- Sao tự nhiên cô ta lại tìm được mấy tờ bản thảo ấy nhỉ?
Tôi bước xuống đất, đóng cửa xe lại. Dĩ nhiên đây là một tin tốt, người trong hoàn cảnh của tôi không có nhiều lựa chọn, nhưng tôi vẫn cảm thấy bất an kiểu gì đấy. Có thể đó chỉ tại cái thói đa nghi mà thôi.
- Tớ không biết, Rose tháo vát! - Barry khóa xe lại, rút chìa ra chạy theo tôi - tớ bảo cậu rồi, cậu đánh giá thấp cô ấy quá!
Tôi đoán chắc cũng chỉ đơn giản đến vậy thôi.
- Mà này. Lúc tớ lên mạng điều tra, tớ tìm thấy hàng loạt các manh mối thú vị về vùng đất này...
Có người gọi tới di động của tôi. Đưa tay lên ra hiệu, tôi bảo Barry im lặng một lúc.
- Alô?
- Anh Wake! Chúng tôi tìm anh mãi! Phiền anh một chút, có một vị cảnh sát FBI tên Robert Nightinge đến tìm anh. Theo như anh ta cho tôi biết là một việc rất khẩn cấp...
- tôi nhận ra giọng cảnh sát trưởng Breaker.
- FBI? - FBI tìm tôi làm gì, chẳng lẽ là về vụ của Alice?
- Anh ta... rất khẩn thiết muốn gặp anh. Nếu tôi là anh tôi sẽ đến đồn cảnh sát ngay.
Tôi liếc nhìn Barry một cái, hình như đêm hôm qua cậu ta có nhắc tới việc này. Tuy nhiên mặt cậu ta vẫn thộn ra, chẳng có vẻ gì nghi ngờ cả.
- Vâng, chúng tôi sẽ ghé qua ngay đây - tôi tắt máy.
- Chúng ta làm nhanh thôi nhỉ? - nhìn thẳng vào mặt cậu ta, tôi tìm kiếm một dấu hiệu tội lỗi, nhưng chẳng có gì cả.
Một người đàn ông bước ra từ cái bốt bên cạnh, kéo cánh cửa gỗ được dựng sơ sài. Ông ta đầu hói, tóc hung, trông có vẻ béo cũng như Barry, nhưng nhìn cái bụng tôi tưởng tượng những lúc ông ta hay la cà hàng quán, hay thường xuyên ngồi trước tivi với vài lon bia bên cạnh.
- Tên Randolph. Quản lí khu này. Tôi giúp gì được các anh đây?
Căn trại của Rose nằm tận một góc cuối của khu này. Là một trong số ít những người thuê trại thời gian dài, gần như cả một đời người, Rose rất tử tế khi đề nghị người quản lí cho cô thuê một vị trí tối tăm và kém hấp dẫn nhất. Cô không muốn làm ảnh hưởng đến công việc làm ăn của Randolph, một vị trí đẹp và tử tế cho những người khách du lịch là cách tốt nhất để thể hiện lòng hiếu khách của thị trấn. Randolph đánh giá Rose khá cao, luôn luôn trả tiên thuê phòng đúng hẹn. Ông thích cái nụ cười nhỏ bé thiên thần của cô, cái cách cô luôn ngọt ngào tử tế dù cuộc đời cố hết sức khiến cô thống khổ.
Randolph đồng ý dẫn đường cho chúng tôi đến căn trại của Rose, cho dù trong mắt ông ta vẫn còn một chút vẻ hoài nghi dành cho những vị khách lạ. Ít nhất ông ta cũng biết tôi là ai, đài phát thanh về đêm của ông già Pat Maine đã đảm bảo cho bất cứ hang cùng ngõ hẻm nào ở nơi đây cũng biết về sự hiện diện của nhà văn Alan Wake. Tôi dám chắc lợi nhuận du lịch năm nay cảu cả thị trấn sẽ tăng lên vùn vụt.
