[Fiction] Alan Wake - A Psychological Thriller

  • Thread starter Thread starter duegia
  • Ngày gửi Ngày gửi
:)) minh thì thĩ mấy cảnh đánh nhau oách một chút, nếu mà thay tiêu diệt mấy người đàn ông kia mà k phải bằng đen thì có lẽ kịch tính hơn, mình nghĩ vậy, theo chủ nghĩa bạo lực mà :)). Chờ chap sau nhé!!!!!!!!!!! viết nhanh nhé:))
 
Dạo này vào năm học mới khá bận, truyện cũng đã đến lúc khó viết, mình sẽ cố update sớm nhất có thể, xin lỗi phải mất hai tuần mới hoàn thành chap này được.

Chiếc xe rú ga, gầm lên bụi đất bắn tung tóe dưới bánh, lao đi đâm đổ cánh cửa lưới, làm sập một nửa cái gara dựng bằng tấm lợp nhôm. Đánh ngoặt tay lái sang một bên, thân xe vẽ một hình cầu vồng khói bụi trên mặt đất, nghiền nát và cào xới và nghiền nát những lều trại vải dựng giữa đường tôi đi. Xoong nồi và chảo sắt bị hất tung lên, đập mạnh vào thành, cửa kính xe. Mặc dù tôi có thể cảm nhận được tiếng răng rắc nứt vở của cửa kính ôtô trước mặt, nhưng bàn tay vẫn nắm chắc vào vô lăng vững tay và hai mắt vẫn mở to chăm chú vào con đường phía trước. Tôi ước gì những gì trên tờ giấy kia có một tấm biển nho nhỏ viết những thứ nó viết sẽ xảy ra chính xác vào ngày tháng năm, giờ phút giây nào. Có trời mới biết đấy, có thể tôi chỉ còn một giờ, nửa tiếng, hay vài giây nữa thôi. Có khi nó đang xảy ra ngay bây giờ, ngay lúc này đây, hoặc thậm chí nó đã xảy ra rồi. Tôi có cảm giác mình đang vờn nhau với một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện.

Chỉ đến khi màu đen mênh mông của con đường nhựa trải dài vào ban đêm trước mặt hút tầm mắt, tôi mới rút chiếc điện thoại trong túi quần ra xem thử. Đúng như tôi nghĩ, vùng này hoàn toàn không có sóng, dưới vết nứt xòe móng vuốt sắc nhọn lan ra trên mặt kính, ngọn tháp giản đơn với biểu tượng không tín hiệu.

Như thông thường, tôi luôn giật mình khi nhớ lại những tác hại hành động của mình, những hậu quả khi nó đã xảy ra không cách nào quay ngược, như ám ảnh nhìn kim giây đồng hồ quay. Barry có thể đã tuyệt vọng gọi cho tôi cả chục lần, kêu gọi giúp đỡ, nhưng chẳng qua cũng là nỗ lực vô ích. Mặc cho tiếng kêu thảm thiết của cậu ta có vang vọng cả khu rừng chăng nữa, cũng không thể nào vươn quá những nơi nào sóng điện thoại không thể chạm tới, cũng như sự vô tâm của tôi. Nghiến chặt răng, chân nhấn mạnh vào bàn đạp ga. Cảnh vật xung quanh mờ đi như thể tan vào bóng đêm hun hút trước mặt.

Dọc theo khuôn mẫu điển hình của một cơn ác mộng, dường như tôi có làm gì thì cũng đã quá trễ. Mặc dù bánh xe đang chạy bon bon trên mặt đường, bằng cách nào đó tôi cảm thấy mình đang ngồi bất động, trong một không gian hỗn độn không chỉ là của các xúc giác, mà là còn là của tâm trí. Để cố gắng tuyệt vọng thay đổi thứ gì đó, giống như vươn bàn tay qua những bánh răng chuyển động khổng lồ của cỗ máy hiện thực, để những chiếc nanh đồng cắn sâu vào từng thớ thịt trong khi mê hoặc với tới những mộng ảo tuyệt đẹp.

Nhìn vào hộp số tốc độ, tôi ngạc nhiên khi cái kim đã chỉ tới hơn 90km/giờ. Và tôi bỗng nhận ra, đây là con đường mà vào cái ngày vừa mới tới đây, tôi đã cùng Alice đi trên con đường này, cũng trong một chiếc xế hộp màu đỏ. Tôi thì luôn muốn đi thật nhanh trên con đường vắng vẻ, nhưng lúc nào cũng vậy, Alice luôn có cách để khiến tôi đi chầm chậm theo ý cô ấy. Dường như với nghề nhiếp ảnh của mình, cô ấy luôn tìm thấy vẻ đẹp trong từng cành cây ngọn cỏ nhỏ nhất. Mỗi một chuyến đi với Alice, không còn chỉ là một cuộc hành trình từ điểm A tới điểm B, mà còn là một chuyến phiêu lưu kì thú. Kìa đỉnh núi kia giống như chiếc sừng cầu vồng của một con ngựa thần thoại. Còn đám mây đang bay lơ lửng trên đầu, chẳng phải có hình dáng giống một mụ dì ghẻ đang dùng gậy xua đuổi đứa con riêng của chồng hay thấy trong những câu truyện cổ tích sao? Sự thơ ngây của Alice thật nực cười, nhưng đôi khi nó cũng khiến tôi phải ngẫm lại những thứ tuyệt diệu, nhỏ thôi nhưng tôi lại vô tình bỏ qua trong đời. Khi nhìn lại tuổi thơ bị lãng phí của mình, tôi biết ơn Alice vì đã trao cho tôi một cuộc sống đúng nghĩa.

Và giờ đây cô ấy không còn ở bên tôi. Kí ức dường như nhạt nhòa theo thời gian. Cảm giác kì ảo luôn khiến tôi phân vân liệu những gì chúng tôi đã trải qua có là thật, hay cô ấy chỉ là một tác phẩm hoàn hảo khác do trí não tôi tự tạo ra? Không có thật giống như những cuốn sách mà tôi viết?

Con đường dải nhựa ở chốn khỉ ho cò gáy không tránh khỏi hư hỏng không đáng có. Chiếc xe vấp phải một ổ gà, nhỏ thôi, nhưng cú vấp khiến cho tôi giật mình mất tay lái. Tôi lúng túng đạp chân ga, quả là cả một sai lầm khi chiếc xe đang lao đi với tốc độ gần 100 cây số một giờ. Giống như con thú bị chọc cho điên tiết, chiếc xe hung hăng lồng lên, cào móng vuốt xuống mặt đường rú rít. Đôi khi tôi nghĩ sâu trong thâm tâm mình, tôi không còn thiết sống nữa.

May mắn thay, chiếc xe không bị lật. Cú đạp phanh chỉ khiến cho nó quay vài vòng trên mặt đường rồi lao xuống bụi cây bên cạnh. Cú va chạm không mạnh lắm, nhưng khói mù từ động cơ đã tỏa ra, và tôi không có cách nào khiến cho nó khởi động lại được.

Chán nản, tôi bước xuống xe, bâng quơ đá vào lốp xe vài cái. Bỗng nhiên tiếng động cơ lại rú lên, nhưng ngay sau đó tắt lịm. Sau một tràng nổ liên khúc của tiếng máy móc, ánh đèn pha phía trước chói sáng, rồi nổ bốp một cái. Giờ thì không còn chút tiếng động và ánh sáng nào, cả cơ thể tôi hòa tan vào trong không gian đen tối xung quanh.

Liền sau đó, tôi nghe thấy tiếng sột soạt của bụi cây sau lưng. Giật mình quay lại, tôi luống cuống để rơi cây đèn pin xuống đất. Ánh đèn chạm xuống nền đất cứng, cái hình tròn trắng sáng nảy tưng tưng khắp nơi. Tôi cố cúi xuống nhặt nhưng chiếc đèn pin đã kịp lăn quá xa.

Chỉ đến khi chiếc đèn pin nằm yên một chỗ không còn động đậy, tôi mới nhổm người dậy, không phải để đi tới nhặt chiếc đèn pin, mà bởi vì tôi đã nhìn thấy nó.

Ánh đèn sáng chiếu thẳng vào vào khu rừng tăm tối, kéo dài một cái bóng kì quái lên nền tranh được làm từ lá cây và cành khô ở đằng sau. Đó là một thứ mang hình dáng của một con hươu, nhưng tôi dám chắc nó chỉ là một con quái vật đội lốt. Với con ngươi đen đặc của nó, một cảm giác kì quặc xâm chiếm lấy cơ thể tôi. Đứng trong một bụi cây rậm rạp, nó thò mỗi cái đầu lên, nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, ánh đèn pin trắng nhấp nháy khiến cho hình ảnh của con vật trông nhợt nhạt và mờ ảo cùng với màn sương lung lay. Con vật chầm chậm dướn người về phía trước, ánh sáng chiếu vào mắt nó khiến cho con ngươi đỏ ngầu.

Chiếc đèn pin bỗng tắt phụt. Tôi giật mình vội với tới trước nhặt nó lên. Lấy tay đập vào thân cây đèn vài phát, ánh sáng ấm áp lại quay trở lại, nhưng con hươu đã biến mất từ khi nào. Ánh đèn pin trên tay tôi đang chiếu thẳng vào khu rừng, nơi ánh mắt chết người của con vật nay chỉ còn bạt ngàn cỏ cây và tiếng chim muông ở đằng xa xa. Tôi tự nhủ với mình, có lẽ con vật khi nghe thấy tiếng động đã chạy mất, dù tôi không hề nghe thấy tiếng động nào cả, kì lạ thật.

Không hề báo trước, ánh đèn ôtô bỗng chói sáng, phóng những tia nhọn hoắt thẳng vào con ngươi tôi. Tôi vội vàng lấy tay che mặt, tự hỏi cái cảm giác này có giống như lúc những tên bóng đen kia nhìn thấy ánh sáng đèn pin của tôi không? Sau một lúc khi đã quen dần, tôi để ý đến những tiếng thì thào khe khẽ bên tai, dường như phát ra từ bên trong chiếc xe.

Rón rén lại gần, âm thanh ấy lại càng lớn hơn, tôi rụt rè chầm chậm mở cánh cửa xe ra. Bên trong chiếc ôtô trống rỗng, một khoảng không gian sâu thẳm bên trong, không có gì ngoài ánh sáng phát ra từ cái màn hình GPRS đang treo lủng lẳng trên một sợi dây điện thu hút sự chú ý của tôi, hậu quả của vụ đâm xe vừa nãy.

