Sao ko thử tạo nv mới xem
Hw 100 năm sao
Nv cũ chết ráo trọi
Ờ, đó cũng là 1 ý kiến hay
Chương 137: Bản tình ca bất tử
Khi đặt bút viết chap này thực sự tớ đã có nhiều cảm xúc lẫn lộn
Nó làm tớ nhớ lại những câu chuyện phiêu lưu kết thúc và tớ đã rất buồn
Có lẽ đó cũng tâm trạng của tớ khi viết chap này
Nhiều cảm xúc đến nỗi tớ không thể miêu tả hết được, vì vậy tớ dùng bài này để phản ánh tâm trạng(Nếu ai đã từng chơi FF8 và xem hết video này rồi đọc chap này sẽ thấy thú vị lắm đấy

)
[video=youtube;kmDt-EbFslo]http://www.youtube.com/watch?v=kmDt-EbFslo[/video]
Tôi là Bella Monroe. Tôi thấy mình đang đi ở một đường hầm tối tăm. Một cảm giác cực kỳ chóng mặt xuất hiện. Và ánh sáng xuất hiện……
Tôi thấy mình đang ở ngoài sân trường Hogwart gần Rừng Cấm. Ánh nắng bình minh lúc này đẹp rạng rỡ. Và không chỉ có tôi ở đây. Tôi thấy Albus đang nói chuyện với hai người cực kỳ quen thuộc.
Đó là Nirvana và Rose! Tại sao họ vẫn còn sống chứ?
Nirvana há hốc mồm trông ngố hết sức:
-Cái gì? Tụi này vẫn còn sống phây phây mà?
Rose mỉm cười:
-Chắc bạn đã gặp ác mộng rồi!
Albus cũng ngạc nhiên:
-Hôm nay bạn lạ quá, Bella à…
Vậy là tôi đã nằm mơ sao? Những chuyện xảy ra trước đây tất cả chỉ là nằm mơ sao?
Mà cũng có thể lắm…..nếu chết rồi thì tại sao tôi lại ở đây được chứ?
Dù sao tôi cũng không quan tâm nữa……được trò chuyện với Albus, Nirvana và Rose là điều hạnh phúc nhất…….
Rose nêu ý kiến:
-Chúng ta chơi Bài Nổ đi!
Nirvana gãi đầu:
-Mình chơi dở lắm, Rose à……
Albus vỗ lên vai Nirvana:
-Đừng lo! Chơi vui thôi mà!
Hôm đó tôi đã cười thật nhiều. Và thỉnh thoảng tôi mất một lúc để ngắm nhìn Albus. Cậu ấy vẫn ở đây và cười nói với tôi. Tôi mong điều này sẽ mãi mãi như vậy……
-Trời đất! Bạn thân thiết với họ nhanh vậy sao, Bella?
Đó là Scorpius Malfoy. Cậu ta trông có vẻ không thoải mái cho lắm. Bella mỉm cười:
-Mình nghĩ Bốn Nhà nên đoàn kết với nhau!
Nirvana định thốt lên câu gì đó bất lịch sự nhưng Rose đi chặn lại. Albus toét miệng cười:
-Này Scorpius, tôi biết cậu vẫn giữ quan điểm đối địch giữa các nhà với nhau. Điều đó cũng phải thôi. Vì Bốn Nhà luôn phải cạnh tranh với nhau mọi vấn đề trong trường học phải không nào? Nhưng tôi biết cậu là người tốt. Cậu đã cùng với tôi và Bella chống lại những kẻ đã nói xấu chúng tôi……..
Scorpius cau có quay lưng rời đi:
-Đừng nghĩ là cậu hiểu tôi, Albus!
Nirvana kêu lên:
-Nó chẳng có chút thiện chí gì cả!
Rose nhún vai:
-Kệ nó đi!
Nhưng Albus đặt một lá bài xuống và mỉm cười:
-Rồi cậu ấy sẽ là bạn của chúng ta thôi! Mình thắng rồi nhé!
