Gogo là thằng Mimic master ở bản 5

FF5 đứng im chờ nó 4 phút xong nó tự chơi X-Zone => Xuất hiện trong X-Zone trong bụng con sâu bản 6 => Legit as fuck

Gogo và Umaro bản 6 xuất hiện như dạng joke character, làm filler cho 2 job Berserker với Mimic, biết thì thu tụi nó còn không thì thôi, không ảnh hưởng mấy tới cốt truyện, nhưng mà có những nhân vật optional như thế này cảm giác game nó deep hơn hẳn.

Cái FF6 không khí nó nặng nề hơn chứ không thua kém bản 7, có thể nói là nặng nề nhất trong số các thế giới luôn, mỗi nhân vật đều có một quá đau thương, team hero thất bại một lần trong việc giải cứu thế giới, và thế giới bị phá thúi um thật, xong phát đó gần như thành thế giới hậu tận thế luôn, nhưng mà cách nhân vật đối diện với bi kịch rất là tích cực. Đơn cử là thằng Cyan, cả thành bị giết, vợ con chết trước mặt, mất luôn lòng tự trọng của một Samurai, đi theo team lúc đầu chỉ vì báo thù, nhưng cuối cùng team hero thất bại, thế giới trở thành World of Ruin, nói chung là tuyệt vọng toàn tập

, nhưng mà nó vẫn đối diện với cuộc sống, còn viết thư mạo danh thằng người yêu đã chết của một con ất ơ nào đó chả quen, giúp con này có động lực sống. Người không? Ai như thằng lồng Cloud, bị thằng Seph nó mindfuck 1 cái là chui vô góc tự bế, để mặc anh em bạn bè chạy đôn chạy đáo kiếm đường thuốc than cho, cuối cùng qua tới tận Advent Children vẫn còn ám ảnh và sống dưới cái bóng của người khác. Coi AC Complete tới cái đoạn thằng Zack hiện hồn nhắc thằng Cloud mày vẫn là "living legacy" của tao thì chán éo tả nổi, cảm giác như cả thằng Zack cũng éo ra gì, hình tượng true hero được xây dựng ở Crisis Core mất sạch chỉ vì vài phút mặc niệm câu fan của SE

Nói chung là không phải không có lý do mà fan FF, chia ra làm 2 phe, 1 đám là fan nâng bi FF7, coi FF7izdabest còn đám còn lại là đám FF6izdabest và bash FF7 vì coi nó là một tiền lệ cho việc làm main tự kỷ của dòng FF sau này