"Một câu truyện không phải là thứ máy móc, thứ làm theo bất cứ mệnh lệnh nào của nhà văn một cách vô hồn..." - một lần nữa, tôi lại tự thấy mình trên màn hình, đi đi lại lại trong căn nhà gỗ, tay cầm một xấp giấy có vẻ đang rất bực tức.

"... mỗi câu truyện là một con quái thú, với linh hồn và mạng sống của riêng nó. Ta có thể sáng tạo, có thể nhào nặn nó, lúc ban đầu... nhưng, nó càng trưởng thành, nó càng tham lam muốn có những thứ cho riêng mình để thỏa mãn cơn đói khát. Thay đổi dù chỉ một chi tiết nhỏ thôi, và thế là ta đã gây ra cái hiệu ứng dây truyền của các sự kiện, lây lan ra khắp nơi, biến đổi mọi thứ. Những nhân vật trong truyện phải sống thật với bản thân. Những sự kiện phải đi theo một sự logic phù hợp với câu truyện. Một lỗi nhỏ thôi và sự kì diệu sẽ mất."

Đây không phải là một trò chơi cho trẻ con. Bằng cách nào đó, tôi cảm thấy thay vì mình là người đi cứu Alice, mọi việc tôi làm chỉ là dấn thân vào nguy hiểm..."

Màn hình chiếc GPRS bốc khói rồi tắt phụt đen ngòm.

alan_wake_in_the_b_w_forest_by_kook231036-d4yebaj_zpse423d7c3.jpg

Nếu thực sự có một thông điệp nào đó muốn được gửi gắm cho tôi qua những đoạn hình ảnh này, thì đó quả là một sự hổ thẹn. Nếu có ai đó đơn giản hóa nó cho tôi thì còn may ra.

Nếu lạc quan một chút, dù sao chiếc xe cũng đã hộ tống tôi trên một quãng đường khá dài. Từ vị trí tôi đứng, tôi đã có thể nhìn thấy ánh đèn nhấp nháy lúc chớp lúc tắt từ gian nhà tiếp tân đằng xa, hậu quả của vụ tấn công. Quay lại đây khiến cho tôi nhớ lại những kí ức không hay ho gì, giống như bản thân đang tự trải qua một kiểu deja-vu, nhìn thấy những thứ tôi không thể tin nổi có thể xảy ra nữa. Liệu có phải tôi đang mất trí không?

Đi tới khu nhà chính, cảnh vật vẫn ngổn ngang như cũ, cây cột điện trước sảnh chính đã đổ sập, đè nát phần mái của ngôi nhà. Đứng từ bên ngoài, tôi vẫn còn nhìn thấy vết máu kéo dài trên sàn nhà.

Bỗng dưng chiếc di động trong túi quần tôi rung lên, thực sự bất ngờ.

- AL! Ôi chúa ơi Al, cậu đây rồi!

- Barry!?

Chiếc điện thoại đã có sóng lại, tuy nhiên rất yếu, giống như tiếng vọng lại từ thế giới bên kia vậy.

- Suỵt suỵt! Be bé cái mồm hộ tớ cái! Cậu biến mất tích đi đâu đấy hả? Al! Cậu có thấy chuyện gì vừa xảy ra ở phía khu nhà tiếp tân không?

Bàn chân tôi đang chạm đất ngay trước khu nhà sụp đổ.

- Thôi quên đi Barry ạ? Chắc mọi chuyện chỉ do tớ tưởng tượng ra thôi nhỉ? - giờ thì ai mới là người điên đây hả, Barry?

- Ôi không không! Al! Tớ đã tưởng cậu mất trí rồi! Tớ ước là cậu mất trí rồi! Nhưng không...! Mấy thứ ấy, bọn chúng đang đuổi theo tớ. Tớ phải chạy ra khỏi nhà rồi, đang trốn trong nhà kho, nhưng tớ biết bọn chúng vẫn lảng vảng đâu đấy.

- Thôi được rồi, Barry. Tớ sắp đến rồi, cậu cần phải trốn đi, tìm chỗ nào có ánh sáng...

- Ôi má ơi, khỉ thật...! - đường truyền đột ngột ngắt, chỉ còn tiếng bíp bíp kéo dài.

Nghe giọng nói của Barry, tôi nửa mừng nửa lo. Cậu ta vẫn còn sống, nhưng được bao lâu?

Điện thoại lại rung lên, nhưng lần này là của tên bắt cóc.

- Thằng khốn nạn! Mày giữ vợ tao ở đâu? - tôi hét vào điện thoại như muốn nổ tung.

- Ăn nói cho cẩn thận, anh Wake! Tao đã cố mềm mỏng với mày, nhưng mày không biết điều. Ngày mai dưới chân cầu Bright Falls, mời mày đến nhận xác vợ mày dùm cho.

Hắn đánh trúng tim đen của tôi.

- Xin đừng, tôi hứa sẽ làm theo bất kì diều gì anh muốn. - tôi gần như quỳ gối xuống cầu xin

- Như tao đã nói, mày phải giao nộp toàn bộ các bản thảo câu truyện mày mới viết, không được sót một tờ nào. Sự kiên nhẫn của tao là có hạn đấy, đừng đùa với tao. Và tên tao là Mott, không phải " Thằng khốn nạn".

Toàn bộ bản thảo? Giờ tất cả những thứ tôi có là vài tờ giấy lẻ tẻ, thậm chí không đủ dày để kê chân bàn.

- Toàn bộ?! Nhưng mà tôi... Nghe này, tôi vẫn chưa viết xong câu truyện, tôi cần thời gian để viết nốt đoạn kết.

- Vậy là nó vẫn chưa hoàn thành? - xem ra hắn có vẻ tin lời nói dối của tôi.

- Đúng vậy, tôi cần thêm thời gian nữa, chắc phải mất... một tuần.

Một sự im lặng đáng sợ xen giữa chúng tôi.

- Hai ngày, hai ngày là thời hạn cuối cùng của mày. Buổi chiều tại khu hội chợ bỏ hoang phía nam thị trấn. mày đưa tao toàn bộ số bản thảo, và mày sẽ có lại cô vợ. Còn nếu không... mày biết rồi đấy. Rõ chưa?

- Tôi muốn nói chuyện với vợ tôi!

- Còn tao muốn cái tao muốn, làm càng nhanh thì chúng ta càng sớm thỏa mãn, đừng có phung phí thời gian nữa.

- Thôi được, tôi rõ rồi.

Xem ra tôi không thể làm hắn khoan nhượng hơn được nữa. Tôi cúp máy, lần đầu tiên tôi được cúp máy trong mấy đêm này chứ không phải bị ngắt giữa chừng.

Cảm thấy mình như đang chạy đua với thời gian, tôi tiến về phía khu nhà nghỉ của chúng tôi để tìm Barry. Đêm nay quả là một chuỗi của các sự kiện hỗn loạn cái này nối tiếp cái kia. Kiệt sức cả về tâm hồn lẫn thể xác, cơ thể tôi cảm thấy như mình vừa bị một hàm răng nhai ngấu nghiến rồi nhổ toẹt ra.

Cây đèn pin đã là vật hộ mệnh phòng thân, giờ đang là gánh nặng mỗi giây trôi đi càng kéo gì bả vai của tôi xuống. Nhưng ít nhất giờ tôi cũng đã tới gần được căn nhà, chưa có gì kì quái xảy ra và điều đó có thể được hiểu như một dấu hiệu tốt.

Đó là lúc tôi nghe thấy tiếng máy cưa.

Người ta nói ánh sáng luôn đi nhanh hơn âm thanh, nhưng phản xạ của tôi khi nhìn thấy thân cây to lớn đổ về phía mình thì thật là chậm chạm. Có vẻ bộ não tôi đã tự nó điều chỉnh để bớt tin tưởng vào nhưng gì đôi mắt nhìn thấy hơn. May mắn thay, tôi đã kịp bước sang bên cạnh đúng một bước, vừa kịp để tránh ngọn cây nhọn hoắt đổ xuống.

Một gã to lớn bước ra từ sau cái gốc cây bị cắt ngọt lịm, trên tay cầm chiếc cưa đang chạy rầm rĩ. Khuôn mặt và cơ thể hắn, dĩ nhiên, cũng phủ đầy thứ chất lỏng đen đặc. Hắn khua cái cưa máy lên quá đầu, tiếng ầm ầm phát ra không hiểu từ chiếc cưa hay hắn đang gào thét nữa.

Nhưng hắn không phải chỉ có một mình, chỉ một lúc sau, cả một toán người chạy ra từ bụi rậm phía sau lưng hắn. Có tên lớn, tên nhỏ, trên tay chúng cầm đủ thứ từ rìu, búa, liềm, đinh ba... mọi thứ có thể làm tổn thương tôi. Trong số đó, tên cầm cưa là to con nhất, đang lừ lừ tiến thẳng về phía tôi trong khi những tên khác nhỏ con hơn tỏa ra mọi phía hòng bao vây lấy tôi. Giống như một đám dân làng giận dữ xua đuổi vị khách lạ vậy.

Một tên nhanh nhẹn nhất, hai tay cầm hai con dao găm, đã chạy lên sát gần tôi. Bàn tay tôi nâng khẩu súng và chiếc đèn pin lên ngang tầm mắt, chĩa thẳng vào hắn. Tiếng súng vang lên và cú giật nảy của khẩu súng làm đau cánh tay tôi đồng thời tên nhỏ con lóe sáng biến mất, như lúc người ta đốt vàng mã. Nhưng chưa kịp vui mừng, ba bốn tên bóng đen khác đã ùn ùn kéo tới, đập tan cái tàn tro đang lơ lưng trong không khí chưa kịp tiêu biến hẳn mà xông lên.

Tôi phải vừa lùi vừa nổ súng, nhiều phát bắn chỉ là dọa dẫm khi viên đạn bị luồng không khí đen bốc ngùn ngụt xung quanh chúng văng bật đi, giống như bắn vào một tảng đá, dù chí ít cũng khiến bọn chúng chậm chân. Chiếc đèn trong tay tôi lia đia khắp mọi nơi, khiến nhiều tên chói mắt mà lùi lại. Tuy nhiên tôi luôn để dành một tên không chiếu đèn. Và khi hắn tiếp tới cách tôi một khoảng đủ gần, tôi đột ngột quay sang ngắm bắn hắn thật nhanh, chỉ cần một hai viên đạn đã tiễn hắn lên đường.

Với chiến thuật hữu dụng như vậy, tôi chia tách bọn chúng, không để cho chúng lợi dụng được lợi thế số đông. Hết tên này đến tên kia, những bóng đen kia đều lần lượt làm mồi trước họng súng của tôi.