- Như tớ đang nói, Al... - Barry lên tiếng - tớ tìm thấy đủ nguồn tin tức quái dị về vùng này trên Google - xem ra cậu ta cũng rất được việc.
- Cuối cùng hóa ra, ngày trước vùng này ngành du lịch phát triển trù phú không chỉ bởi cỏ cây hoa lá, mà còn đầy các hiện tượng kì bí xảy ra ở đây nữa, đủ đến khiến quái vật hồ Lockness thành trò trẻ con - nhìn nét mặt của Barry, xem ra cậu ta không đùa tí nào. Tôi dỏng tai lên nghe.
- Vùng đất này cực kì điên rồ. Các vụ mất tích bí ẩn, giết người hàng loạt, các câu truyện thần thoại trở thành hiện thực giữa ban ngày... Và cậu đoán thử xem, phần lớn các sự kiện đều xảy ra xung quanh... hồ Cauldron! Nơi đây cứ như tam giác Beckmuda trên đất liền ấy!
Người quản lí khu trại lắng nghe câu truyện của tôi từ nãy tới giờ, quyết định tham gia vào.
- Vâng, những thứ các anh vừa nói cũng không hoàn toàn sai. Nhưng người dân da đỏ, thổ dân ở vùng này từ xa xưa đã cho rằng bên dưới mặt hồ phẳng lặng đó là cánh cửa thông sang thế giới bên kía. Tôi cũng không phải là loại người mê tín, nhưng ở đây đã lâu, tôi được nhìn thấy những thứ mà thế giới bên ngoài không tồn tại...
Ông ta bỗng đứng lại.
- Tôi chỉ muốn nói cho rõ, về những vụ tai nạn đáng tiếc như cậu béo kia vừa nói. Vùng này thuở xưa còn hoang sơ, nên thu hút rất nhiều tay đào vàng và người ưa mạo hiểm đến đây. Mà anh biết những hạng người đó là thế nào rồi đấy, bần cùng sinh đạo tặc mà...
- Ừ, vâng vâng... - Barry tiếp lời - tớ vẫn chưa kể xong. Trước đây, trên mặt hồ vốn có một hòn đảo nhỏ, được sở hữu bởi một người tên là Thomas Zane - tôi chột dạ, liệu đó có phải trùng hợp không? - Giờ thì, theo những bài báo tớ đọc được trên mạng, ông ta từng là một nhà thơ rất nổi tiếng, nhưng khi tìm hiểu sâu hơn, tớ không tài nào tìm được bất cứ tác phẩm nào mà ông ta viết cả!
Barry nói đúng, cho dù tôi không phải hay tham gia vào các hội văn thơ lắm, như nếu ông ta nổi tiếng như Barry nói thì cái tên Thomas Zane không thể lạ lẫm đối với tôi như thế được.
- Ngoài ra Zane có một sở thích khác là đi lặn, ông mê nó đến nỗi hòn đảo ông sống được gọi là đảo Diver (Diver = thợ lặn). Nhưng vào khoảng nhưng năm 70, một núi lửa cổ dưới đó bất chợt hoạt động trở lại, và thế là Zane cùng hòn đảo chìm xuống lòng hồ sâu thẳm. Thật trùng hợp, kể từ đó các sự kiện bí ẩn ở thị trấn Cauldron giảm xuống đáng kể, gần như bằng không.
Randolph nói chen vào.
- Vâng, các anh cứ cho đó là trùng hợp đi. Riêng tôi thì tôi không thể nào quên được cuộc đại càn quét lập lại trật tự của khu vực ngay sau khi các khu rừng lá kim ở đây được liệt vào hàng tài nguyên quan trọng của quốc gia.
Barry khua tay, lờ đi như không nghe thấy lời Randolph nói.
- Giờ mới đến đoạn hay này: một phụ nữ địa phương, tên Barbara Jagger, bị chết đuối tại hồ đúng một tuần trước. Bà ta và Zane lại là một đôi tình nhân!
