Nanami Genkaku
Mr & Ms Pac-Man
- 10/8/09
- 173
- 4
- Banned
- #1
Khi tớ ngồi trong phòng và viết những dòng này ra tớ cũng chả biết mình viết để làm gì mặc dầu mấy ngày nay tớ chả có gặp tí lộn xộn nào...Nhưng mỗi khi nằm ngủ mà nghĩ đến những gì tớ muốn viết mà mắt tớ cứ cay cay.
Đúng như cái tiêu đề tớ sinh ra trong 1 gia đình thuộc diện hơn đủ ăn 1 tí nhưng chưa đạt tớ đẳng cấp là đại gia.Tớ ở Phan Thiết,nếu tên nào mà nghe danh Phát khùng chắc cũng biết tớ ít nhiều rồi...
Nhà tớ có mỗi tớ là con trai nên cưng tớ dữ lắm,từng cái ăn cái mặt,giải trí cái gì cũng lo cho tớ(Trừ con PSP với con PS2 là tớ để dành mà tự mua) nên ngay từ nhỏ tớ không có tính tự lập(con trai mà ăn còn mẹ bưng,quần áo có bà giặt,sách vở thì cha soạn thậm chí mẹ tớ còn thay đồ dùm để đi học mẹ ơi nói nghe mà tớ còn thấy nhục,4 năm trở lại đây mới bắt đầu đỡ tí),ở trên trường thì thầy cô thương như con nên tớ chả có gặp tí gì bất trắc.Nói thật sức học của tớ rất bình thường nếu không muốn nói là cùi lủi,tớ chỉ được cái thuộc bài nhanh,anh văn không học chữ nào nhưng thi vẫn 8,9 phết(mà nói thật cái này anh em GVN thằng nào chả làm được=>tớ còn cùi lủi hơn nữa) chính vì thế mà tớ lớn rồi mà tính tình tớ cứ như thằng hâm(khóc nhè,sẵn sàng bem tất cả những đứa chưởi xấu tớ) nói chung tớ sống trong nuông chiều quen rồi,bây giờ học ĐH ra ngoài đời mới thấy nhiều người từng trải hơn tớ,khổ hơn tớ mà họ vẫn sống khỏe và có bản lĩnh hơn tớ nhiều,giờ gặp nhiều áp lực,xô xát qua lại,ấm ức trong lòng cũng chả biết ts với ai(thằng bạn chí cốt lên SG rầu).1 thằng công tử bột như tớ sau này ra đường mà không có bản lãnh thì sống làm cấi gì,kinh nghiệm không có,người quen không có,bồ bịch làm chỗ dựa thì 13 năm trời chả kiếm được em nào,sao tớ thấy mình bất lực quá chẳng biết rồi đây tương lai tớ đi về đâu nữa
.
Đúng như cái tiêu đề tớ sinh ra trong 1 gia đình thuộc diện hơn đủ ăn 1 tí nhưng chưa đạt tớ đẳng cấp là đại gia.Tớ ở Phan Thiết,nếu tên nào mà nghe danh Phát khùng chắc cũng biết tớ ít nhiều rồi...
