Cuộc phiêu lưu này kết cục sẽ ra sao?
Chương 125: Tôi bắt đầu cuộc phiêu lưu mới của mình
Đến lần thứ ba tôi mới có thể đi qua các cánh cửa. Nguyên nhân là do ở trong cái không gian màu tím đó thì sức tập trung của tôi vào “đôi cánh” của mình bị mất đi. Nó giống như việc bạn luôn phải tập trung điều khiển cây chổi của mình cho tới khi nó hạ xuống.
Giáo sư Stacy mỉm cười:
-Đã đến lúc rồi đó!
Bella buồn bã:
-Chúng em muốn chào tạm biệt các bạn……..đó là những người đã vào sinh ra tử cùng với chúng em…….lần này chúng em phải bắt đầu một cuộc hành trình mới mà không có họ…..
Giáo sư Stacy gãi đầu:
-À…..tôi đã định để hai trò ra đi trong bí mật để đỡ lộn xộn…..nhưng có một số người tò mò đã có mặt ở đây rồi…….
Tôi và Bella sửng sốt nhìn quanh.
-Ái chà! Bị phát hiện ra rồi!
Bước ra đầu tiên là anh Fred Weasley. Anh chàng tóc đỏ nhe răng cười với tôi. Anh ấy bước tới và vỗ lên vai tôi:
-Anh không thể để chú mày ra đi mà không nói lời từ biệt như thế được đâu!
Lily Potter kêu lên:
-Em muốn đi với anh hai!
Dennis Creevey liền nói thêm:
-Mình sẽ đi với bạn, Lily!
Giáo sư Stacy vội lên tiếng:
-Đây là Định Mệnh của hai trò ấy……
Tôi biết là sẽ không có gì thay đổi được điều này. Tôi liền nói:
-Chúng mình sẽ đem chiến thắng trở về! Đừng lo lắng! Sẽ không lâu lắm đâu!
Fred Weasley mỉm cười:
-Nhớ giữ lời đấy nhé! Nếu chú mày chết thì anh sẽ không tha đâu!
Anh Banka nói với tôi:
-Anh vẫn còn nhớ cái lần đó. Khi lần đầu chúng ta gặp nhau…….kể ra đó cũng là Định Mệnh………
Francoise Sazanami nháy mắt một cách tinh nghịch:
-Việc đòi gặp anh lần đó là chủ ý của em! Bọn em nghĩ một pháp sư hùng mạnh như anh có thể đưa bọn em về nhà!
Yfu Kunaji lên tiếng:
-Cũng nhờ vậy mà mọi việc đã dễ dàng hơn. Mình đưa các bạn sang thế giới đó chủ yếu là muốn lập thành một đội với anh Banka!
Sylvia Silverstone nở một nụ cười buồn:
-Cám ơn vì những gì bạn đã làm cho mình nhé, Albus!
Tôi mỉm cười:
-Bạn cũng đã rất tốt với mình, Sylvia!
Alessa nói với Bella:
-Albus là một người đàn ông tốt! Bạn may mắn lắm đó, Bella!
Bella nở nụ cười tươi tắn :
-Mình cũng mong khả năng Đọc Tâm của bạn phục hồi, Alessa!
Cứ thế từng người nói lời chào tạm biệt với tôi và Bella. Cuối cùng là đến cha mẹ tôi.
Cha xoa đầu tô :
-Con trai ta đã trở thành một người đàn ông mạnh mẽ rồi!
Mẹ nói:
-Con đã không còn giống như hồi mới nhập học Hogwart nữa…….
Hồi học năm đầu ở Hogwart, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ yếu đuối và không tự tin vào bản thân. Tôi luôn so sánh bản thân mình với anh James. Nghĩ đến anh ấy tôi chợt thấy buồn biết bao……..
Ma thuật hắc ám có sức cám dỗ vậy sao? Nó có thể hủy hoại cuộc đời một con người ghê gớm như vậy sao? Tôi ước gì mình có thể làm cho ma thuật hắc ám không còn tồn tại nữa…..
Người anh trai tốt bụng và luôn bảo vệ tôi giờ tự nhiên lại trở thành kẻ muốn giết tôi. Tại sao mọi chuyện lại trở nên như vậy?
Chiến tranh đã gây nên quá nhiều sự chết chóc……tôi không thể nhớ được đã bao nhiêu người ra đi trong cuộc chiến này……và con số đó liệu có tiếp tục tăng lên ?
Tôi biết sự tiên đoán của giáo sư Stacy và Emily không bao giờ sai. Tôi cảm thấy sợ hãi và lo lắng. Vì tôi biết sẽ có chuyện gì đó xảy ra trong khi tôi đi.
Tôi thấy mắt mình cay cay:
-Cha mẹ hãy bảo trọng! Tất cả cũng bảo trọng nhé!
Cha mẹ và bạn bè đều vẫy chào tôi. Và tôi không phải là người duy nhất đang rơi nước mắt.
Hogwart ơi…….ngôi nhà thứ hai của tôi ơi...hy vọng đến lúc tôi trở về…….tôi có thể thấy bạn trở lại và lộng lẫy như xưa……
Cha mẹ ơi……các bạn ơi…….hy vọng đến lúc đó tôi vẫn có thể thấy những nụ cười này……
Tôi nắm lấy tay Bella và chuẩn bị cuộc hành trình của mình……