Chương 15: Thần Quyền
Xin chào các bạn, hôm nay là chương trình kể chuyện của tôi – Agaard Jumsai. Chắc các bạn đang tò mò về nhân vật Akise Aru rốt cuộc là nhân vật như thế nào phải không? Không vòng vo tam quốc nữa, tôi xin được tiếp tục câu chuyện…..
Hôm sau, Mary nghe lời khuyên của Akise và cô quyết định ngỏ lời với Hibiki. Cậu ta đẹp trai, học giỏi, giàu có và chơi thể thao số một trong trường(Nghe quen phải không? Agaard xây dựng nhân vật này dựa trên Tacaza, cái cậu hot boy đã tỏ tình với Sakura ở hai chap trước).
Hibiki đã đồng ý. Vì vậy hôm đó Mary rất hạnh phúc. Ở trong lớp cô cứ mơ màng và không hề để ý rằng Akise dường như không vui vẻ cho lắm.
Những ngày sau đó, Hibiki và Mary đã hẹn hò với nhau. Akise chợt cảm thấy thật cô đơn. Mary là cô gái duy nhất trong lớp đã không tỏ ra coi thường cậu như những các bạn khác. Nhưng trong mắt cô thì cậu chưa bao giờ là một người đàn ông mà cô hằng ao ước. Cậu chỉ là một Nobita không hơn không kém.
Akise ngồi thừ ra ở công viên:
-Đúng vậy….mình chỉ là Nobita mà thôi…..mình có thật sự hạnh phúc với cách sống này không? Nhưng để những người khác được an toàn thì mình bắt buộc phải sống như vậy…..bọn chúng có tai mắt ở khắp nơi…..
Cậu đã lấy lại được tinh thần và quyết định tự thưởng cho mình một que kem ốc quế to đùng.
-Đúng vậy…..làm Nobita thì sao chứ? Mình cảm thấy thoải mái với cuộc sống tự do này!
Bất chợt, Akise nhìn thấy Hibiki và Mary đang đi với nhau. Họ không nhìn thấy cậu. Trông họ vui chưa kìa. Bất giác lòng cậu lại chùng xuống. Nhưng cậu cố rũ rạch mấy cái ý nghĩ đó. Mary sẽ không bao giờ là cô gái của cậu…..
Sau khi Akise thưởng thức xong que kem mát lạnh, cậu thấy Mary đang đứng một mình. Tên Hibiki đó đi đâu rồi? Cậu không thể nào nhìn thấy hắn……
Đột ngột một đám con gái xuất hiện và bu lấy Mary:
-Này con kia! Hibiki là của chúng tao! Mày hãy tránh xa anh ấy ra!
Mary nói:
-Anh ấy là bạn trai của tôi!
-Á à! Mày không biết tao là ai rồi! Nếu mày không tránh xa anh ấy ra thì ở lớp mày sẽ không được yên ổn đâu !
Mary sợ hãi kêu lên :
-Hibiki! Cứu em với!
Akise giận dữ:
-Chết tiệt! Cái tên đó đang ở đâu vậy? Sao lại để chuyện này xảy ra chứ?
Cái con bé có vẻ là thủ lĩnh của cả bọn túm lấy tóc Mary:
-Nào! Hãy trả lời đi! Mày có tránh xa anh ấy ra không? Cái thứ quê mùa như mày mà cũng đòi trèo cao hả? Nói cho mày biết! Với mày thì anh ấy là tất cả nhưng với anh ấy thì mày chỉ là một trong số các vệ tinh của anh ấy thôi!
Mary sửng sốt:
-Cái gì? Mày nói dối!
-Đồ ngu! Mày nghĩ một người hào hoa như anh ấy chỉ đơn giản vậy ư? Mày thật quá ngây thơ! A ha ha ha ha!
Akise biết con nhỏ đó nói đúng. Các cô gái thường bị hấp dẫn bởi các anh chàng hào hoa. Nhưng họ không biết rằng để giữ chân được các anh chàng như thế rất là khó. Nhưng con gái đôi khi rất ngốc nghếch. Họ có thể yêu mà chẳng chịu suy nghĩ chín chắn. Họ tin rằng tình yêu có thể thay đổi một người đàn ông. Nhưng về cơ bản thì bản chất một người đàn ông không bao giờ thay đổi. Tình yêu có thể thay đổi một người đàn ông chỉ là một suy nghĩ ngây thơ và chỉ tồn tại trong tiểu thuyết lẫn phim ảnh.
Nhưng Akise không có thời gian để suy nghĩ mấy chuyện đó. Con nhỏ đang giật tóc Mary. Điều đó khiến cậu sôi máu lên. Chưa bao giờ cậu cảm thấy giận dữ như thế này.