- À tưởng gì, Barbara Jagger, câu truyện các bà mẹ thường kể - Randolph cười nhạt - "mụ phù thủy góa phụ", sẽ tới bắt các cháu bé vào ban đêm nếu các cháu không chịu đi ngủ sớm, các câu truyện cổ tích đại loại thế...
- Giờ đến phần hay nhất đây! - Barry hít một hơi lấy sức - tất cả các thông tin trên đều do một người viết, Cynthia Weaver. Tớ đi hỏi xung quanh một tí, hóa ra bà ta chính là bà già gàn dở với cây đèn dầu mà cậu đã gặp trước đấy. Bà ta quen biết cả Zane lẫn Barbara trước khi họ biến mất, rồi sau đó bà ta trở nên điên loạn như thế đấy.
- Cynthia hả? Bà ấy chỉ có một chút lú lẫn thôi chứ tôi không nghĩ bà ấy dở hơi đâu - Randolph nói đoạn, giơ một ngón tay lên chỉ vào một đống sắt vụn trước mặt - đây xem này! Lúc tôi thức dậy thì nó đã ở sẵn đây từ buổi sáng rồi.
Tôi cố định hình xem cái đống hỗn độn mà ông ta đang nói tới là cái gì. Phải mất một lúc, tôi mới nhận ra một cái thuyền con dúm dó, gẫy gập nửa thân, từ vết gẫy của nó lan ra thứ dầu đen nhầy nhụa, mùi dầu khiến tôi buồn nôn khi nhớ lại những lúc long đong trên biển cả.
- Giống như nó đã bị thổi tung lên trời rồi rơi xuống dưới này vào ban đêm ấy. Không ai nghe thấy tiếng động gì cả. Kì lạ thật, ít nhất phải có một cơn bão lớn hoặc thậm chí một cơn lốc mới gây ra hậu quả ghê gớm như thế. Chúng tôi phải may mắn vãi cả ra nên không có căn trại nào bị nó rơi trúng cả.
Đúng là tới cái lúc tôi nghĩ mình đã thấy đủ thứ kì lạ, nơi đây không thiếu gì cách làm tôi ngạc nhiên. Randolph chỉ cho tôi lối đi tới căn trại của Rose, lách người qua cái đống sắt vụn chặn đường kia rồi rẽ phải là tới, ông ta nói thế. Barry đi trước, đúng lúc tôi định theo sau thì Randolph kéo vặt áo tôi lại, nhìn thẳng vào mắt.
- Liệu tôi có thể biết anh đến tìm Rose có việc gì không hả anh Wake?
- Chúng tôi chỉ muốn nhờ cô ấy giúp thôi!? - tôi ngạc nhiên.
- Hi vọng là thế, anh không phải là người khách lạ đầu tiên đến đây, chúng tôi cũng chỉ muốn sống yên ổn thôi, anh hiểu chứ? Hi vọng anh nhanh chóng đặt được mục đích của mình.
Ông già buông tôi ra bước đi mất. Mẹ ơi, giờ thì tôi mới thấy thị trấn này hiếu khách như thế nào.
Barry vẫn còn đợi tôi trước cánh cửa. Cậu ta có thắc mắc một chút tôi làm gì mà lâu thế. Tôi không trả lời, tay ấn chuông. Thực ra tôi không chắc Rose có nhà không, nhìn từ ngoài cửa sổ vào thì căn trại tối um, không có lấy một bóng đen. Đúng lúc tôi định đi quanh nhà xem xét thì có tiếng chân người bước tới.
Rose đã ra mở cửa, trông thần thái của cô tiều tụy, giống như cô đã thức trắng cả đêm hôm vậy.
- Chào mừng tới... quán... Ồ... ông Wake, ra là... ông, mời ông vào.