Nhưng bất ngờ, tôi bỗng nhận ra cái gã to lớn kia đã tến sát tới gần. Một gã cục sức lực điền, mặc chiếc áo bảo hộ đỏ cùng chiếc mũ bảo hiểm, thậm chí chiếu đèn thẳng vào mặt hắn cũng không khiến hắn lùi bước. Ánh sáng chỉ thiêu cháy được một lớp mỏng của dòng bùn đen trên mặt hắn, làm nó biến dạng không giống bất kì một khuôn mặt người nào tôi đã từng gặp cả. Hắn đang nâng chiếc cưa máy lơn lên trên cao, tôi biết chắc chắn không ai có thể sống sót nếu lĩnh trọn một phát chém của cái cưa ở cự li gần như thế cả.

Chợt nhớ tới vài cây pháo sáng tôi nhặt được của tên bắt cóc làm rơi trong khu rừng, tôi vội rút ra, bật cái nắp để những tia sáng tóe ra từ một đầu. May mắn việc đó đã có hiệu quả, hắn đã phải nhăn nhó lấy tay che mặt mà lùi lại. Và không chỉ có hắn, những tên còn lại cũng dạt ra hết.

Súng của tôi đạn không phải là vô hạn, nhưng bọn chúng chỉ còn có ba bốn tên. Tranh thủ lúc quả pháo hãy còn cháy sáng, tôi chiếu đèn xử lí nốt những tên nhỏ bé còn lại. Sau ba phát súng ngắm chuẩn, giờ chỉ còn lại duy nhất tôi và cái gã cầm cưa đối đầu với nhau.

Quả pháo đã tắt ngúm, gã đô vật không còn gì để sợ. Bực tức, hắn bỗng rú lên rồi cắm đầu nhắm thẳng vào tôi mà húc. Bị bất ngờ, tôi ngã ngửa ra mặt đất đằng sau trong khi hắn đang đứng thẳng phía trên, cái cưa giơ lên không trung sẵn sàng bổ xuống.

Đầu cưa cắm xuống mặt đất khi tôi lăn người né qua một bên, đất bắn tung tóe. Tôi lấy hết sức đâm thẳng cái đèn pin vào mặt hắn, hắn rú lên đau đớn khi toàn bộ phần bùn đen trên đầu hắn bị đốt cháy đi mất.

Chớp lấy cơ hội của mình, tôi nã toàn bộ đạn còn lại trong ổ súng vào hắn. Phải đến phát thứ ba trúng đầu, cơ thể khổng lồ của hắn mới sụp đổ trên hai đầu gối, từng phần cơ thể hắn tan vào không khí rồi biến mất hoàn toàn.

Tôi hoảng hốt chống tay đứng dậy, vụng về với hai cẳng chân của mình. Cái đám khói đen từ chỗ tên bóng đen đang tan dần. Tôi rụt rè vớ lấy cái đèn pin đang lăn tròn trên mặt đất, như thể hắn có còn quay lại. Vỗ vỗ vài phát, tôi phát hiện ra mình có làm gì cũng là vô dụng. Bên trong lớp kính trên bóng đèn, nếu tôi lắc mạnh, có thể nghe thấy tiếng leng keng khe khẽ của dây tóc đã đứt bên trong.

Bỗng nhiên dù không có ngọn gió nào, bụi cây bên cạnh tôi khẽ rung lên. Tôi phản xạ nhanh chóng, giơ cái đèn hỏng chiếu vào bụi cây như một gã khờ. Bụi cây ngày càng rung mạnh hơn, tôi có thể nghe thấy tiếng chân nện thình thịch trên mặt đất.

- Barry!? Thần thánh ơi, cậu làm tớ sợ hết hồn...! - tay tôi vẫn còn chĩa thẳng khẩu súng vào cậu ta.

Trông Barry thảm hại, lá cây bám khắp người, vài cành cây khô cắm vào áo.

- Chạy đi Alan!

- Cái gì...!? - Barry chạy vụt qua người tôi, thở hổn hển không nói thêm lời giải thích.

Bỗng tôi nghe thấy tiếng xào xạc từ đằng xa, lúc đầu còn nhỏ, rồi càng ngày càng to dần, xào xạc như tiếng lá cây cọ mình trong gió. Lúc đầu tôi cứ tưởng bầu trời đang biến mất dần, từng ngôi sao một cứ thứ tắt phụt đi. Nhưng rồi nó ập đến, một tấm thảm đen lúc nhúc những sinh vật kị dị kéo tấm màn che khuất bầu trời. Tôi đã tưởng chúng là những con dơi lớn cho đến khi tôi nghe thấy tiếng kêu chết chóc của loài chim báo tử. Chúng hét vào mặt tôi. Chúng gào thét khi vần vũ xung quanh tôi.

Khi tôi chưa kịp phản ứng, một vài con vật tách khỏi đàn, nhanh nhẹn lao đến phía tôi. Một làn gió lướt qua với con ngươi đỏ ngầu, cảm giác đau nhói, tôi nhăn nhó nhìn xuống một vết cắt dài trên cẳng chân, xuyên qua cả lớp quần bò, đang rỉ máu.

Một tay ôm lấy vết thương, tôi ngước lên nhìn cái đám mây đen đủi đang bay lượn xung quanh mình, hệt như tại trung tâm của một cơn lốc xoáy. Thỉnh thoảng, một vài đám quạ tách đàn bay ra, tôi cố lấy súng bắn chúng, nhưng cũng chỉ như bắn vào sương mù. Đến khi tiếng lách cách của ổ đạn vang lên trên tay, tôi mới nhận ra mình phải làm gì, chạy.

Nhảy xuống một con đường mòn trong khu rừng, tôi chạy thục mạng. Tiếng chân nện thình thịch xuống mặt đất trong khi tôi có thể cảm thấy đàn quạ khổng lồ đang rẽ đám lá cây trên cao mà đuổi theo tôi. Khẩu súng hết đạn tôi đã vứt vào xó xỉnh nào đó trong khu rừng, giờ tôi đang chạy trốn trần truồng không có vũ khí chống cự, như đứa trẻ sơ sinh trước nanh vuốt của sói ác.

Đến một ngã ba, tôi cảm thấy mình lưỡng lự, đường nào cũng dẫn vào rừng cây âm u không lối thoát, tôi đang nghĩ đến việc quay lại, liều chết xông qua đám quạ đen háu đói, hi vọng tìm thấy một căn nhà nào đó để có thế nương thân.

Bỗng có cái gì đó cuốn lấy chân tôi, lạnh toát và chết chóc. Nó kéo mạnh ra sau khiến tôi ngã bổ chửng. Nằm sấp, tôi có thể thấy nó đang kéo tôi vào một góc tối sâu hoắm, đen thui như cái quan tai. Tôi cố chống cự, vùng vẫy, hét lên, nhưng nó trói chặt tôi, bịt mồm tôi lại.

- Suỵt, yên nào Al!

Tôi dừng chống cự, yên lặng một lúc. Tôi có thể nghe thấy những tiếng đập cánh của lũ tiểu quỷ ở bên ngoài. Nhưng chúng không biết chúng tôi ở đây, tiếng xôn xao xa dần đến mất hẳn.

- Cậu định ôm tôi đến bao giờ thế?

Tôi đẩy Barry ra, không phải tôi có ác ý gì, chỉ là tôi thấy hơi kì thôi.

- Ây dà! Không cần cảm ơn đâu nhỉ? Tớ chỉ mới cứu cái mạng của cậu thôi mà? - chúng tôi cố thì thào nhỏ nhất có thể.

- Cái quái gì đang bay lượn ở ngoài kia thế hả Barry? Sao cậu lại chạy ra khỏi nhà?

- Bình tĩnh Al! Cậu đừng để cho bọn chúng nghe thấy.

Barry nhìn vào cái chân rớm máu của tôi, nhưng có vẻ vết thương ấy hòa mình một cách hoàn hảo vào cơ thể rách rưới thảm hại.

- Có người phá cửa sổ đột nhập vào nhà, tớ sợ quá chạy ra ngoài mất. Al! Cậu vừa đi đâu mà trông xơ mướp thế kia...?

- Suỵt!

Tôi ra dấu cho Barry. Ở bên ngoài, tôi có thể nghe thấy những tiếng xào xạc tiến lại gần, ngày càng lớn, nhưng rồi sau đó đám chim chỉ lướt qua chỗ chúng tôi rồi bay đi chỗ khác mất. Có vẻ xem ra bọn chúng vẫn chưa biết chúng tôi ở đâu cả.

- Cậu thấy căn nhà kia không? - Tôi chỉ vào một cái chòi gỗ, có thế thấy ánh sáng le lói chiếu qua cửa sổ, xuyên qua các tán lá thưa vào khu rừng.

- Khi nào tôi bắt đầu chạy, cậu phải bám sát ngay sau tôi nhé!

- Nhưng mà Al...?

Đến khi Barry cất tiếng, tôi đứng thẳng người trên hai chân, chui ra khỏi chỗ nấp hướng về cánh cửa.

Tiếng chim chóc đột ngột xôn xao giận dữ sau lưng tôi, nhưng tôi không quay đầu nhìn lại. Ba chân bốn cẳng chạy chối chết, tôi húc thẳng người vào cánh cửa gỗ, vội vàng xoay nắm đấm làm cánh cửa bật tung ra.

- Al! Đợi tớ với!! - Barry đang lật đật chạy. Tôi có thể nhìn thấy những chiếc mỏ sắc nhọn háu đói đang ở cách cậu ta không xa.

- Nhanh chân lên Barry!

Tôi giữ cánh cửa đợi. Chỉ đợi Barry chạy qua mình, tôi vội vã đóng sầm nó lại. Ở mặt ngoài ngôi nhà, tôi có thể nghe thấy tiếng phầm phập cắm vào mặt gỗ giống những mũi tên sắc nhọn.

Tôi quay lại nhìn Barry, cậu ta đang thở không ra hơi, mồ hôi nhễ nhại. Anh chàng kiệt sức, buông mình xuống ghế so pha như một quả tạ. Sau một hồi im lặng, chúng tôi cười phá lên vang khắp nhà, một phần vì trông tình trạng thảm hại của nhau, một phần kích động vì những sự kiện xảy ra đêm nay.

- Al này! Xin lỗi, trước tớ cứ tưởng cậu phát điên rồi cơ.

*
* *​

Tại khách sạn "Hoàng Gia", cái tên mà người ta mong muốn nó được như thế, nhưng thực tế hoàn toàn trái ngược. Giờ đã là nửa đêm, hắn mới được ngả lưng xuống giường sau một ngày làm việc vất cả. Nhà nghĩ này bốc mùi, thậm chí khổng phải kiểu bốc mùi đặc trưng ở Chicago. "Hoàng gia" cái đít tao ấy, hắn nghĩ.