Akise sẽ không che dấu nữa. Cậu phải ra mặt thôi!
Con nhỏ đó bị Akise túm chặt lấy tay. Âm giọng của cậu ta lạnh tanh:
-Hãy để bạn ấy yên!
Mary sửng sốt:
-Akise, sao cậu lại ở đây?
Có vài đứa trong cái nhóm nữ quái học cùng lớp Akise. Họ cười ầm lên:
-Này, Akise hậu đậu! Nếu cậu không muốn bị rắc rối thì hãy tránh ra chỗ khác đi!
Nhưng Akise có vẻ không bị đe dọa. Ánh mắt của cậu dường như thay đổi một cách kỳ lạ:
-Tao nhắc lại một lần nữa: Cút ra chỗ khác!
Akise vẫn chưa thả tay cô ta ra. Cô cảm thấy sợ hãi trước ánh mắt của Akise:
-Cái thằng này nhìn trông có vẻ yếu ớt….nhưng bàn tay lại cứng rắn một cách kỳ dị…..
Cổ tay của cô ta bắt đầu đau rần. Cô vội gạt tay Akise và gầm gừ:
-Rút thôi, bọn bay!
Mấy đứa kia lẩm bẩm:
-Thằng Akise mọi khi hiền lành lắm cơ mà? Lạ thật……
Nhưng bọn chúng mới đi được vài bước thì Akise gằn giọng:
-Mấy con kia! Đứng lại đã!
Bọn nó quay lại và giận dữ:
-Cái gì? Đừng có nghĩ là tao sợ mày……
Nhưng bọn nó lập tức nhận thấy mình đang đối đầu với một cái gì đó vô cùng khủng khiếp. Cơ thể bọn chúng như bị tê cứng khi nhìn vào ánh mắt đầy hung tợn của Akise:
-Ánh mắt này…..như loài thú hoang vậy…….
Akise nói lớn:
-Nếu bọn mày mà còn làm khó dễ Mary! Kể cả bọn mày là con gái, tao cũng đánh!
Bọn chúng vội vã rời đi. Mary sửng sốt. Cô có cảm giác đây là một Akise hoàn toàn khác. Không lẽ con sư tử hôm đó….bỏ chạy cũng là vì sợ sát khí của cậu ấy…..
-Xin lỗi Mary, anh mua được kem rồi nè! Lúc nãy đông quá nên phải xếp hàng!
Hibiki xuất hiện với que kem trên tay. Mary vội vuốt mái tóc của mình cho đỡ rối vì lúc này bị giật tóc. Akise bước tới và túm cổ áo Hibiki:
-Xếp hàng? Tao vừa đi từ tiệm kem ra nhưng không hề thấy mày! Đồ nói láo!
Hibiki lạnh lùng nói:
-Này, từ lúc nào mà cậu trở nên thô lỗ quá vậy, Akise? Người lịch sự nên cư xử với nhau bằng tranh luận chứ không phải nắm đấm!
Hibiki khá coi thường Akise vì biết cậu ở lớp vẫn bị bạn bè gọi là Nobita. Nhưng Akise vẫn không buông ra:
-Lịch sự? Đồ đạo đức giả! Mày giỏi lắm! Mày luôn có thể giữ vẻ mặt thiên thần đó mọi lúc trước mặt các cô gái phải không? Mày sợ mất lòng đám con gái đó nên đã nấp vào sau cái cây kia đúng không? Mày đã không bảo vệ Mary vì muốn giữ danh tiếng phải không? Mày nghĩ tao không ngửi thấy mùi dối trá của mày sao? Cứ ở đó mà giữ cái danh tiếng của mày đi! Đồ hôi hám!
Hibiki giận dữ và đẩy Akise ra nhưng không được. Cậu ta cứng chắc như thành vách. Mary kêu lên:
-Bỏ cậu ấy ra, Akise!
Akise sửng sốt:
-Bạn không tin mình sao, Mary? Tên này hắn rõ ràng đang nói dối!
-Đây không phải việc của bạn!
Akise như bị sốc. Cậu làm mọi chuyện chỉ là vì Mary thôi mà? Tại sao cô lại lạnh lùng như thế chứ?
Cậu sa sầm mặt và rời đi. Đi được vài bước, Akise dừng lại :
-Hãy nghe tao nói đây, Hibiki ! Nếu mày mà còn làm tổn thương Mary lần nữa, tao sẽ không tha cho mày!