Trông mặt Rose mệt mỏi và vô hồn, cô ấy có vẻ không khỏe, nhưng mải nghĩ tới những bản thảo mà Rose đang giữ, tôi phớt lờ những chi tiết ấy.
Căn trại của Rose chỉ có đúng hai phòng, tôi không tin được người dân ở đây có thể sống được kiểu tạm bợ như thế này. Dù sao thì Rose cũng trang hoàng căn phòng khá đẹp và ấm cúng, có lẽ cô ấy thích cỏ cây, trong căn phòng tối om không bật đèn, nhưng những chậu cây cảnh đặt khắp nơi trong nhà vẫn đem lại sức sống phơi phới trong căn phòng.
Chúng tôi ngồi đợi Rose ở trong phòng khách, gian phòng lớn nhất. Cô đang ở trong bếp pha cà phê, ngâm nga một bài hát nào đó, nhưng giai điệu có vẻ ngắt quãng và biến đổi thất thường. Barry thì đang tự hưởng thụ mình trong lớp đệm ghế êm ái, ngắm nghía nội thất căn phòng. Chẳng có ai biết tôi đang sốt hết cả ruột, cả ngày hôm nay tôi còn có bao việc phải làm mà bọn họ cư xử cứ như không có gì nghiêm trọng xảy ra ấy.
Cuối cùng Rose cũng bê được khay cà phê ra. Bánh bích quy, một vài xiên sa lát được tô điểm bởi bông hồng rực rỡ cắm trong lọ, tôi sẽ nói Rose là người gốc Anh nếu như thay hai tách cà phê bằng trà.
Barry và tôi cùng nâng tách cà phê của mình lên. Cậu ta khoan khoái hít lấy một hơi dài rồi uống từng ngụm.
- Lâu lắm không uống cà phê nóng, ngon quá!
- Rose! - tôi mất kiên nhẫn - có phải cô đang giữ mấy tập bản thảo mà tôi đang cần không?
Rose im ắng, cô từ từ quay đầu nhìn sang tôi, cặp mắt vô hồn bất động khiến cho tôi một chút rùng mình.
- Bản... thảo? Ồ vâng..., ông Wake, tôi có. Tôi có... thứ ông cần. Một nàng thơ! Tôi sẽ là nàng thơ... để tạo cảm hứng cho ông - cô ta chống tay vào mạn sườn ưỡn ẹo.
Giống như bị chọc vào vết nhọt, tôi điên tiết bật dậy, suýt làm đổ cốc cà phê.
- Khỉ thật! Cô chẳng có cái quái gì cả! Cô chỉ làm phí thời gian của chúng tôi thôi.
Barry vẫn ngồi đó, tôi không hiểu sao cậu ta giữ bình tĩnh được.
- Đừng nóng, Al! Cậu phải lịch sự với phụ nữ chứ? Thôi, cậu cứ ngồi xuống uống hết tách cà phê rồi chúng ta đi.
Chán nản, cơ thể tôi rơi phịch xuống ghế. Tôi biết ngay từ đầu là mọi chuyện không có dễ dàng như thế mà. Còn Rose, tôi biết cô ta thuộc thể loại fan tôi không ưa tí nào, nhưng cô ta quá đáng đến mức này thì...
Tôi húp lấy một hơi. Dù sao tách cà phê này cũng không tồi.
CHOANG!!!
Chiếc tách rơi xuống đất vỡ ra từng mảnh. Barry ngồi bên cạnh tôi vài giây trước còn tỉnh như sáo, bỗng đổ sập xuống mặt bàn, mồm ngáy khò khò như động đất, cà phê đổ lênh láng dưới chân cậu ta.