Quán cà phê thực sự không phải là một ý kiến tồi, nơi hắn có thể giả vờ đội một cái mặt nạ thân thiện để thu nhập thông tin từ dân địa phương. Thậm chí ở đó còn có một tấm bìa các-tông tạo hình tên Wake với kích cỡ y như người thật nữa, có lẽ một trong những cô phục vụ là fan lớn của hắn, băn khoăn không biết cô ta sẽ phản ứng thế nào khi biết được những gì mà hắn đã gây nên nhỉ? Hắn lấy tay bóp trán, nhớ hồi còn trong trường huấn luyện cảnh sát hắn cũng phải tập bắn vào những cái bia to y như thế.

Làm thế nào để bắt được "cậu bé" của chúng ta trước khi hắn làm hại thêm ai nữa? Một câu hỏi trị giá triệu đô mà câu trả lời dường như quá đơn giản, vậy mà không ai có. Hắn đã dò hỏi nhiều người hết sức có thể, nhưng cái hắn đạt được chỉ là cảm giác nghi ngờ có thứ gì đó khủng khiếp xảy ra sau những khuôn mặt tươi cười thân thiện nơi đây. Tất cả mọi người đều khai cùng một câu truyện nhảm nhí và thối hoắc một cách nhàm chán. Hắn đã gặp tình huống này nhiều rồi, những tên đàn em của trùm ma túy khi bị bắt luôn luyên thuyên như một cái máy giống chư chúng đã được huấn luyện, được sai bảo phải nói gì từ trước, giống như huấn luyện một con chó. Nhưng bây giờ, là cả thị trấn ở vùng heo hắt này, thật là điên rồ.

Tất cả bọn chúng đều biết nhiều hơn những gì chúng nói, hoặc chỉ đơn giản là chẳng biết gì cả. Điều đó, đối với hắn, còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần. Hắn có cảm giác mình phải đang phải đơn độc đối đầu với một tên trùm siêu tội phạm. Chắc chắn tên Wake phải ghê gớm lắm mới khiến cho người dân ở đây câm miệng trước những tội ác mà hắn gây ra. Đi qua ba đám tang hồi sáng nay khi trên đường đến quán cà phê. Tiều phu bị cây đổ đè chết ư? đặc sản cục! Hắn biết là phải có gì đó đang âm thầm xảy ra.

Hắn ngáp dài, xoay mình trên giường, cố ru mình vào giấc ngủ. Có tiếng loạt soạt bên ngoài nhà nghỉ, nhưng hắn mặc kệ. Đêm nào cũng vậy, có lẽ đó là tiếng thú vật trong khu rừng, cũng có một lần hắn đứng dậy cầm đèn pin đi kiểm tra rồi, kết quả chẳng có gì, và hắn lạc nửa tiếng trong khu rừng. Phải cố ngủ đi, thao thức cả đêm khiến cho ánh sáng ban ngày làm hắn đau đầu.

Mỗi lần hắn nhắc tới tên Wake ở sở cảnh sát, hắn có thể cảm thấy một khoảng lặng đáng sợ trước khi đám gà mờ ấy phun ra những thứ vô bổ không đầu không đuôi. Biết đâu tên Wake còn có đồng bọn, hắn hẳn không toàn năng đến mức tự một tay mà gây nên bao nhiêu truyện như thế này được.

Hắn không thể tin vào bất cứ ai ở đây cả. Xem ra tất cả những gì hắn có thể dựa dẫm vào chỉ là vận may. Hắn tự nhủ với mình, chỉ cần ông trời cho hắn một cơ hội, thì bằng bất cứ giá nào hắn cũng sẽ nắm lấy. cho dù máu có phải đổ đi chăng nữa.

*
* *​

Chúng tôi để đèn ngủ quên đến sáng, thỉnh thoảng trong đêm giật mình vì những tiếng động nhỏ. Sau bữa ăn bắt đầu ngày mới ở trong thị trấn, tôi và Barry chia nhau ra, chúng tôi cố thử tìm kiếm các tài liệu về các sự kiện siêu nhiên đã từng xảy ra ở thị trấn này, hi vọng tìm được một lời giải thích xác đáng, tên bắt cóc là ai, hòn đảo và căn chòi gỗ biến mất trên hồ Cauldron. Tôi tới thư viện còn Barry ở nhà lên mạng tìm hiểu, dù sao cậu ta cũng biết nhiều về internet hơn tôi.

Bỏ cuộc sau một lúc mò mẫm, khoảng chục năm trước thư viện cũ đã cháy rụi trong một trận hỏa hoạn lớn, toàn bộ những văn kiện cổ đã mất trong vụ tai nạn đó. Vài năm trở lại đây khi du lịch phát triển, người ta mới dựng lại một thư viện mới khang trang bóng loáng trên nền tro tàn cũ, những thứ trên kệ sách chỉ là những cẩm nang hướng dẫn du lịch hoặc những cuốn tiểu thuyết của các tác giả không tên tuổi bày tràn lan.

Tôi đi qua phòng nghỉ, ở đây người ta có đặt một máy đánh chữ, có vẻ để tạo vẻ cổ kính giả tạo hơn là để dùng, bụi bám mỏng trên phím. Tôi ngồi xuống trước bàn, lấy một tờ giấy trắng trên cái xấp để bên cạnh cho vào máy. Có thể tôi sẽ đánh linh tinh thêm vài trang, nhảm nhí thôi cốt để cho tên bắt cóc tin tưởng. Gì chứ nếu không cần chăm chút, một ngày tôi đánh vài chục trang không phải là vấn đề.

Nhưng ngay khi tôi đặt tay xuống chiếc máy, ngay lập tức mắt tôi bị cái màu trắng sáng của tờ giấy thô làm chói là, ít ra là tôi cảm thấy thế. Cảm thấy như não mình như đang bị vắt thành nước, tôi đành phải giật mình lùi lại lấy tay che mặt.

Bực tức vì sự vô dụng của mình, tôi lấy tay đập mạnh xuống bàn phím. Tiếng động lớn phát ra khiến người thủ thư không lấy gì làm thiện cảm. Đối với tôi, những thứ siêu nhiên được tưởng tượng ra chẳng là gì ngoài những câu chữ, những phép tu từ, vỏ bọc cho những thần kinh của con người, một công cụ để dùng cho viễn tưởng. Giờ thì nó thực sự xảy ra ngay trước mắt, và tôi thậm chí không thể viết nổi lấy một chữ.

Điện thoại của tôi bỗng reo lên. Số lạ, có thể của tên bắt cóc, dù bình thường số của hắn bị ẩn đi. Tôi cẩn thận nghe máy.

- Alô!

- Ôi anh Wake, may quá, tôi cũng tìm được anh! Tôi tìm anh khắp nơi nhưng cứ như anh biến khỏi mặt đất này rồi ấy! - Người đầu dây bên kia mừng rỡ.

- Ai đang gọi đấy? Sao anh biết số máy của tôi?

- Tôi đây mà! Tôi là Clay Steward đây, anh còn nhớ chứ? Chúng ta chưa từng gặp nhau nhưng anh và tôi đã cùng chia sẻ những giấc mơ mà? Nghe này, anh phải nghe tôi nói, anh phải tin tôi!

- Đây là một trò đùa hả? - tôi nhăn mày.

- Không không! Rất nghiêm túc! Anh nghe này! " Tất cả chỉ là dối trá! Tất cả chỉ là dối trá!". Anh hiểu không?

- Cái gì dối trá cơ?

- Tôi không biết... - người đàn ông trả lời chửng hưng.

- Xin lỗi! Nhưng tôi hkông thấy trò đùa này vui chút nào. Tôi gác máy đây!

- Không! Anh Wake! Anh phải tin tôi!

Tiếng tút kéo dài.

Có lẽ đó chỉ là một fan quá khích nào đó mà thôi. Thường thì hồi ở New York Barry là người xử lí những cuộc gọi kiểu như thế này, nhưng tôi không hiểu làm sao ông ta lại có số của tôi nữa.

Chiếc điện thoại lại rung lên. Một số máy lạ khác.

- ALÔ??

- Tôi là Rose.

- À à! Rose đấy hả! - tôi thấy lạ khi cô bồi bàn cũng có số máy của tôi, nhưng tôi chắc không lạ gì tính Barry nữa.

- Tôi có bản thảo của ông, Alan.

- Hả, cái gì? À, vâng, đó là của tôi. - Rose không khỏi khiến tôi bất ngờ.

- Liệu ông và Barry có thể đến lấy không? Tôi sống ở một khu trại bên ngoài thị trấn.

- Ừm, được rồi! Chúng tôi sẽ đến trong vòng một giờ. À, cảm ơn cô.

Không có tiếng đáp lại, tôi dập máy. Thật là quá may mắn, Rose có được thứ đúng lúc tôi cần nhất.

Quá may mắn.

*
* *​

- Chúc một ngày... vui vẻ. Mong ông... sẽ quay lại... sớm. Chào mừng tới... quán cà phê... Oh Deer.

Rose, mặt không còn cảm xúc, giờ mới từ từ đặt ống nghe xuống dù nó đã kêu bíp bíp suốt từ ban nãy.

- cÔ gÁi Ngoan!

Một người đàn bà đứng bên cạnh, tay đặt lên vai Rose. Khuôn mặt bà bị lớp vải đen mỏng che phủ, nhưng vẫn có thể nhận ra được nụ cười thỏa mãn.

Rose không hề biết người đàn bà này lọt vào căn trại của mình từ lúc nào, cũng như từ khi nào. Nhưng trông bà ta thật... kì quái, bằng cách nào đó.

Người đàn bà nhe răng ra khi nở một nụ cười nhếch mép, và bắt đầu dí một ngón tay trỏ lên gò má của Rose. "dỄ tHƯơng Lắm!"- bà ta nói.

Rose cảm thấy mình như đang chìm vào giấc ngủ, nhưng đầu gối cô vẫn đứng vững. Mụ đàn bà nói tiếng thì thào, lời nói của bà ta lạnh băng và đen tối trong tai Rose.

Ngay khi bị chạm bài người đàn bà, Rose lạc vào một thế giới huyền ảo của giấc mơ, nơi mọi thứ được vẽ bằng bút sáp đen và xám. Người đàn bà già hứa hẹn rằng mọi giấc mơ của cô sẽ trở thành hiện thực. Cô sẽ là một nàng thơ mới của Alan Wake.