Bella, Nirvana và Rose há hốc mồm ra. Một tay chơi bài giỏi như Rose cũng phải thốt lên:
-Đây không chỉ là ăn may! Bạn chơi siêu quá, Albus!
Fred Weasley đột ngột xuất hiện:
-Để anh chơi với nào!
Rose cau có:
-Nhưng anh không được chơi gian đâu nhé!
Fred đầu gật lia lịa:
-Được rồi! Lần này anh sẽ chơi trung thực!
Tôi phì cười trước vẻ mặt hài ước của anh Fred. Đột ngột một giọng nói quen thuộc vang lên:
-Đừng chơi nữa, Bella!
Tôi quay lại nhìn. Đó là Takaramono. Không thể nào! Sao cô ấy lại ở đây? Cô ấy là một nhân cách khác của tôi cơ mà?
Nhưng dường như chẳng có ai nhìn thấy Takaramono đang đứng sau lưng tôi. Fred giục:
-Cầm bài lên đi, Bella!
Tay tôi chợt run run một cách bí hiểm. Tôi rón rén định nhặt xấp bài đã chia lên thì:
-Dừng lại đi, Bella! Cô có nghe tôi nói không?
Tôi dừng lại. Chợt thấy chóng mặt dữ dội. Albus hoảng hốt:
-Bạn sao vậy, Bella?
Tôi không còn nghe thấy gì nữa ngoài giọng nói của Takaramono…..
*
* *
Những con cú ở Học Viện Hogwart lúc này bay tản đi khắp thế giới để thông báo về chiến thắng hoàn toàn của phe Ánh Sáng. Thế lực hắc ám đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Hòa bình thực sự đã trở lại.
Mưa sao băng bay vèo vèo trên nền trời cùng với pháp bông nổ bập bùng.
Còn bên trong Học Viện Hogwart, ở Đại Sảnh Đường lúc này đang tổ chức một bữa tiệc chiến thắng. Trần học viện đã được hóa phép để trông như một bầu trời đầy sao sáng. Những bức chân dung, những căn phòng, những bức tượng đã được khôi phục lại. Cả những hồn ma ở Hogwart đã trở về. Khi bị Lucifer chiếm đóng thì họ trốn vô Rừng Cấm.
Fred Weasley đang say sửa khoe cho Bolobala các công trình chế tạo đồ chơi của mình. Và cậu ta có vẻ rất sung sướng khi Bolobala thích nó.
Scorpius thì cặm cụi ăn và không thèm nói chuyện với ai hết. Nhưng Alessa ngồi xuống bên cạnh cậu ta và nhoẻn miệng cười:
-Sôi động lên chút nào! Ra đây chơi với tụi mình đi! Không cần giả vờ ăn đâu!
Alessa cầm tay Scorpius kéo đi khiến anh chàng đỏ mặt:
-Được rồi…..để mình tự đi…….
Nirvana cười khoái chí:
-Nhập bọn với tụi này cho vui nào, Scorpius! Ngồi ăn mãi thế coi chừng phát phì như tớ đây!
Rose quàng tay qua Nirvana:
-Nhưng bạn đâu có như xưa nữa!
Lily Potter nói:
-Anh chị tình tứ quá đi!
Nói xong, cô bé bất giác đỏ mặt nhìn Dennis Creevey. Dennis mạnh dạn nắm lấy tay Lily:
-Thông báo với anh chị là bọn em bắt đầu hẹn hò với nhau chính thức kể từ ngày hôm nay!
Cả bọn vỗ tay reo mừng, ngoại trừ Scorpius. Trông cu cậu lúng túng vì không quen với kiểu náo nhiệt thế này.
-Ái chà, lại thêm một đôi uyên ương nữa hả?
Đó là Francoise Sazanami. Cô đi cùng với Banka, Yfu và Sylvia.
Sylvia ngắm nhìn chung quanh và mỉm cười:
-Vậy là mọi chuyện đã kết thúc rồi……
Giáo sư Stacy thì cùng với một số học viên khác tổ chức thành một dàn đồng ca dưới sự chỉ huy của cô. Kyta, người bạn đã chết của giáo sư Stacy cũng ở trong dàn đồng ca đó.