Tôi đứng lên định với tới cậu ta xem xảy ra chuyện gì. Nhưng ngay lúc tôi đứng thẳng trên hai chân, một cơn chóng mặt điên cuồng ập tới. Lao đao, mọi thứ xung quanh tôi trở nên mờ ảo và hai mí mắt nặng dần nặng dần như đeo chì. Tôi nhìn xuống tách cà phê trên tay, rồi lại nhìn lên Rose đang đứng đó yên lặng. Không cất được lên lời, tôi vươn tay về phía Rose trước khi ngã sấp mặt, tách cà phê nóng hổi đổ ra sàn, tôi có thể cảm nhận được trên gò má. Rose cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt đa tình. Rồi sau đó chỉ còn là màu đen.
Không như mọi giấc mơ khác, nơi tôi luôn cảm thấy lẫn lộn giữa ảo ảnh với hiện thực. Tôi bị cuốn đến một miền sương mù hoàn toàn lạ lẫm, cảm giác bàng hoàng giống như bị nhốt vào giấc mơ người khác.
Ở trong miền ảo ảnh này, tôi không đơn độc. Ngay trước mặt tôi, một người thợ lặn với bộ quần áo cồng kềnh bằng kim loại khối, đang trôi nổi trên không trung, cơ thể phát ra ánh sáng rực rỡ, và giọng nói thì vang vọng giống như bên trong một chiếc hộp kín.
- Nó đang đến tìm bắt anh, ẩn nấp dưới lớp xác thịt Barbara yêu dấu của ta. Ta quá yếu để có thể ngăn nó lại. Anh phải tỉnh dậy ngay! Hãy bật đèn lên!
Nhưng rồi bỗng tan biến như chưa bao giờ ở đấy, giờ chỉ còn một mình tôi với bóng tối. Và tôi có thể cảm thấy đôi mắt đói khát đang ngấu nghiến nhìn chăm chăm vào gáy tôi từ trong sâu thẳm cõi mơ hồ không đáy.
- Ta hỨa lÀ sẽ Đến ThăM anH và Cô vỢ yêU dấU củA anH! - một giọng nói thần bí cất lên.
Tôi cố gắng nhìn khắp nơi xung quanh, nhưng chẳng có ai cả.
- Anh PhảI hoÀn tHànH cáI thỨ đã Bắt Đầu!
Tôi rùng mình khi có cảm giác bàn tay ai đó chạm vào vai mình, nhưng vẫn cứ vậy, khi tôi quay lại thì chỉ có làn khói thoảng qua.
- Ta cẦu xIn đẤy!
Tại sao? Ngươi muốn gì?
Tôi phải bật đèn lên!
Phải bật đèn lên!
- BẬT ĐÈN LÊN!!! - một giọng nói đàn ông đầy quyền lực vang lên trong đầu tôi.
Hai mí mắt tôi mở toang ra, hơi thở hổn hển như vừa mới chạy việt dã. Nhận thấy mình đang nằm ngửa trên một chiếc giường êm ái, tôi mới phần nào yên tâm. Thật là một giấc mơ quái đản, may mà nó cũng kết thúc rồi.
Không biết từ đâu tới, một khuôn mặt người đàn bà đeo tấm mạng đen dí sát vào mặt tôi.
- Tới Giờ Làm ViệC rồI, cậU bé!
Choàng tỉnh dậy khỏi giấc mơ, tôi luống cuống lao ra chiếc bàn nhỏ đầu giường, vớ lấy cái công tắc bật cây đèn ngủ sáng choang lên.
Tôi nhìn xung quanh. Trong phòng không có ai, một lần nữa tôi chỉ đứng đây một mình.
Cảm thấy vô cùng nôn nao chóng mặt, giống như vừa mới tỉnh cơn say xong. Nếu không phải sự tức giận khiến tôi còn đứng vững, tôi đã nằm vật ra giường làm một giấc tới sáng rồi.