Cô toác miệng ra cười, đến nỗi cô cảm thấy cơ mặt mình đau rát. Cô nghiền cả một lọ thuốc ngủ đầy cho vào phin cà phê.

Sâu thẳm bên trong, cô đang gào thét trong kinh hoàng.

HẾT CHƯƠNG 2

War - Poets of The Fall
[video=youtube;ToGnkBkySSA]http://www.youtube.com/watch?v=ToGnkBkySSA[/video]
 
Chỉnh sửa cuối:
Thật khó hiểu. Sao cứ có bản thảo tiên đoán trước nhỉ? Một giấc mơ chăng? Mà sao mấy đứa bắt cóc k phát hiện ra bản thảo rơi rớt đó mà chỉ có mình Al thý nhỉ, một cái bẪy chăng? K hiểu năng lượng trong truyen này là gì nhỉ:)) nhiều câu hỏi quá. P/S : kiếm hinh ra ở đâu hau thế
 
Chương mới nóng sốt mới ra lò đêêêêêêêêê!


CHƯƠNG 3
Dối trá​

- Sao tự nhiên cô ta lại tìm được mấy tờ bản thảo ấy nhỉ?

Tôi bước xuống đất, đóng cửa xe lại. Dĩ nhiên đây là một tin tốt, người trong hoàn cảnh của tôi không có nhiều lựa chọn, nhưng tôi vẫn cảm thấy bất an kiểu gì đấy. Có thể đó chỉ tại cái thói đa nghi mà thôi.

- Tớ không biết, Rose tháo vát! - Barry khóa xe lại, rút chìa ra chạy theo tôi - tớ bảo cậu rồi, cậu đánh giá thấp cô ấy quá!

Tôi đoán chắc cũng chỉ đơn giản đến vậy thôi.

- Mà này. Lúc tớ lên mạng điều tra, tớ tìm thấy hàng loạt các manh mối thú vị về vùng đất này...

Có người gọi tới di động của tôi. Đưa tay lên ra hiệu, tôi bảo Barry im lặng một lúc.

- Alô?

- Anh Wake! Chúng tôi tìm anh mãi! Phiền anh một chút, có một vị cảnh sát FBI tên Robert Nightinge đến tìm anh. Theo như anh ta cho tôi biết là một việc rất khẩn cấp...

- tôi nhận ra giọng cảnh sát trưởng Breaker.

- FBI? - FBI tìm tôi làm gì, chẳng lẽ là về vụ của Alice?

- Anh ta... rất khẩn thiết muốn gặp anh. Nếu tôi là anh tôi sẽ đến đồn cảnh sát ngay.

Tôi liếc nhìn Barry một cái, hình như đêm hôm qua cậu ta có nhắc tới việc này. Tuy nhiên mặt cậu ta vẫn thộn ra, chẳng có vẻ gì nghi ngờ cả.

- Vâng, chúng tôi sẽ ghé qua ngay đây - tôi tắt máy.

- Chúng ta làm nhanh thôi nhỉ? - nhìn thẳng vào mặt cậu ta, tôi tìm kiếm một dấu hiệu tội lỗi, nhưng chẳng có gì cả.

Một người đàn ông bước ra từ cái bốt bên cạnh, kéo cánh cửa gỗ được dựng sơ sài. Ông ta đầu hói, tóc hung, trông có vẻ béo cũng như Barry, nhưng nhìn cái bụng tôi tưởng tượng những lúc ông ta hay la cà hàng quán, hay thường xuyên ngồi trước tivi với vài lon bia bên cạnh.

- Tên Randolph. Quản lí khu này. Tôi giúp gì được các anh đây?

Căn trại của Rose nằm tận một góc cuối của khu này. Là một trong số ít những người thuê trại thời gian dài, gần như cả một đời người, Rose rất tử tế khi đề nghị người quản lí cho cô thuê một vị trí tối tăm và kém hấp dẫn nhất. Cô không muốn làm ảnh hưởng đến công việc làm ăn của Randolph, một vị trí đẹp và tử tế cho những người khách du lịch là cách tốt nhất để thể hiện lòng hiếu khách của thị trấn. Randolph đánh giá Rose khá cao, luôn luôn trả tiên thuê phòng đúng hẹn. Ông thích cái nụ cười nhỏ bé thiên thần của cô, cái cách cô luôn ngọt ngào tử tế dù cuộc đời cố hết sức khiến cô thống khổ.

Randolph đồng ý dẫn đường cho chúng tôi đến căn trại của Rose, cho dù trong mắt ông ta vẫn còn một chút vẻ hoài nghi dành cho những vị khách lạ. Ít nhất ông ta cũng biết tôi là ai, đài phát thanh về đêm của ông già Pat Maine đã đảm bảo cho bất cứ hang cùng ngõ hẻm nào ở nơi đây cũng biết về sự hiện diện của nhà văn Alan Wake. Tôi dám chắc lợi nhuận du lịch năm nay cảu cả thị trấn sẽ tăng lên vùn vụt.

- Như tớ đang nói, Al... - Barry lên tiếng - tớ tìm thấy đủ nguồn tin tức quái dị về vùng này trên Google - xem ra cậu ta cũng rất được việc.

- Cuối cùng hóa ra, ngày trước vùng này ngành du lịch phát triển trù phú không chỉ bởi cỏ cây hoa lá, mà còn đầy các hiện tượng kì bí xảy ra ở đây nữa, đủ đến khiến quái vật hồ Lockness thành trò trẻ con - nhìn nét mặt của Barry, xem ra cậu ta không đùa tí nào. Tôi dỏng tai lên nghe.

- Vùng đất này cực kì điên rồ. Các vụ mất tích bí ẩn, giết người hàng loạt, các câu truyện thần thoại trở thành hiện thực giữa ban ngày... Và cậu đoán thử xem, phần lớn các sự kiện đều xảy ra xung quanh... hồ Cauldron! Nơi đây cứ như tam giác Beckmuda trên đất liền ấy!

Người quản lí khu trại lắng nghe câu truyện của tôi từ nãy tới giờ, quyết định tham gia vào.

- Vâng, những thứ các anh vừa nói cũng không hoàn toàn sai. Nhưng người dân da đỏ, thổ dân ở vùng này từ xa xưa đã cho rằng bên dưới mặt hồ phẳng lặng đó là cánh cửa thông sang thế giới bên kía. Tôi cũng không phải là loại người mê tín, nhưng ở đây đã lâu, tôi được nhìn thấy những thứ mà thế giới bên ngoài không tồn tại...

Ông ta bỗng đứng lại.

- Tôi chỉ muốn nói cho rõ, về những vụ tai nạn đáng tiếc như cậu béo kia vừa nói. Vùng này thuở xưa còn hoang sơ, nên thu hút rất nhiều tay đào vàng và người ưa mạo hiểm đến đây. Mà anh biết những hạng người đó là thế nào rồi đấy, bần cùng sinh đạo tặc mà...

- Ừ, vâng vâng... - Barry tiếp lời - tớ vẫn chưa kể xong. Trước đây, trên mặt hồ vốn có một hòn đảo nhỏ, được sở hữu bởi một người tên là Thomas Zane - tôi chột dạ, liệu đó có phải trùng hợp không? - Giờ thì, theo những bài báo tớ đọc được trên mạng, ông ta từng là một nhà thơ rất nổi tiếng, nhưng khi tìm hiểu sâu hơn, tớ không tài nào tìm được bất cứ tác phẩm nào mà ông ta viết cả!

Barry nói đúng, cho dù tôi không phải hay tham gia vào các hội văn thơ lắm, như nếu ông ta nổi tiếng như Barry nói thì cái tên Thomas Zane không thể lạ lẫm đối với tôi như thế được.

- Ngoài ra Zane có một sở thích khác là đi lặn, ông mê nó đến nỗi hòn đảo ông sống được gọi là đảo Diver (Diver = thợ lặn). Nhưng vào khoảng nhưng năm 70, một núi lửa cổ dưới đó bất chợt hoạt động trở lại, và thế là Zane cùng hòn đảo chìm xuống lòng hồ sâu thẳm. Thật trùng hợp, kể từ đó các sự kiện bí ẩn ở thị trấn Cauldron giảm xuống đáng kể, gần như bằng không.

Randolph nói chen vào.

- Vâng, các anh cứ cho đó là trùng hợp đi. Riêng tôi thì tôi không thể nào quên được cuộc đại càn quét lập lại trật tự của khu vực ngay sau khi các khu rừng lá kim ở đây được liệt vào hàng tài nguyên quan trọng của quốc gia.

Barry khua tay, lờ đi như không nghe thấy lời Randolph nói.

- Giờ mới đến đoạn hay này: một phụ nữ địa phương, tên Barbara Jagger, bị chết đuối tại hồ đúng một tuần trước. Bà ta và Zane lại là một đôi tình nhân!

- À tưởng gì, Barbara Jagger, câu truyện các bà mẹ thường kể - Randolph cười nhạt - "mụ phù thủy góa phụ", sẽ tới bắt các cháu bé vào ban đêm nếu các cháu không chịu đi ngủ sớm, các câu truyện cổ tích đại loại thế...

- Giờ đến phần hay nhất đây! - Barry hít một hơi lấy sức - tất cả các thông tin trên đều do một người viết, Cynthia Weaver. Tớ đi hỏi xung quanh một tí, hóa ra bà ta chính là bà già gàn dở với cây đèn dầu mà cậu đã gặp trước đấy. Bà ta quen biết cả Zane lẫn Barbara trước khi họ biến mất, rồi sau đó bà ta trở nên điên loạn như thế đấy.

- Cynthia hả? Bà ấy chỉ có một chút lú lẫn thôi chứ tôi không nghĩ bà ấy dở hơi đâu - Randolph nói đoạn, giơ một ngón tay lên chỉ vào một đống sắt vụn trước mặt - đây xem này! Lúc tôi thức dậy thì nó đã ở sẵn đây từ buổi sáng rồi.

Tôi cố định hình xem cái đống hỗn độn mà ông ta đang nói tới là cái gì. Phải mất một lúc, tôi mới nhận ra một cái thuyền con dúm dó, gẫy gập nửa thân, từ vết gẫy của nó lan ra thứ dầu đen nhầy nhụa, mùi dầu khiến tôi buồn nôn khi nhớ lại những lúc long đong trên biển cả.

- Giống như nó đã bị thổi tung lên trời rồi rơi xuống dưới này vào ban đêm ấy. Không ai nghe thấy tiếng động gì cả. Kì lạ thật, ít nhất phải có một cơn bão lớn hoặc thậm chí một cơn lốc mới gây ra hậu quả ghê gớm như thế. Chúng tôi phải may mắn vãi cả ra nên không có căn trại nào bị nó rơi trúng cả.

