
Mình đã hứa là bỏ thuốc, quan tâm nhiều hơn đến gia đình, và mình đã làm đc gần như 100%, nhưng để rồi phải nghe những lời này.
Mình hỏi Th "ko xứng" là sao, thì Th ko trả lời.
Th từ Nha Trang vào đây học và phụ bán shop với cô mình, từ trước đến giờ, Th là người đầu tiên mình ấn tượng, ko ham lợi, thẳng thắn, vui tính, ko đua đòi. Bọn mình đã quen nhau đc 2 tháng, nhưng mọi chuyện chỉ mới là "hơn tình bạn 1 chút" như Th nói. Th khá xinh (trong mắt mình), và có rất nhiều vệ tinh, thế nhưng mình lại là người may mắn đc Th chọn (phải nói là mình rất may mắn).
Th có người cháu ngang tuổi và 2 anh cùng chung nhà trọ. Vì từ Nha Trang vào nên việc đi lại khá khó khăn, và do đó mình tự nguyện đón người cháu gái và Th mỗi khi hết giờ học và làm, đôi khi mình lại cho các anh mượn xe để đi công việc, dù là mưa hay nắng thậm chí là mượn cả tiền bạc.
Thế nhưng mình đâu có suy nghĩ gì, ko hề có 1 tư tưởng là làm vậy để tạo ấn tượng tốt với gia đình Th và chính Th, chỉ đơn giản là mình muốn giúp. Nhưng Th lại cho rằng điều đó là làm phiền mình.
Trước đây, mình đã cai thuốc nhiều lần nhưng ko lần nào quá 3 ngày, thế nhưng lần này, mình đã bỏ đc gần 1 tháng :), vì Th muốn mình như thế. Nếu trước đi sau khi đi làm về, mình hay la cà các quán cafe thì giờ đây mình dành nhiều thời gian hơn cho gia đình và công việc. Mình biết mình làm như vậy là tốt cho mình, thế nhưng nếu ko có 1 sự động viên, 1 niềm an ủi thì làm sao mình có sức mạnh để làm như vậy?
Thế mà bây giờ, Th lại nói những lời đó với mình, mình đang rất buồn, mình muốn khóc, nhưng đó giờ mình chưa hề khóc, dù là bất cứ chuyện gì, mỗi lần như thế này, quả thực mình bị dằn vặt rất nhiều.
Người ấy tên Thuyền, lúc trước mình có hỏi đùa là liệu bến này có giữ đc con thuyền ko, thì Th nói là tùy người ấy có đủ sức hay ko. Rồi có lần khác đi chơi chung, Th nói là cố lên, con Th đang trên đường vào bờ, đc 7/10 đoạn đường rồi.
Mọi việc đang êm đẹp thế để rồi hôm nay, tất cả chấm dứt quá đột ngột.
Có lẽ mình thất bại quá nhiều trong tình cảm, mình quá yếu đuối nên bây giờ khi 1 người nữa sắp bước đi, mình ko còn biết cách để níu kéo.
Mình muốn biết là tình hình như vậy liệu còn có hy vọng ko?