Căn phòng nơi đây tôi không biết lấy từ nào để diễn tả. Phòng ngủ của Rose, giấy dán tường màu hồng khắp nơi, thậm chí trên trần còn treo những quả lúc lắc với hình dáng vui nhộn, hệt như cái thứ người ta hay treo trên nôi em bé. Nhưng cái khiến cho tôi cảm thấy kì quặc nhiều nhất lại là những hình ảnh của chính tôi dán đầy trên tường, trên tủ, đầu giường ngủ. Dường như tất cả những lần hình ảnh của tôi xuất hiện trên sách báo, tạp chí, cô ta đều sưu tầm đầy đủ cả. Từ khi mới vào nghề, tôi luôn muốn mình trở thành một nhà văn nổi tiếng khắp thế giới, nhưng được hâm mộ bởi đám thanh niên hôi với cái kiểu thần tượng âm nhạc thế này thì tôi không ưa tí nào cả.
Thứ duy nhất không ngớ ngẩn và hôi mùi bọ xít xung quanh tôi là những giá sách phong phú. Dù sao tôi cũng phải công nhận Rose cũng là một người yêu sách, tủ sách của cô được bố trí rất cẩn thận với đủ thể loại, giá sách không một hạt bụi. Bằng cách nào đó, tôi cảm thấy kì quan của thế giới ở ngay trong nơi đây: những cái lúc lắc trẻ con, giấy dán thần tượng, những quyển sách dày cộp... giống như có cả ba thế hệ con người cùng chung sống trong một phòng ngủ vậy.
Bỗng không biết từ đâu ra, những tiếng lách tách điện tử bắt đầu ngấm ngầm vang lên. Chiếc tivi duy nhất trong căn phòng lóe sáng, tôi chờ đợi, hồi hộp không biết lần này sẽ là cái gì?
"Tôi không còn có thể phân biệt nổi đâu là thực tại đâu là giấc mơ nữa..."[/I] - tiếp nối lần trước, "tôi" trong tivi dường như đang ngồi im ra soát lại tác phẩm của mình - "...nhưng may mà tôi có một người trợ lí biên tập hữu dụng mà tôi tự tưởng tượng ra.Một bà già mang bộ đồ tang màu đen. Tôi gọi bà ta bằng cái tên Barbara Jagger..."
Barbara Jagger!
"...bà ta rất nghiêm ngặt, luôn hối thúc tôi viết ngày một nhanh hơn. Những tờ bản thảo mà tôi viết ra ngày càng bị chỉnh sửa nặng nề. Bà ta rất hăng hái một cách tiêu cực, mỗi ngày trôi qua là một lần bà ta càng can thiệp sâu hơn. Là một nhà văn, tôi cực kì khó chịu. Nhưng tôi biết bà ta đúng..."
Cuối cùng mọi thứ cũng sáng tỏ ra một chút.
"...bà ta hứa, bằng cách này tôi sẽ cứu Alice trở lại. Barbara hiểu biết hơn tôi. Bà ta biết rõ về cái bùa phép cổ xưa mà tôi đang sử dụng, biết rõ về phép màu nhiệm ở nơi này. Barbara đã từng làm việc với một nhà văn khác ở hoàn cảnh tương tự. Thomas Zane..." - tôi sực nhớ về những quyển sách ở trên hòn đảo với ông ta là tác giả.
"...câu truyện tôi viết đang dần biến đổi, nó đang dần chuyển thành một câu truyện kinh dị. Tôi sắp hoàn thành rồi. Tôi biết là thế!"
Thông điệp tới đây là kết thúc.
Tôi bước ra ngoài căn phòng, cúi xuống nhìn vào chiếc đồng hồ đang phát sáng trong đêm. Đã hơn mười giờ tối, bên ngoài trời đã đen kịt, tôi đã ngủ mất nửa ngày sao? Sực nhớ tới cái hẹn với cảnh sát trưởng Breaker. Có thể nếu đi ngay bây giờ, tôi vẫn còn kịp.
Ra tới phòng khách, tôi có ý định vác cái thân mập ú của Barry tống vào xe. Nhưng trông thấy cậu ta đang ngáy khò khò không biết trời đất gì, tôi bỏ ý định ấy đi ngay. Các cơ bắp teo tóp của tôi mà phải còng lưng mang cậu ta thì chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.
