NFSUG2
Fire in the hole!
- 6/1/05
- 2,829
- 0
Tôi quen cô ấy đã được gần 3 tháng nay. Tôi cảm thấy và chắc chắn rằng, tôi yêu cô ấy rất nhiều. Cô ấy có ảnh hưởng tích cực lên tôi, làm tôi thay đổi.
Trước khi yêu nhau, cô ấy có wen 1 ng`, hiện đagn du học ở Mỹ. Nhưng sau đó chia tay vì thằng kia bắt cá 2 tay, wen 1 con bé bên kia. Cô ấy comment trên blog thì bị xóa, gọi đt thì ko bắt máy, nói chung ko thể liên lạc được. Nhưng bổng dưng thăng kia mún way lại và làm mọi cách.
Trước khi chính thức wen nhau, cô ấy có nói rằng vần còn tình cảm với thằng kia và mong mình hiểu. Tôi chấp nhận vì tôi, một phần vì yêu và một phần vì quá mệt mỏi, ko mún quen ng khác nữa.
Ngày 18/12, thằng ấy về và tìm cách liên lạc. Tôi lun cảm thấy có bóng dáng ng` ấy chen giữa ch 2 tôi và điều đó làm tôi ức chế. Ngày 28/12, thằng kia hẹn ra nói ch, tôi chấp nhận và trong lúc cô ấy đi nói ch, tôi ra quán ăn wen của 2 đứa ngồi đợi. 8h20 cô ấy xuất hiện và bảo là đã nói ch xong, có vẻ bùn... Nhưng tôi vui vì cô ấy biết kềm chế và biết tìm về với tôi.
Nhưng tối nay, khi cả 2 vừa đi chơi về, tôi chở cô ấy về nhà thì thằng kia đứng trc cửa, mún nói ch. Tôi cũng đồng ý cho nói ch ... 30' - 40'. Tôi đi vào và nghe những lời rất ấu trĩ: "A ko mún nói đến ch lúc trc nữa, a mún nói đến ch sau này. A sẽ đưa e wa Mỹ ... blah blah blah ..." Toàn những lời hứa hẹn mà bất kì thằng nào, có điều kiện cũng sẽ nói ra. Cô ấy chỉ luôn miệng khóc và nói: "A về đi, e và a ko còn ch gì nữa ..." Tôi thật sự ức chế
Tức cho mình 1, tức cho cô ấy 10. 1 ng` con gái tốt, ngoan và biết kiểm soát cuộc sống của mình, lại cứ phải đau khổ day dứt vì 1 thằng ko ra ôn hoàng dịch lệ gì cả, cứ phải khóc hằng đêm. Thế là tôi lên tiếng
- Đàn ông thì phải biết chấp nhận hậu quả việc mình gây ra, đừng có làm đau ng` ta rồi way lại cầu xin
- Điều anh cần bây giờ, ko phải là năn nhỉ Thu (tên ng iu tôi) way lại với a, mà là hãy tôn trọng ng` iu tiếp theo của a.
- Vốn thời gian của tôi quý báu hơn a, a ko đáng có 40' nói ch với ng` iu tôi.
.... blah blah
mình rất tỉnh táo .... Thằng kia thì cứ luôn miệng xin thêm thời gian + nói mình bất lịch sự + ko hiểu chuyện...
Cuối cùng, do ko thể nói ch đc khi có mình ở đó nên thằng đó đã đi về.
Cô ấy khóc, rất nhìu và cứ nhìn tôi mà nói rằng: E xin lỗi ....
1 thằng con trai như tôi, cũng tốt nghiệp từ Mỹ về, cũng đi làm xa, cũng công tác nc ngoài, lại phải chịu đứng sau lưng 1 thằng ko ra gì ...
Cái nỗi ức chế nó trào lên tới cổ mà ko nói được. Tôi thật sự không biết phải làm sao.
Nhóm bạn chơi chung (có cả bạn thân của cô ấy) đều khuyên tôi chia tay đi vì như vậy là bất công với tôi. Nhưng trong tôi tồn tại 2 ý nghĩ:
1 - Tôi ko mún chia tay vì khi đấy, cô ấy, nếu có way lại với thằng kia thì cô ấy sẽ nằm ở vị trí thấp hơn --> thằng kia tự đắc --> lại đi làm bậy --> Cô ấy lại buồn.
2 - Tôi yêu Thu và nghĩ rằng có thể thay đổi đuợc cô ấy.
Cuối cùng thì tôi phải làm sao? Tôi có làm gì sai để mà phải chịu đứng ngoài rìa ch 2 ng` ấy? Tôi yêu cô ấy là ko đúng sao khi mà những gì tôi nhận đuợc là cảm giác thua kém 1 kẻ, nếu gặp ở ngoài và ko wen biết, tôi sẽ ko để mắt tới lần t2...