Đúng là tới cái lúc tôi nghĩ mình đã thấy đủ thứ kì lạ, nơi đây không thiếu gì cách làm tôi ngạc nhiên. Randolph chỉ cho tôi lối đi tới căn trại của Rose, lách người qua cái đống sắt vụn chặn đường kia rồi rẽ phải là tới, ông ta nói thế. Barry đi trước, đúng lúc tôi định theo sau thì Randolph kéo vặt áo tôi lại, nhìn thẳng vào mắt.

- Liệu tôi có thể biết anh đến tìm Rose có việc gì không hả anh Wake?

- Chúng tôi chỉ muốn nhờ cô ấy giúp thôi!? - tôi ngạc nhiên.

- Hi vọng là thế, anh không phải là người khách lạ đầu tiên đến đây, chúng tôi cũng chỉ muốn sống yên ổn thôi, anh hiểu chứ? Hi vọng anh nhanh chóng đặt được mục đích của mình.

Ông già buông tôi ra bước đi mất. Mẹ ơi, giờ thì tôi mới thấy thị trấn này hiếu khách như thế nào.

Barry vẫn còn đợi tôi trước cánh cửa. Cậu ta có thắc mắc một chút tôi làm gì mà lâu thế. Tôi không trả lời, tay ấn chuông. Thực ra tôi không chắc Rose có nhà không, nhìn từ ngoài cửa sổ vào thì căn trại tối um, không có lấy một bóng đen. Đúng lúc tôi định đi quanh nhà xem xét thì có tiếng chân người bước tới.

Rose đã ra mở cửa, trông thần thái của cô tiều tụy, giống như cô đã thức trắng cả đêm hôm vậy.

- Chào mừng tới... quán... Ồ... ông Wake, ra là... ông, mời ông vào.

Trông mặt Rose mệt mỏi và vô hồn, cô ấy có vẻ không khỏe, nhưng mải nghĩ tới những bản thảo mà Rose đang giữ, tôi phớt lờ những chi tiết ấy.

Căn trại của Rose chỉ có đúng hai phòng, tôi không tin được người dân ở đây có thể sống được kiểu tạm bợ như thế này. Dù sao thì Rose cũng trang hoàng căn phòng khá đẹp và ấm cúng, có lẽ cô ấy thích cỏ cây, trong căn phòng tối om không bật đèn, nhưng những chậu cây cảnh đặt khắp nơi trong nhà vẫn đem lại sức sống phơi phới trong căn phòng.

Chúng tôi ngồi đợi Rose ở trong phòng khách, gian phòng lớn nhất. Cô đang ở trong bếp pha cà phê, ngâm nga một bài hát nào đó, nhưng giai điệu có vẻ ngắt quãng và biến đổi thất thường. Barry thì đang tự hưởng thụ mình trong lớp đệm ghế êm ái, ngắm nghía nội thất căn phòng. Chẳng có ai biết tôi đang sốt hết cả ruột, cả ngày hôm nay tôi còn có bao việc phải làm mà bọn họ cư xử cứ như không có gì nghiêm trọng xảy ra ấy.

Cuối cùng Rose cũng bê được khay cà phê ra. Bánh bích quy, một vài xiên sa lát được tô điểm bởi bông hồng rực rỡ cắm trong lọ, tôi sẽ nói Rose là người gốc Anh nếu như thay hai tách cà phê bằng trà.

Barry và tôi cùng nâng tách cà phê của mình lên. Cậu ta khoan khoái hít lấy một hơi dài rồi uống từng ngụm.

- Lâu lắm không uống cà phê nóng, ngon quá!

- Rose! - tôi mất kiên nhẫn - có phải cô đang giữ mấy tập bản thảo mà tôi đang cần không?

Rose im ắng, cô từ từ quay đầu nhìn sang tôi, cặp mắt vô hồn bất động khiến cho tôi một chút rùng mình.

- Bản... thảo? Ồ vâng..., ông Wake, tôi có. Tôi có... thứ ông cần. Một nàng thơ! Tôi sẽ là nàng thơ... để tạo cảm hứng cho ông - cô ta chống tay vào mạn sườn ưỡn ẹo.

Giống như bị chọc vào vết nhọt, tôi điên tiết bật dậy, suýt làm đổ cốc cà phê.

- Khỉ thật! Cô chẳng có cái quái gì cả! Cô chỉ làm phí thời gian của chúng tôi thôi.

Barry vẫn ngồi đó, tôi không hiểu sao cậu ta giữ bình tĩnh được.

- Đừng nóng, Al! Cậu phải lịch sự với phụ nữ chứ? Thôi, cậu cứ ngồi xuống uống hết tách cà phê rồi chúng ta đi.

Chán nản, cơ thể tôi rơi phịch xuống ghế. Tôi biết ngay từ đầu là mọi chuyện không có dễ dàng như thế mà. Còn Rose, tôi biết cô ta thuộc thể loại fan tôi không ưa tí nào, nhưng cô ta quá đáng đến mức này thì...

Tôi húp lấy một hơi. Dù sao tách cà phê này cũng không tồi.

CHOANG!!!

Chiếc tách rơi xuống đất vỡ ra từng mảnh. Barry ngồi bên cạnh tôi vài giây trước còn tỉnh như sáo, bỗng đổ sập xuống mặt bàn, mồm ngáy khò khò như động đất, cà phê đổ lênh láng dưới chân cậu ta.

Tôi đứng lên định với tới cậu ta xem xảy ra chuyện gì. Nhưng ngay lúc tôi đứng thẳng trên hai chân, một cơn chóng mặt điên cuồng ập tới. Lao đao, mọi thứ xung quanh tôi trở nên mờ ảo và hai mí mắt nặng dần nặng dần như đeo chì. Tôi nhìn xuống tách cà phê trên tay, rồi lại nhìn lên Rose đang đứng đó yên lặng. Không cất được lên lời, tôi vươn tay về phía Rose trước khi ngã sấp mặt, tách cà phê nóng hổi đổ ra sàn, tôi có thể cảm nhận được trên gò má. Rose cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt đa tình. Rồi sau đó chỉ còn là màu đen.

Không như mọi giấc mơ khác, nơi tôi luôn cảm thấy lẫn lộn giữa ảo ảnh với hiện thực. Tôi bị cuốn đến một miền sương mù hoàn toàn lạ lẫm, cảm giác bàng hoàng giống như bị nhốt vào giấc mơ người khác.

Ở trong miền ảo ảnh này, tôi không đơn độc. Ngay trước mặt tôi, một người thợ lặn với bộ quần áo cồng kềnh bằng kim loại khối, đang trôi nổi trên không trung, cơ thể phát ra ánh sáng rực rỡ, và giọng nói thì vang vọng giống như bên trong một chiếc hộp kín.

- Nó đang đến tìm bắt anh, ẩn nấp dưới lớp xác thịt Barbara yêu dấu của ta. Ta quá yếu để có thể ngăn nó lại. Anh phải tỉnh dậy ngay! Hãy bật đèn lên!

Nhưng rồi bỗng tan biến như chưa bao giờ ở đấy, giờ chỉ còn một mình tôi với bóng tối. Và tôi có thể cảm thấy đôi mắt đói khát đang ngấu nghiến nhìn chăm chăm vào gáy tôi từ trong sâu thẳm cõi mơ hồ không đáy.

- Ta hỨa lÀ sẽ Đến ThăM anH và Cô vỢ yêU dấU củA anH! - một giọng nói thần bí cất lên.

Tôi cố gắng nhìn khắp nơi xung quanh, nhưng chẳng có ai cả.

- Anh PhảI hoÀn tHànH cáI thỨ đã Bắt Đầu!

Tôi rùng mình khi có cảm giác bàn tay ai đó chạm vào vai mình, nhưng vẫn cứ vậy, khi tôi quay lại thì chỉ có làn khói thoảng qua.

- Ta cẦu xIn đẤy!

Tại sao? Ngươi muốn gì?

Tôi phải bật đèn lên!

Phải bật đèn lên!

- BẬT ĐÈN LÊN!!! - một giọng nói đàn ông đầy quyền lực vang lên trong đầu tôi.

Hai mí mắt tôi mở toang ra, hơi thở hổn hển như vừa mới chạy việt dã. Nhận thấy mình đang nằm ngửa trên một chiếc giường êm ái, tôi mới phần nào yên tâm. Thật là một giấc mơ quái đản, may mà nó cũng kết thúc rồi.

Không biết từ đâu tới, một khuôn mặt người đàn bà đeo tấm mạng đen dí sát vào mặt tôi.

- Tới Giờ Làm ViệC rồI, cậU bé!

Choàng tỉnh dậy khỏi giấc mơ, tôi luống cuống lao ra chiếc bàn nhỏ đầu giường, vớ lấy cái công tắc bật cây đèn ngủ sáng choang lên.

Tôi nhìn xung quanh. Trong phòng không có ai, một lần nữa tôi chỉ đứng đây một mình.

Cảm thấy vô cùng nôn nao chóng mặt, giống như vừa mới tỉnh cơn say xong. Nếu không phải sự tức giận khiến tôi còn đứng vững, tôi đã nằm vật ra giường làm một giấc tới sáng rồi.

Căn phòng nơi đây tôi không biết lấy từ nào để diễn tả. Phòng ngủ của Rose, giấy dán tường màu hồng khắp nơi, thậm chí trên trần còn treo những quả lúc lắc với hình dáng vui nhộn, hệt như cái thứ người ta hay treo trên nôi em bé. Nhưng cái khiến cho tôi cảm thấy kì quặc nhiều nhất lại là những hình ảnh của chính tôi dán đầy trên tường, trên tủ, đầu giường ngủ. Dường như tất cả những lần hình ảnh của tôi xuất hiện trên sách báo, tạp chí, cô ta đều sưu tầm đầy đủ cả. Từ khi mới vào nghề, tôi luôn muốn mình trở thành một nhà văn nổi tiếng khắp thế giới, nhưng được hâm mộ bởi đám thanh niên hôi với cái kiểu thần tượng âm nhạc thế này thì tôi không ưa tí nào cả.

Thứ duy nhất không ngớ ngẩn và hôi mùi bọ xít xung quanh tôi là những giá sách phong phú. Dù sao tôi cũng phải công nhận Rose cũng là một người yêu sách, tủ sách của cô được bố trí rất cẩn thận với đủ thể loại, giá sách không một hạt bụi. Bằng cách nào đó, tôi cảm thấy kì quan của thế giới ở ngay trong nơi đây: những cái lúc lắc trẻ con, giấy dán thần tượng, những quyển sách dày cộp... giống như có cả ba thế hệ con người cùng chung sống trong một phòng ngủ vậy.