- Khò... KHÒ...khịt... đúng rồi... mình xứng đáng được tăng nhiều lương hơn... mình đẹp trai quá mà - Barry nói mơ rồi lại ngủ mê mệt.
Tôi thực sự không biết mình nên làm gì bây giờ nếu gặp mặt Rose. Tôi rất muốn xả giận lên cô ta, nhưng có thứ mách bảo tôi mọi chuyện không hoàn toàn là lỗi tại Rose. Và ngay khi nhìn thấy cô ta ngồi ở góc tường úp mặt vào, miệng lẩm nhẩm, tay bó gối như đứa trẻ tự kỉ, tôi nghĩ mình nên bỏ đi để yên cho Rose. Sau cùng, cô ấy cũng chỉ là một nạn nhân như tôi mà tôi.
- Chào-mừng-tới-quán-cà-phê-Oh-Deer... quý-khách-muốn-dùng-gì-ạ - tôi nghe thấy Rose thầm thì ở đắng sau khi tôi đẩy cửa bước khỏi.
Đêm khuya thanh vắng, ánh trăng lưỡi liềm đung đưa trên cao như cái móc câu. Tôi hiểu là thị trấn này đang hiếm khách du lịch, nhưng cả khu trại lại im ắng quá mức, ít nhất những người dân địa phương cư ngụ tại đây đâu rồi? Quá im ắng, tôi có thể nghe được cả tiếng sột soạt dưới chân những con dế dẫm lên cỏ trong khu rừng.
Từ trong bóng tối, có ai đó đang tiến lại gần tôi. Cặp mắt vẫn chưa quen với điều kiện thiếu ánh sáng, tôi không thể nào nhận biết ra đó là thú hay là người nữa. Trên tay hắn, một lưỡi dao sắc lẻm sáng quắc lên trong đêm.
- Cấm lại gần tao, Wake!
Phải mất một lúc, tôi mới nhận ra đó là ông già quản lí, Randolph. Không hiểu tại sao nhìn ông ta rất hằn học, con dao trên tay ông ta chĩa thẳng vào phía tôi.
- Ông bình tĩnh đã - tôi ngạc nhiên đáp lại, hai tay giơ lên cố tỏ ra mình vô hại.
- Chúng mày làm gì Rose rồi, hả? Trả lời tao ngay! - Randolph vẫn lăm le con dao tỏ vẻ đe dọa.
Chúng tôi làm gì Rose? Sao tự nhiên ông lại nảy ra cái ý nghĩ kì quái ấy?
- Chúng mày đã ở trong đấy tận hơn một ngày một đêm rồi. Tao làm việc ở ngay bên ngoài nên biết không có ai ra hoặc vào cả. Thế nào hả, nói cho tao thử xem?
Hơn một ngày một đêm? Tôi bất tỉnh lâu đến thế sao? Thế thì đêm nay chính là đêm tôi phỉa đi gặp tên bắt cóc. Lửa đã cháy tận đến nơi rồi, vậy mà tôi vẫn chẳng có kế hoạch gì cả.
- Khoan đã, từ từ nghe tôi nói! Chúng tôi không làm gì cả, chính Rose mới là người đánh thuốc mê chúng tôi!
Dĩ nhiên là Randolph chẳng nuốt trôi một lời nào tôi nói. Tôi tránh sang một bên muốn cho ông ta vào kiểm tra. Cần phải làm sáng tỏ cho nhanh, tôi không còn nhiều thì giờ để phung phí.
Nhưng Randolph lại ngần ngại lùi ra sau, ánh mắt dè chừng.
- Tôi không mắc bẫy anh đâu anh Wake! Giờ chúng ta đứng yên tại đây, ngay chỗ này, không nhúc nhích. Tôi đã gọi cảnh sát rồi, vài phút nữa cảnh sát trưởng sẽ đến ngay!