Nhà tớ có mỗi tớ là con trai nên cưng tớ dữ lắm,từng cái ăn cái mặt,giải trí cái gì cũng lo cho tớ(Trừ con PSP với con PS2 là tớ để dành mà tự mua) nên ngay từ nhỏ tớ không có tính tự lập(con trai mà ăn còn mẹ bưng,quần áo có bà giặt,sách vở thì cha soạn thậm chí mẹ tớ còn thay đồ dùm để đi học mẹ ơi nói nghe mà tớ còn thấy nhục,4 năm trở lại đây mới bắt đầu đỡ tí),ở trên trường thì thầy cô thương như con nên tớ chả có gặp tí gì bất trắc.Nói thật sức học của tớ rất bình thường nếu không muốn nói là cùi lủi,tớ chỉ được cái thuộc bài nhanh,anh văn không học chữ nào nhưng thi vẫn 8,9 phết(mà nói thật cái này anh em GVN thằng nào chả làm được=>tớ còn cùi lủi hơn nữa) chính vì thế mà tớ lớn rồi mà tính tình tớ cứ như thằng hâm(khóc nhè,sẵn sàng bem tất cả những đứa chưởi xấu tớ) nói chung tớ sống trong nuông chiều quen rồi,bây giờ học ĐH ra ngoài đời mới thấy nhiều người từng trải hơn tớ,khổ hơn tớ mà họ vẫn sống khỏe và có bản lĩnh hơn tớ nhiều,giờ gặp nhiều áp lực,xô xát qua lại,ấm ức trong lòng cũng chả biết ts với ai(thằng bạn chí cốt lên SG rầu).1 thằng công tử bột như tớ sau này ra đường mà không có bản lãnh thì sống làm cấi gì,kinh nghiệm không có,người quen không có,bồ bịch làm chỗ dựa thì 13 năm trời chả kiếm được em nào,sao tớ thấy mình bất lực quá chẳng biết rồi đây tương lai tớ đi về đâu nữa
.


.Kiếm việc làm đi (Ko nhất thiết là làm ra tiền,thể thao,tình nguyện cũng được).Từ đó sẽ có cơ hội tiếp xúc với xã hội và dần dần thì sẽ có chút kn thôi
.Cái này thì chả ai dạy được cậu 1 cách đầy đủ hết,chỉ có mỗi cách là tự lăn mình vào nếm trải rồi rút ra bài học thôi
.Tuy nhiên hãy tỉnh táo,nhìn sự việc ở góc độ người ngoài nhìn vào.Nó giống như bạn ko biết bơi mà vứt ra giữa hồ thì chắc chắn bạn chết,hãy từ từ từng bước.Chậm cũng được nhưng chắc.Miễn là đạt được

Theo tớ cậu lên rèn luyện chữ Nhẫn trong người đầu tiên có thể = cách kiếm công việc làm thêm đê kiếm tiền tiêu chẳng hạn. Vừa kiếm tiền vừa học hỏi xem mọi người làm cùng = tuổi, ít tuổi hơn xem hoàn cảnh gia đình họ ko có ĐK cho ăn học đàng hoàng phải phải bươn trải kiếm sống. Cảm giác kiếm tiền = mồ hôi nước mắt thích lắm mặc dù bị khách hàng, bà chủ blah blah blah ...
, từ nhỏ tới lớn mẹ cũng cưng như trứng đồ gì cũng mua cho nhưng nói chung là minh không care và nói thật là mình gần như chưa đòi gia đình mua cho một món gì. Tuy gia đình mà cũng thuộc dạng khá giả nhưng luôn đoàn kết gắn bó với nhau. Ví dụ như khi công ty mình có công việc nước ngoài thì nhà chia ra mỗi người làm một công việc, bố thì lo đặt chỗ cho khác, mẹ và anh mình thì đi tiếp khách còn mình thì phiên dịch các văn bản tiếng việt ra tiếng anh để nói chuyện với khách. Nói chung là gia đình mình hạnh phúc lắm và mọi người luôn sống vì nhau, gia đình mình cũng có lúc gặp khó khăn nhưng nếu mọi người luôn đoàn kết và cố gắng thì vượt qua được hết
. Còn bồ bịch thi mình nghĩ không quan trọng, cứ sống thẳng thắn với chính bản thân mình thì sẽ có người tới với mình thôi
, bỏ mấy chuyện đó qua một bên mà lo học hành để sau này về tiếp tục xây dựng công ty của gia đình là điều duy nhất mình quan tâm bây giờ:), nói chung là có gia đình là mình thấy đã có tất cả và chả bao giờ thấy cô đơn, buồn tủi cả:) và mình cũng phần nào tự hào vì điều đó :P.