Bỗng không biết từ đâu ra, những tiếng lách tách điện tử bắt đầu ngấm ngầm vang lên. Chiếc tivi duy nhất trong căn phòng lóe sáng, tôi chờ đợi, hồi hộp không biết lần này sẽ là cái gì?

"Tôi không còn có thể phân biệt nổi đâu là thực tại đâu là giấc mơ nữa..."[/I] - tiếp nối lần trước, "tôi" trong tivi dường như đang ngồi im ra soát lại tác phẩm của mình - "...nhưng may mà tôi có một người trợ lí biên tập hữu dụng mà tôi tự tưởng tượng ra.Một bà già mang bộ đồ tang màu đen. Tôi gọi bà ta bằng cái tên Barbara Jagger..."

Barbara Jagger!

"...bà ta rất nghiêm ngặt, luôn hối thúc tôi viết ngày một nhanh hơn. Những tờ bản thảo mà tôi viết ra ngày càng bị chỉnh sửa nặng nề. Bà ta rất hăng hái một cách tiêu cực, mỗi ngày trôi qua là một lần bà ta càng can thiệp sâu hơn. Là một nhà văn, tôi cực kì khó chịu. Nhưng tôi biết bà ta đúng..."


Cuối cùng mọi thứ cũng sáng tỏ ra một chút.

"...bà ta hứa, bằng cách này tôi sẽ cứu Alice trở lại. Barbara hiểu biết hơn tôi. Bà ta biết rõ về cái bùa phép cổ xưa mà tôi đang sử dụng, biết rõ về phép màu nhiệm ở nơi này. Barbara đã từng làm việc với một nhà văn khác ở hoàn cảnh tương tự. Thomas Zane..." - tôi sực nhớ về những quyển sách ở trên hòn đảo với ông ta là tác giả.

"...câu truyện tôi viết đang dần biến đổi, nó đang dần chuyển thành một câu truyện kinh dị. Tôi sắp hoàn thành rồi. Tôi biết là thế!"

Thông điệp tới đây là kết thúc.

Tôi bước ra ngoài căn phòng, cúi xuống nhìn vào chiếc đồng hồ đang phát sáng trong đêm. Đã hơn mười giờ tối, bên ngoài trời đã đen kịt, tôi đã ngủ mất nửa ngày sao? Sực nhớ tới cái hẹn với cảnh sát trưởng Breaker. Có thể nếu đi ngay bây giờ, tôi vẫn còn kịp.

Ra tới phòng khách, tôi có ý định vác cái thân mập ú của Barry tống vào xe. Nhưng trông thấy cậu ta đang ngáy khò khò không biết trời đất gì, tôi bỏ ý định ấy đi ngay. Các cơ bắp teo tóp của tôi mà phải còng lưng mang cậu ta thì chẳng khác gì lấy trứng chọi đá.

- Khò... KHÒ...khịt... đúng rồi... mình xứng đáng được tăng nhiều lương hơn... mình đẹp trai quá mà - Barry nói mơ rồi lại ngủ mê mệt.

Tôi thực sự không biết mình nên làm gì bây giờ nếu gặp mặt Rose. Tôi rất muốn xả giận lên cô ta, nhưng có thứ mách bảo tôi mọi chuyện không hoàn toàn là lỗi tại Rose. Và ngay khi nhìn thấy cô ta ngồi ở góc tường úp mặt vào, miệng lẩm nhẩm, tay bó gối như đứa trẻ tự kỉ, tôi nghĩ mình nên bỏ đi để yên cho Rose. Sau cùng, cô ấy cũng chỉ là một nạn nhân như tôi mà tôi.

- Chào-mừng-tới-quán-cà-phê-Oh-Deer... quý-khách-muốn-dùng-gì-ạ - tôi nghe thấy Rose thầm thì ở đắng sau khi tôi đẩy cửa bước khỏi.

Đêm khuya thanh vắng, ánh trăng lưỡi liềm đung đưa trên cao như cái móc câu. Tôi hiểu là thị trấn này đang hiếm khách du lịch, nhưng cả khu trại lại im ắng quá mức, ít nhất những người dân địa phương cư ngụ tại đây đâu rồi? Quá im ắng, tôi có thể nghe được cả tiếng sột soạt dưới chân những con dế dẫm lên cỏ trong khu rừng.

Từ trong bóng tối, có ai đó đang tiến lại gần tôi. Cặp mắt vẫn chưa quen với điều kiện thiếu ánh sáng, tôi không thể nào nhận biết ra đó là thú hay là người nữa. Trên tay hắn, một lưỡi dao sắc lẻm sáng quắc lên trong đêm.

- Cấm lại gần tao, Wake!

Phải mất một lúc, tôi mới nhận ra đó là ông già quản lí, Randolph. Không hiểu tại sao nhìn ông ta rất hằn học, con dao trên tay ông ta chĩa thẳng vào phía tôi.

- Ông bình tĩnh đã - tôi ngạc nhiên đáp lại, hai tay giơ lên cố tỏ ra mình vô hại.

- Chúng mày làm gì Rose rồi, hả? Trả lời tao ngay! - Randolph vẫn lăm le con dao tỏ vẻ đe dọa.

Chúng tôi làm gì Rose? Sao tự nhiên ông lại nảy ra cái ý nghĩ kì quái ấy?

- Chúng mày đã ở trong đấy tận hơn một ngày một đêm rồi. Tao làm việc ở ngay bên ngoài nên biết không có ai ra hoặc vào cả. Thế nào hả, nói cho tao thử xem?

Hơn một ngày một đêm? Tôi bất tỉnh lâu đến thế sao? Thế thì đêm nay chính là đêm tôi phỉa đi gặp tên bắt cóc. Lửa đã cháy tận đến nơi rồi, vậy mà tôi vẫn chẳng có kế hoạch gì cả.

- Khoan đã, từ từ nghe tôi nói! Chúng tôi không làm gì cả, chính Rose mới là người đánh thuốc mê chúng tôi!

Dĩ nhiên là Randolph chẳng nuốt trôi một lời nào tôi nói. Tôi tránh sang một bên muốn cho ông ta vào kiểm tra. Cần phải làm sáng tỏ cho nhanh, tôi không còn nhiều thì giờ để phung phí.

Nhưng Randolph lại ngần ngại lùi ra sau, ánh mắt dè chừng.

- Tôi không mắc bẫy anh đâu anh Wake! Giờ chúng ta đứng yên tại đây, ngay chỗ này, không nhúc nhích. Tôi đã gọi cảnh sát rồi, vài phút nữa cảnh sát trưởng sẽ đến ngay!

Randolph quả không nói láo, tôi đã nghe thấy tiếng còi hú của xe cảnh sát từ xa. Tôi quyết định mình phải nhẫn nại chờ đợi. Đây là một hiểu lầm nho nhỏ, có lẽ cũng không quá tốn thời gian để giải quyết. Giữ một cái đầu nguội và tôi sẽ được bước đi vô tội, điều cuối cùng mà tôi mong muốn là gặp rắc rối với luật pháp ở cái nơi heo hút này. Một mình cái thế lực bóng đêm kia là quá đủ cho tôi rồi.

Tôi vẫn cảm thấy phân vân một chút, sao người đàn ông này lại có phản ứng thái quá đến vậy.

Hắt lên ánh sáng từ cuối con đường nhựa, tôi đã có thể thấy được ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát với tiếng còi hú inh ỏi. Nhưng khoan đã, đó không phải chỉ có một hai chiếc xe, mà dường như cả một đội quân đang tiến về phía chúng tôi. Tôi không ngờ ở vùng quê hẻo lánh này, lực lượng cảnh sát có thể đông đảo đến thế. Nhìn sang phía Randolph, tôi cũng có thể nhận thấy chút ngạc nhiên trong ánh mắt của ông ta.

Những chiếc xe mang phù hiệu vội vã dừng lại trước lối vào của khu trại, đỗ chật kín cả khu vực giống như muốn ngăn không cho ai trốn thoát.

Randolph tiến ra trước lên tiếng.

- Sarah, may quá, cô tới rồi! Cô đang làm cái quái gì mà nhiều xe thế này thế hả?

Cảnh sát trưởng Breaker bước ra từ một trong những chiếc xe khuất đằng sau cả núi cảnh sát đang rút súng ra chĩa vào tôi. Cô cầm một cái loa cầm tay.

- Bình tĩnh Randolph! Mọi chuyện sẽ đâu vào đấy thôi!

Bất ngờ, một gã đàn ông to cao mặc một chiếc áo khoác xùm xụp bước ra khỏi xe bên cạnh Sarah. Hắn không ngần ngại giật chiếc loa ra khỏi tay cô cảnh sát. Tiến thẳng về phía tôi, một tay hắn giữ cái loa lên trước mặt, một tay hắn vẫn chĩa thẳng họng súng vào mặt tôi.

- Đây là đặc vụ Nightingale, FBI! Giơ tay lên, Hemingway! Mày đã bị bắt, giết người cấp độ ba! Mày mà dám cử động chỉ một sợi lông thôi, là tao bắn tung cái bản mặt xấu xa của mày đấy! Đứng yên tại chỗ, Spillance!

Mệnh lệnh hùng hồn của người đặc vụ FBI khiến tôi đông cứng tại chỗ. Phân vân liệu tôi có nên buông xuôi đầu hàng? Đằng nào thì cũng thất bại, tôi vẫn có thể bỏ cuộc, để công việc cho người khác làm hộ.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy kì quái. Có thể chỉ đơn thuần là cảm giác thôi, cái tư thế đứng của hắn ta, cái cách hắn giữ chặt khẩu súng giống như chỉ muốn bóp cò.

Randolph đang đứng bất động sững sờ trước những gì xảy ra. Có thể cả đời ông chưa bao giờ đối mặt với sự việc nghiêm trọng như thế này, cũng như số lượng đông đảo những họng súng hướng về phía ông.

Tôi liều lĩnh tháo chạy, đây không phải quyết định sáng suốt nhất trong ngày của tôi. Mặc dù cảm thấy mình hơi tệ, tôi bất ngờ đẩy Randolph ra phía trước mình, cản trước đường tôi chạy. Tôi chỉ nghĩ lũ cảnh sát sẽ không dám bắn khi mà tính mạng của người dân thường bị đe dọa.

Tiếng súng nổ ong lên trong tai, khuấy động cả khu rừng. Tôi trèo qua cái lỗ thủng trên hàng rào, nhảy xuống , chìm vào màn đêm âm u bên dưới.
 