Jacob và Charlotte thì ngồi ăn cùng nhau. Anh ta quyết định hôm nay sẽ thử ngỏ lời với cô xem có thành công hay không……anh để ý cô từ lâu lắm rồi nhưng chưa dám nói ra……
Cách đó một bàn, Lucario và Lulu đã đánh chén no nê và ngồi nghe khúc ca của giáo sư Stacy. Lulu chợt lên tiếng:
-Mình rất vui vì bạn đã luôn ở bên cạnh mình, Lucario!
Lucario phủi tay:
-Không có gì! Chẳng qua vì bạn cứ hay làm cho người ta phải lo lắng thôi!
Lulu mơ màng nói:
-Bạn luôn lo lắng cho mình ư?
Lucario đỏ mặt:
-À không…..ý mình là…..vì bạn không biết cách chăm lo cho bản thân mình……nên mình luôn phải……ý mình là……
-Cám ơn nha!
Lulu đột ngột nhào vô ồm chầm lấy Lucario. Cái ôm này khiến cả hai té ngã xuống sàn. Lucario thầm nghĩ:
-Ái chà…..xem ra mình sẽ phải gắn với cô bạn phiền phức này suốt đời rồi……
Banka nói với Yfu:
-Anh thấy em bớt lạnh lùng hơn xưa rồi đó?
Yfu đỏ mặt:
-Em vẫn vậy mà…….
Banka lắc đầu:
-Anh vẫn nhớ lần đầu gặp em……giáo sư Stacy có khuôn mặt luôn tươi cười, còn em thì ngược lại……
Một số cặp đôi bắt đầu tự nhảy với nhau. Không khí sôi động đột ngột trở nên du dương hơn bao giờ hết.
Fred mạnh dạn mời Bolobala ra nhảy. Và cô nàng đồng ý. Fred sung sướng thấy rõ.
Lulu thì chủ động mời Lucario ra nhảy và cậu ta không thể không từ chối. Những người khác nhìn thấy cảnh này liền trố mắt ra. Francoise trêu:
-Sao mình lại không đoán ra nhỉ?
Lucario mặt đỏ cà chua:
-Không như các cậu nghĩ đâu!
Cả bọn liền nhín Lucario bằng ánh mắt đầy ngụ ý khiến anh chàng chỉ muốn độn thổ.
Rose chợt hỏi Nirvana:
-Albus đâu rồi nhỉ?
Nirvana lắc đầu. Nhưng Alessa lên tiếng. Cô đang dạy Scorpius nhảy. Cậu ta trông lúng túng đến phát tức cười.
-Cậu ấy ở đằng kia!
Tất cả các cặp đôi ở gần đó đều hướng nhìn về phía tay Alessa chỉ.
Albus đang đứng ở bên cửa sổ với một cô gái. Cậu lấy tay chỉ lên trời rồi nói điều gì đó khiến cô gái e thẹn. Có vẻ như Albus đang ví cô gái ấy với một vì sao đẹp tuyệt vời nào đó.
Và cả hai trao nhau nụ hôn đúng vào lúc pháo bông vọt lên trời và phát nổ lụp bụp.
Tất cả đều nhoẻn miệng cười trước khung cảnh lãng mạn ấy. Lily Potter lên tiếng:
-Chút nữa em muốn nghe chị ấy thổi sáo!
Rose mỉm cười:
-Hay lắm đó! Không nghe thì thật uổng!
Những ca khúc chiến thắng cứ tiếp tục vang lên……để tưởng nhớ những người đã hy sinh trong cuộc chiến vừa rồi…
Những bản tình ca vẫn vang lên……vang lên mãi mãi……
Sau cơn mưa trời lại sáng…….tất cả lúc này đây đều tận hưởng thời gian hòa bình thực sự…….
Và đúng như vậy…..mọi chuyện đã thật sự kết thúc...