Mou tuyệt vọng lắc đầu nói với các cụ FA, mà phải chăng cũng tự nói với bản thân: “Ai cho tao lương thiện?”.
Phải rồi, ai cho Mou lương thiện. Cứ ngỡ cuộc sống an lành: như ước vọng sẽ trở thành hiện thực, thế mà vụ lùm xùm với bà cô Eva Carneiro điển hình cho dư luận xã hội đã chặn lại, đã phá tan ước mơ nhỏ nhoi tầm thường ấy? Thử hỏi Mou đã đau đớn và căm tức đến nhường nào?
“Làm thế nào cho mất được những vết mảnh chai trên mặt này? Tao không thế là người lưong thiện được nữa. Biết không?”. “Tao không thể thay đổi gương mặt quỉ nữa”. Những gì thuộc khoảng đời quỷ dữ không bao giờ mất đi trên gương mặt Mou, cũng như không thể sống đời lương thiện khi không thể xóa đi dấu tích của quỷ dữ. Không thể là người lương thiện, Mou đã tuyệt vọng, tuyệt vọng không tả được. Và kèm theo những tiếng gằn mạnh: “Biết không!…Chỉ có một cách là…cái này! Biết không !…”.
Mou rút dao ra lăn xả vào FA. Đúng thế, chỉ còn cách đó đối với Mou, nó hợp với diễn biến tâm lí của hắn từ đầu. Rồi kết quả…Mou bị đày đọa là điều dĩ nhiên phải thế. Hắn không thế sống khi không thể lương thiện, bởi từ khi thức tỉnh, hắn đã ý thức và sống lại rất nhiều điều. Chỉ có một cách như thế mà thôi, không thể nào khác được.
Sự ra đi của Mou đã phản ánh được nỗi khổ của một HLV bị tha hóa, hắn cũng chỉ muốn thắng thôi, thực dụng để thắng, đá bẩn đá láo để thắng, hắn còn nghĩ chửi nhau cũng có thể thắng, nỗi khổ lớn nhất là bị xã hội không cho mà con người nữa, họ thật bi thảm và bị tước đi sự lương thiện. Thế nhưng, trong tâm hồn họ: những người nông dân ấy vẫn còn một điểm nóng đang ca ngợi là ước mơ làm người lương thiện.