Hồi năm lớp 5, 1 bạn gái trong lớp cũng khá dễ thương tặng quà với tặng thiệp cho mình. Không hiểu mình bị con gì cắn mà nghe lời khích tướng của thằng bạn, mình đứng lên xé tấm thiệp ngay giữa lớp.
Đến bây giờ vẫn còn hối hận...
Mình cũng giống bác , có lần "ma xui quỷ khiến" làm sao lại đi chửi và nói xấu nhỏ kia (hồi lớp 5 luôn), thế là sau lần ấy mình hối hận vô cùng, và đi xin lỗi. Sau đó nhỏ bạn cũng tha thứ cho, nhưng kỉ niệm buồn vẫn còn trong lòng :(, ko thể nào tả hết dc. Sau năm học ấy thì nhỏ nói nhỏ sẽ chuyển sang trường khác , lúc đó lòng đau nhói vì mình chưa làm gì dc để đền tội, thế mà nhỏ lại chuyển đi, về sau lúc nào cũng tự trách lòng mình đã ko làm điều đúng đắn và để vuột mất đi 1 người bạn
Nếu còn có thể, mình nghĩ bác hãy đi xin lỗi, có thể lời xin lỗi đó ko đáng gì nhưng cũng còn tỏ dc lòng mình đã hối hận chừng nào :(. Ai cũng làm sai nhưng điều quan trọng là nhận ra và sửa chữa lỗi lầm, chứ ko phải tự trách bản thân về những điều mình đã làm sai :)
Lỡ mất cơ hội với cô ấy. Giá như ngay từ lớp 9 mình mạnh dạn tiến đến làm bạn...
Thật ra còn nhiều nữa :(
Nếu bác muốn đạt/ nhận 1 điều gì đó thì hãy cố gắng làm tôt nhất mà bác có thể, nếu ko dc thì cũng ko phải tại bác, vì đã cố hết sức. Nếu bác để mất cơ hội đó rồi hối tiếc thì cũng chẳng dc gì
Cuối lớp 11 là khoảng thời gian mình thấy tiếc nuối nhất , mình nói những lời không nên nói với người con gái mình thích chỉ vì cái tính nông nổi , rồi sau đó bỏ bê học hành cả kỳ 2 cắm mặt vào wow để quên ( từ top 8 của khối xuống vài chục bậc) , mà cũng có quên nổi đâu , h thì thấy phụ lòng bố mẹ cho tiền ăn học trên HN rồi cuối cùng kết quả chả ra đâu vào đâu . Nhưng sau đó thì mình cảm thấy mình chín chắn hơn trước rất nhiều , bạn bè người thân đều cảm thấy vậy . Bây giờ thì mình lại được cho thêm 1 cơ hội nữa , mọi người lại đặt niềm tin , hy vọng mình thành công trong môi trường mới . Giờ mình chỉ muốn cố gắng hết sức mình thôi mà nhiều lúc cũng mất tự tin vào bản thân lắm .
1 lần khác nữa là mình làm bố mình khóc , cả cuộc đời mình chỉ chứng kiến đúng 3 lần bố khóc : lần đầu tiên là lúc bà nội mất , cậu mình mất , và trước lúc mình đi du học . Bà chị mình đi Swe 1 mình không họ hàng người thân , tiếng Swe cũng không biết luôn bố cũng đâu có khóc đâu , nghe chú mình nói mà lúc đó vùa nghi ngờ vừa không biết giải thích thế nào nữa . :(
Ai cũng chẳng có lúc lao đầu vào game, nhưng đáng khen cho bác đã biết dừng đúng lúc ( hơi muộn tí

). Còn cá tính nông nổi thì "giận quá hoá ngu" thì cũng là chuyện may rủi thôi, cũng ko nên trách mình quá đáng :). Nhưng mà bác đã nhận ra lỗi lầm và sửa chữa nên đương nhiên mọi người đã chấp nhận sự cố gắng nên mới cho bác thêm 1 cơ hội nữa , mọi người tin tưởng vào bác :P. Sau những kinh nghiệm đó mới làm bác vững chải và chín chắn sau những kinh học dc từ lỗi lầm để rồi sau ko mắc phải nữa. Bác đã sang nước ngoài, mọi người kì vọng vào bác rất nhiều, nên dù sao thì bác cũng phải cố gắng hết sức thôi, chứ động lực từ gia đình, người thân, ... là phụ. Chính vẫn là bác,cố gắng để ko phụ lòng mọi người kì vọng vào
Tiếc 1 năm dây vào GO, đặc biệt là VCLTK, đổ bao tiền, thời gian + công sức vào rồi còn làm người thân buồn nữa, cuối cũng chỉ là phù du, chả vớt lại được cái gì. :(
Hên là hồi đó ko yêu ai, chứ nếu có chắc cũng bỏ chọn game.
Nhiều người hiếu ký khoái đi mua, chứ thiệt ra chỉ tốn tiền mà ko dc lợi gì

, dây vào Go! rồi cũng ra đi sớm thôi

, tốt nhất là để tiền v ào việc khác
Hồi đó mà bác yêu ai thì giờ này bác cũng đâu còn ngồi chơi game với anh em