Hibiki giật mình nhảy lùi ra sau. Có cái gì đó ở Akise khiến cậu ta có phản xạ như vậy. Hắn ta toát mồ hôi:
-Ánh mắt đó….hoàn toàn không phải ánh mắt của một kẻ nhu nhược hèn nhát….hắn có thật là Akise mà ta biết?
Hibiki nhận thấy Mary vẫn nhìn theo Akise bằng ánh mắt buồn biết bao. Cậu ráng nở một nụ cười như chưa có chuyện gì xảy ra:
-Kệ cậu ấy! Chúng ta tiếp tục thôi!
Mary đang vô cùng hối hận. Cô không hiểu tại sao mình lại lạnh lùng với Akise như vậy? Cậu ấy đã giúp cô cơ mà?
Nhưng cô không tin là Hibiki lại tệ đến vậy…….
Đôi chân của cô tự động bước về phía Akise. Hibiki vội nắm lấy tay Mary:
-Em đi đâu vậy?
-Em phải đuổi theo cậu ấy!
-Nhưng….còn cuộc hẹn của chúng ta!
-Em xin lỗi anh! Nhưng….em cần xin lỗi cậu ấy! Lúc nãy cậu ấy đã đứng ra bênh vực cho em!
-Thế còn anh thì sao?
Mary cương quyết nói:
-Akise là một người rất quan trọng với em! Nếu không có cậu ấy thì em đã chết rồi!
Hibiki giận dữ. Vẻ thiên thần đã biến mất trên mặt anh ta:
-Em tin hắn sao? Hắn đã vu khống anh!
Mary chợt nhặt được tấm thiệp của Akise làm rơi. Cô sửng sốt một lúc rồi nói:
-Em xin lỗi! Nhưng chúng ta phải chia tay thôi!
Mary đuổi theo Akise. Cô có một linh cảm rất mạnh mẽ rằng: Akise luôn ngầm giúp đỡ cô.
Ngay từ xưa, Mary đã luôn nhận được những sự giúp đỡ bí ẩn. Ví dụ như cái lần cô bị ai đó chơi khăm bằng cách giấu cặp đi đâu đó. Khi về nhà cô đã rất lo lắng. Nhưng ai đó đã bí mật bấm chuông rồi để lại cái cặp trước cửa nhà cô. Hay như cái lần cô bị một bọn trấn lột đe dọa phải nộp tiền cho bọn chúng hàng ngày. Rồi đến một ngày, bọn chúng ngoan ngoãn trả lại toàn bộ số tiền đã lấy rồi biến mất một cách bí ẩn.
Những việc này luôn liên quan tới một nhân vật thần bí nào đó. Mặc dù không ra mặt nhưng cô luôn cảm thấy hiện diện của người đó. Cô luôn biết ơn người đó nhưng không biết đó là ai để trực tiếp cám ơn.
Hôm qua, khi con sư tử sợ hãi trước Akise, cô đã có cảm giác rằng Akise có khí giống người đó. Cho tới hôm nay, cô có thể chắc chắn rằng Akise là người đó.
Mary rơi nước mắt:
-Mình đúng là ngốc mà!
Mary chạy ra khỏi công viên và tìm Akise. Một lúc sau, cô thấy Akise đang đánh nhau với bốn kẻ lạ mặt: Một gã to con vạm vỡ như đô vật, một tên cầm thương, một tên cầm kiếm với khiên sắt hình đầu rồng và kẻ cuối cùng thì cầm cây cung.
Akise nhìn thấy Mary liền sửng sốt:
-Tại sao bạn lại ở đây? Thế Hibiki đâu rồi?
Mary nghẹn ngào nói:
-Bạn là người đó đúng không? Ngài Bí Ẩn?
-Mình không hiểu bạn đang nói gì!
Mary giơ một tấm thiệp lên:
-Đây là tấm thiệp mừng giáng sinh mà mình đã tự làm để tặng Ngài Bí Ẩn! Tại sao bạn lại có nó?
Akise vội sờ tay vào túi quần rồi bối rối:
-Mình đúng là hậu đậu mà....
Bốn gã này tỏa ra sát khí cực kỳ mạnh mẽ. Gã đô vật tung cú đấm vào Akise nhưng cậu tránh được. Cú đấm trúng bức tường và chỗ đó xuất hiện những vết rạn nứt. Hắn nói:
-Sao ngươi trông như tên ẻo lả vậy, Mibu Kyouichirou? Ngươi không xứng với danh hiệu Thần Quyền!
Mary sửng sốt:
-Tất cả những chuyện này là sao?
Akise cau mày:
-Tớ bị lộ rồi, Mary! Cậu không nên dính vào chuyện này vì sự an toàn của cậu!