Chưa bao h tôi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng hnay thật sự ko kềm chế được.
Tự nhiên lập topic, thật ko bít nghĩ gì nữa ....
Trước khi yêu nhau, cô ấy có wen 1 ng`, hiện đagn du học ở Mỹ. Nhưng sau đó chia tay vì thằng kia bắt cá 2 tay, wen 1 con bé bên kia. Cô ấy comment trên blog thì bị xóa, gọi đt thì ko bắt máy, nói chung ko thể liên lạc được. Nhưng bổng dưng thăng kia mún way lại và làm mọi cách.
Trước khi chính thức wen nhau, cô ấy có nói rằng vần còn tình cảm với thằng kia và mong mình hiểu. Tôi chấp nhận vì tôi, một phần vì yêu và một phần vì quá mệt mỏi, ko mún quen ng khác nữa.
Ngày 18/12, thằng ấy về và tìm cách liên lạc. Tôi lun cảm thấy có bóng dáng ng` ấy chen giữa ch 2 tôi và điều đó làm tôi ức chế. Ngày 28/12, thằng kia hẹn ra nói ch, tôi chấp nhận và trong lúc cô ấy đi nói ch, tôi ra quán ăn wen của 2 đứa ngồi đợi. 8h20 cô ấy xuất hiện và bảo là đã nói ch xong, có vẻ bùn... Nhưng tôi vui vì cô ấy biết kềm chế và biết tìm về với tôi.
Nhưng tối nay, khi cả 2 vừa đi chơi về, tôi chở cô ấy về nhà thì thằng kia đứng trc cửa, mún nói ch. Tôi cũng đồng ý cho nói ch ... 30' - 40'. Tôi đi vào và nghe những lời rất ấu trĩ: "A ko mún nói đến ch lúc trc nữa, a mún nói đến ch sau này. A sẽ đưa e wa Mỹ ... blah blah blah ..." Toàn những lời hứa hẹn mà bất kì thằng nào, có điều kiện cũng sẽ nói ra. Cô ấy chỉ luôn miệng khóc và nói: "A về đi, e và a ko còn ch gì nữa ..." Tôi thật sự ức chế
Tức cho mình 1, tức cho cô ấy 10. 1 ng` con gái tốt, ngoan và biết kiểm soát cuộc sống của mình, lại cứ phải đau khổ day dứt vì 1 thằng ko ra ôn hoàng dịch lệ gì cả, cứ phải khóc hằng đêm. Thế là tôi lên tiếng
- Đàn ông thì phải biết chấp nhận hậu quả việc mình gây ra, đừng có làm đau ng` ta rồi way lại cầu xin
- Điều anh cần bây giờ, ko phải là năn nhỉ Thu (tên ng iu tôi) way lại với a, mà là hãy tôn trọng ng` iu tiếp theo của a.
- Vốn thời gian của tôi quý báu hơn a, a ko đáng có 40' nói ch với ng` iu tôi.
.... blah blah
mình rất tỉnh táo .... Thằng kia thì cứ luôn miệng xin thêm thời gian + nói mình bất lịch sự + ko hiểu chuyện...
Cuối cùng, do ko thể nói ch đc khi có mình ở đó nên thằng đó đã đi về.
Cô ấy khóc, rất nhìu và cứ nhìn tôi mà nói rằng: E xin lỗi ....
1 thằng con trai như tôi, cũng tốt nghiệp từ Mỹ về, cũng đi làm xa, cũng công tác nc ngoài, lại phải chịu đứng sau lưng 1 thằng ko ra gì ...
Cái nỗi ức chế nó trào lên tới cổ mà ko nói được. Tôi thật sự không biết phải làm sao.
Nhóm bạn chơi chung (có cả bạn thân của cô ấy) đều khuyên tôi chia tay đi vì như vậy là bất công với tôi. Nhưng trong tôi tồn tại 2 ý nghĩ:
1 - Tôi ko mún chia tay vì khi đấy, cô ấy, nếu có way lại với thằng kia thì cô ấy sẽ nằm ở vị trí thấp hơn --> thằng kia tự đắc --> lại đi làm bậy --> Cô ấy lại buồn.
2 - Tôi yêu Thu và nghĩ rằng có thể thay đổi đuợc cô ấy.
Cuối cùng thì tôi phải làm sao? Tôi có làm gì sai để mà phải chịu đứng ngoài rìa ch 2 ng` ấy? Tôi yêu cô ấy là ko đúng sao khi mà những gì tôi nhận đuợc là cảm giác thua kém 1 kẻ, nếu gặp ở ngoài và ko wen biết, tôi sẽ ko để mắt tới lần t2...
Chưa bao h tôi bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng hnay thật sự ko kềm chế được.
Tự nhiên lập topic, thật ko bít nghĩ gì nữa ....

..........
.