Gặp dân VN là sợ nhất, thứ 2 Ấn Độ và thứ 3 Trung Quốc. Dân VN do lúc ở nước ko làm lụng gì cả nên khi ra nước ngoài cứ toàn nhờ vả người khác, đi làm thì than tới than lui, làm chậm và thích nghỉ thì nghỉ, chẳng báo ai mà cũng chẳng có kinh nghiệm làm việc (do vậy đa số đều kéo nhau vào mấy cái siêu thị như New World vì ở đó ko đòi hỏi bằng cấp hay kinh nghiệm). Muốn kiếm việc cũng toàn nhờ người ta kiếm dùm, còn mình thì nằm nhà hoặc đi chơi (cứ để ý bạn có 1 công việc tốt thì bảo đảm mấy ngày sau DT của bạn sẽ bùng nổ vì tin nhắn có nội dung chỗ bạn có cần người nữa ko).
Nhưng đó ko phải là tất cả, chỉ là mặt bằng chung và đa số là do theo kiểu con nhà giàu ham đú nhưng mọi người biết rồi đấy, ăn chơi ở nước ngoài thì tiền VN chịu sao nổi. Có mấy thằng nhà ở VN giàu kinh khủng, qua đây mang tiếng đi học nhưng toàn ăn chơi. Đêm nào cũng thấy tụi nó ở bar với pub (đặc biệt cuối tuần), vào đó thì toàn bao gái uống. Được khoảng 1 thời gian là chịu ko nổi nên đành ở nhà chơi game (đi làm thì ko muốn vì lười và tôi còn nhớ 1 con nhỏ đã từng nói với tôi thế này "Làm ở burgerKing thấy lòng tự trọng bị tổn thương" do phải lau sàn O_O).
Ở chung với VN thì tùm lum chuyện lắm, hiện giờ tôi đang ở flat với mấy đứa Tây, khá là thoải mái vì có gì thì cứ nói thẳng ra, hơn nữa cũng dễ chịu chứ ko như đám TQ với Ấn Độ (ở bẩn ko chịu nổi). Bài vở có gì ko hiểu cứ nhờ tụi nó giúp với lại rèn luyện tiếng Anh luôn.
Ps: dân VN đi đâu cũng nói xấu và tọc mạch kinh lắm, tôi đi siêu thị mua đồ với thằng cùng nhà thế là ngày hôm sau đám VN nói tôi có thằng bồ người Tây, wtf O_O. Tốt nhất lựa bạn VN thật kĩ mà chơi.