- 21/6/09
- 2
- 0
- Banned
- #1
Dân tình dạo này lưu manh vkl!
Đêm qua, 1h sáng, phóng như điên trên đường Láng. Hai bên đường, lập lòe ánh sáng phát ra từ mấy quán karaoke mở muộn, chập chờn như đom đóm sắp hết pin.
Bổng tớ nghe cái xoảng đằng sau lưng. Lập tức sờ mông. Thấy rỗng tuếch. Ngu rồi. Rơi di động rồi.
Tớ vòng xe quay lại ngay sau đó 10 giây. Vậy mà đã thấy bóng một thằng ôn con lúc nãy ngồi vật vờ trước cửa nhà đom đóm hết pin lao vút ra.
Tớ dừng khực xe, trừng mắt nhìn. Nó cười hề hề: “Anh quay lại lấy nhanh thế!”. Tớ nhặt di động lên phủi phủi, liếc liếc rồi hỏi thằng bé: “Bọn mày ngồi tít đằng kia sao biết có người rơi di động??”. Thằng bé phẩy tay: “Ôi dào, tối nào phố này chả có người rơi di động, rơi ví! Bọn em ngồi đây vớt hàng nhiều quen rồi, nghe tiếng cái nhận ra ngay! Còn biết cả đời máy, thời gian gọi nữa cơ! Không tin anh cứ đánh rơi thử lại lần nữa mà xem, em biểu diễn cho!”.
Nói xong, thằng ku đứng lui xa 3 bước, quay lưng lại phía tớ. Tớ thử ném di động rơi cái xoảng 1 lần nữa. Mắt lim dim, thằng ku phán: “Di động của anh là E50, mua được 1 năm rưỡi, sản xuất ở Tàu, dùng sim Viettel, tháng này gọi 213 phút, pin còn 2 vạch….”
Tớ nghe xong hốt quá. Dân tình bây giờ thật lưu manh quá đi. Tớ mở cốp vứt hết di động, ví tiền, giày dép, quần áo, chìa khóa xe máy vào , rồi mới dám yên tâm phóng đi tiếp.
Mọi người đi đường cẩn thận nhá! Nhất là đi buổi tối và đầu óc thì đang lâng lâng như tớ hôm qua.
Đêm qua, 1h sáng, phóng như điên trên đường Láng. Hai bên đường, lập lòe ánh sáng phát ra từ mấy quán karaoke mở muộn, chập chờn như đom đóm sắp hết pin.
Bổng tớ nghe cái xoảng đằng sau lưng. Lập tức sờ mông. Thấy rỗng tuếch. Ngu rồi. Rơi di động rồi.
Tớ vòng xe quay lại ngay sau đó 10 giây. Vậy mà đã thấy bóng một thằng ôn con lúc nãy ngồi vật vờ trước cửa nhà đom đóm hết pin lao vút ra.
Tớ dừng khực xe, trừng mắt nhìn. Nó cười hề hề: “Anh quay lại lấy nhanh thế!”. Tớ nhặt di động lên phủi phủi, liếc liếc rồi hỏi thằng bé: “Bọn mày ngồi tít đằng kia sao biết có người rơi di động??”. Thằng bé phẩy tay: “Ôi dào, tối nào phố này chả có người rơi di động, rơi ví! Bọn em ngồi đây vớt hàng nhiều quen rồi, nghe tiếng cái nhận ra ngay! Còn biết cả đời máy, thời gian gọi nữa cơ! Không tin anh cứ đánh rơi thử lại lần nữa mà xem, em biểu diễn cho!”.
Nói xong, thằng ku đứng lui xa 3 bước, quay lưng lại phía tớ. Tớ thử ném di động rơi cái xoảng 1 lần nữa. Mắt lim dim, thằng ku phán: “Di động của anh là E50, mua được 1 năm rưỡi, sản xuất ở Tàu, dùng sim Viettel, tháng này gọi 213 phút, pin còn 2 vạch….”
Tớ nghe xong hốt quá. Dân tình bây giờ thật lưu manh quá đi. Tớ mở cốp vứt hết di động, ví tiền, giày dép, quần áo, chìa khóa xe máy vào , rồi mới dám yên tâm phóng đi tiếp.
Mọi người đi đường cẩn thận nhá! Nhất là đi buổi tối và đầu óc thì đang lâng lâng như tớ hôm qua.