Randolph quả không nói láo, tôi đã nghe thấy tiếng còi hú của xe cảnh sát từ xa. Tôi quyết định mình phải nhẫn nại chờ đợi. Đây là một hiểu lầm nho nhỏ, có lẽ cũng không quá tốn thời gian để giải quyết. Giữ một cái đầu nguội và tôi sẽ được bước đi vô tội, điều cuối cùng mà tôi mong muốn là gặp rắc rối với luật pháp ở cái nơi heo hút này. Một mình cái thế lực bóng đêm kia là quá đủ cho tôi rồi.
Tôi vẫn cảm thấy phân vân một chút, sao người đàn ông này lại có phản ứng thái quá đến vậy.
Hắt lên ánh sáng từ cuối con đường nhựa, tôi đã có thể thấy được ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát với tiếng còi hú inh ỏi. Nhưng khoan đã, đó không phải chỉ có một hai chiếc xe, mà dường như cả một đội quân đang tiến về phía chúng tôi. Tôi không ngờ ở vùng quê hẻo lánh này, lực lượng cảnh sát có thể đông đảo đến thế. Nhìn sang phía Randolph, tôi cũng có thể nhận thấy chút ngạc nhiên trong ánh mắt của ông ta.
Những chiếc xe mang phù hiệu vội vã dừng lại trước lối vào của khu trại, đỗ chật kín cả khu vực giống như muốn ngăn không cho ai trốn thoát.
Randolph tiến ra trước lên tiếng.
- Sarah, may quá, cô tới rồi! Cô đang làm cái quái gì mà nhiều xe thế này thế hả?
Cảnh sát trưởng Breaker bước ra từ một trong những chiếc xe khuất đằng sau cả núi cảnh sát đang rút súng ra chĩa vào tôi. Cô cầm một cái loa cầm tay.
- Bình tĩnh Randolph! Mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi!
Bất ngờ, một gã đàn ông to cao mặc một chiếc áo khoác xùm xụp bước ra khỏi xe bên cạnh Sarah. Hắn không ngần ngại giật chiếc loa ra khỏi tay cô cảnh sát. Tiến thẳng về phía tôi, một tay hắn giữ cái loa lên trước mặt, một tay hắn vẫn chĩa thẳng họng súng vào mặt tôi.
- Đây là đặc vụ Nightingale, FBI! Giơ tay lên, Hemingway! Mày đã bị bắt, giết người cấp độ ba! Mày mà dám cử động chỉ một sợi lông thôi, là tao bắn tung cái bản mặt xấu xa của mày đấy! Đứng yên tại chỗ, Spillance!
Mệnh lệnh hùng hồn của người đặc vụ FBI khiến tôi đông cứng tại chỗ. Phân vân liệu tôi có nên buông xuôi đầu hàng? Đằng nào thì cũng thất bại, tôi vẫn có thể bỏ cuộc, để công việc cho người khác làm hộ.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy kì quái. Có thể chỉ đơn thuần là cảm giác thôi, cái tư thế đứng của hắn ta, cái cách hắn giữ chặt khẩu súng giống như chỉ muốn bóp cò.
Randolph đang đứng bất động sững sờ trước những gì xảy ra. Có thể cả đời ông chưa bao giờ đối mặt với sự việc nghiêm trọng như thế này, cũng như số lượng đông đảo những họng súng hướng về phía ông.
Tôi liều lĩnh tháo chạy, đây không phải quyết định sáng suốt nhất trong ngày của tôi. Mặc dù cảm thấy mình hơi tệ, tôi bất ngờ đẩy Randolph ra phía trước mình, cản trước đường tôi chạy. Tôi chỉ nghĩ lũ cảnh sát sẽ không dám bắn khi mà tính mạng của người dân thường bị đe dọa.
Tiếng súng nổ ong lên trong tai, khuấy động cả khu rừng. Tôi trèo qua cái lỗ thủng trên hàng rào, nhảy xuống , chìm vào màn đêm âm u bên dưới.