Phần tiếp theo nóng hổi đê

Tôi lăn tròn, trượt dốc không phanh xuống phía dưới. Chạm đất xuống một vùng đầm lầy bằng hai đầu gối, bùn đất bắn tung tóe lên lấm bẩn chiếc quần bò. Tôi vụng về chống chân đứng lên, mấy lần suýt ngã vì mặt đất trơn trượt. Cố gắng vô vọng gạt bỏ những bụi bẩn trong khi chúng đã vón cục trên quần áo, ít ra tôi cũng đã cắt đuôi được đám cảnh sát trên đó.

Gã Nightingale ấy đúng là điên rồi. Chắc chắn tôi không muốn bị hắn tống giam tí nào, nhất là khi tôi có cuộc hẹn với tên bắt cóc đêm nay và khẩu súng tôi vẫn còn giữ trong túi áo nữa.

Tại sao bọn họ lại nổ súng?

Hàng chục ánh đèn pin chiếu ra từ trong khu rừng.

- Đầu hàng đi anh Wake! Đừng ngoan cố nữa!

Một giọng nói khác lớn tiếng cất lên, dường như là từ phía trên.

- Bắt lấy hắn! Đừng cho hắn chạy thoát!

Trong một khoảng khắc tôi tưởng bọn họ đã nhìn thấy tôi rồi.

Tôi hoảng sợ quáng quàng tiếp tục chạy thục mang trên con đường mòn, về phía không có những ánh đèn pin háu đói tìm kiếm tôi. Tiếng còi và xe cảnh sát rú rít sau lưng, những giọng nói uy quyền oang oang qua chiếc loa phóng thanh làm rung động từng cành cây ngọn cỏ.

- Bắt lấy hắn! Chúng mày mà để hắn chạy thoát thì tao đuổi việc cả lũ!! - giọng nói rắn đe tôi cho rằng chỉ có thể là gã đặc vụ FBI kia mới thốt ra được.

Tiếng chó sủa ầm ĩ, thậm chí tôi còn có thể nghe thấy tiếng quạt trực thăng vần vũ trên đầu.

Đùa nhau chắc? Cả một đội quân chỉ đi tìm kiếm một gã trói gà không chặt như tôi?

Từ phía chiếc cầu gỗ trên đầu tôi, hàng chục chiếc xe cảnh sát rầm rập nối đuôi nhau lao đi, hoành tráng như một buổi diễu hành. Ánh đèn phát ra từ những chiếc ôtô ấy sáng đến mức, tôi lo sợ chúng làm mình bị phát hiện, đành nhanh chóng ép người vào bóng tối của một cái chân cầu. Chờ đợi ở đây cho đến khi đám cảnh sát đi qua, tôi cũng phải tranh thủ hít thở vài hơi cho lấy lại sức.

- Chia nhóm ra! Lục soát khắp nơi! - tiếng loa phóng thanh rền rĩ.

Không ngờ, một chiếc xe ở cuối cùng dừng bánh lại ngay trên chiếc cầu, ngay trên đầu tôi. Từ dưới nhìn lên, tôi có thể thấy bàn chân của hai người đàn ông bước ra khỏi chiếc xe. Với mỗi bước chân của họ nện lên mặt cầu, bụi đất lại rơi xuống đôi mắt tôi. Tôi vội lấy tay che mặt, cúi đầu xuống, dụi dụi đôi mắt cay xè mà không nhận ra một người trong số đó đang chĩa cây đèn pin xuyên qua gầm cầu thẳng vào tôi.

- Hắn đây rồi!

- Đứng yên! Không chúng tôi bắn - hai người đàn ông cùng đột ngột hô một lúc khiến tôi giật mình. Theo phản xạ bản thân, tôi lại bật đứng dậy, lao theo con đường mòn chạy tiếp.

- Không được chạy! Chúng tôi cảnh cáo rồi đấy! - nhưng không ai nổ súng cả.

Suy đi nghĩ lại lúc đó tôi thật may mắn, ngu ngốc một cách may mắn. Xem xét vị trí đứng của hai người cảnh sát và tầm ngắm của họ, bắn hạ tôi chỉ giống như lấy đồ trong túi áo.

- Nghi phạm ở hướng tây nam đang chạy trốn! Nhắc lại! Nghi phạm ở hướng tây nam đang chạy trốn! - thậm chí ở khoảng cách khá xa tôi vẫn nghe thấy được giọng nói oang oang của người đàn ông đứng trên cây cầu đang hét vào máy bộ đàm.

- Lệnh mới! Được phép bắn ngay khi gặp! Nhắc lại! Bắn ngay khi gặp! - giờ thì tiếng bộ đàm vang vọng từ khắp mọi hướng, tôi không còn biết phải chạy đến đâu nữa.

Cảm thấy như có một họng súng kim loại kề sau gáy, tôi lo lắng quay lại nhìn. May mắn thay, có vẻ như lúc mệnh lệnh vừa rồi được hét vang trong không khí, tôi đã biến khỏi tầm quan sát của đám cảnh sát. Thậm chí với bạt ngàn những bụi cây ở trên cao, tôi gần như không còn nhìn thấy cả bầu trời nữa.

Đột ngột, tôi nghe thấy một tiếng động nho nhỏ cách không xa, giống như tiếng một quả bóng bay bị nổ, kèm theo một dải khói màu hồng chĩa thẳng lên trời.

Tôi biết cái thứ đó là gì, tôi đã cầm nó trong tay một lần rồi. Bỗng nhận ra mình đang gặp nguy hiểm, tôi cuống cuồng tìm một hốc đá gần đó, lao vào bên trong ẩn nấp.

Quả pháo sáng nổ tung giữa nền trời, trong chốc lát mọi thứ xung quanh bỗng phát ánh đỏ lóa mắt như ở bên trong một chiếc chảo nóng. Một quả cầu lửa đỏ nóng rực lơ lửng, dần dần rơi xuống trái đất.

Chỉ trong giây lát, không biết từ đâu ra những cái bóng đen đã bao vây xung quanh khắp nơi tôi đứng. Đám cảnh sát ở khắp nơi, trên những mỏm đã, lấp loáng sau những gốc cây, diễu hành trên những con đường mòn... Tôi nghĩ vừa lúc nãy thôi, ở chỗ tôi vừa đứng kia, không cách vị cảnh sát hói đầu tới ba bước chân, tôi vẫn còn đang chạy rầm rầm ở đấy.

Vị cảnh sát bỗng quay ngoắt ra phía tôi, rọi ánh sáng vào tảng đá. Lần này tôi khôn ngoan hơn, cố thu mình lại hết mức.

Ánh sáng phát ra từ cái vị tinh tú giả tạo kia tắt phụt khi chạm đất, và mọi thứ chìm vào bóng tối một lần nữa. Những gã mặc quân phục kia vẫn nhao nhao lên, bắt đầu quờ quạng tìm kiếm trong bóng tối với những cây đèn trên tay. Tôi nhẹ nhàng trườn khỏi chỗ nấp như một con rắn. Trong mắt tôi vạn vật vẫn chỉ là một khối đen đặc khi thị lực vẫn chưa quen với bóng tối.

Một tiếng răng rắc vang lên từ phía dưới, chân tôi dẫm phải một cành cây không. Trong phút chốc, cơ thể tôi đóng băng lại, không nhúc nhích. Nhưng rồi tôi nhìn ra xung quanh, đám cảnh sát vẫn đang bận bịu tìm kiếm tôi, với tiếng động ồn ào mà họ phát ra khi đang sục sạo khắp nơi, tôi nghĩ tiếng động vừa rồi tôi tạo ra chẳng thấm vào đâu cả.

Tôi lại nhẹ nhàng nhón chân về phía trước, lần này cẩn thận hơn, nhìn kĩ từng đường đi nước bước. Nhưng một lần nữa, chân tôi lại vướng vào vật gì đó, lần này là một đoạn rễ cây lớn, trồi lên khỏi mặt đất. Khỉ thật, ở trong bóng tối thế này tôi chẳng biết đường nào mà lần.

Bị mất đà, tôi ngã dúi ra đằng trước. Cú ngã đột ngột khiến tôi phát ra tiếng rên nhẹ khi cơ thể chạm mặt đất, nhỏ thôi nhưng cũng khiến bản thân tôi thót cả tim.

- Hắn ở đằng này! Alan Wake ở đằng này!

Một quả pháo sáng nữa lại được bắn lên, sáng bừng sức sống, nhưng kì lạ thay đám cảnh sát lúc nãy vừa ở đây cả đàn thì không còn thấy ở đâu cả. Nhìn lên trên về phía có giọng nói phát ra, tôi thấy một người cảnh sát đang đứng trên mỏm đá, khẩu súng săn chĩa thẳng vào tôi. Liền theo đó, những tiếng súng liên tiếp vang lên trong đêm, tôi có thể nhìn và nghe thấy những tia lửa đó lóe lên trong bóng tôi, lao về hướng tôi đứng và nảy tưng lên trời khi va đập vào nền đất cứng dưới chân. Dường như không còn lựa chọn nào khác, tôi vắt chân lên cổ chạy, tự luồn lách mình qua những mỏm đá to. Đôi khi tôi cảm thấy như có một viên đạn vừa xuyên qua mạn sườn mình, rốt cuộc cũng chỉ là và cành cây khô quệt qua lớp áo.

Viên pháo sáng lại tắt, tôi may mắn thoát thân trong đường tơ kẽ tóc. Bên tai tôi vẫn còn nghe thấy những tiếng chửi thề rít lên từ đằng sau.

- Mẹ khiếp! Để mất hắn rồi! Tất cả tỏa ra, hắn chỉ đâu đó quanh đây thôi!

Tôi không dám liễu lĩnh dừng lại lần nữa, lại vật vã bở hơi tai chạy tiếp, ít nhất phía trước tôi không còn dấu hiệu của tên cảnh sát nào. Thực sự thì, không biết từ đâu, một cơn bão bắt đầu nổi lên, tiếng rít của không khí qua những kẽ đá tạo ra tiếng động rợn người gần như giống một người già hấp hối, thở khò khè qua kẽ răng. Bụi đất bay mù mịt khiến tôi như bị một cái túi đen khổng lồ úp chụp lên.

Bất ngờ một tờ bản thảo rơi ra khỏi túi áo khoác trong của tôi, bị gió cuốn bay là là trên mặt đất về phía trước. Tôi vụng về với tay xuống dưới chộp lấy tờ giấy trước khi nó bay đi mất, vẫn giữ nguyên tốc độ không dừng lại.

Nhưng ngay lúc tôi cầm tờ giấy trên tay, một cảm giác lạ lẫm xâm chiếm toàn bộ cơ thể tôi. Tờ bản thảo này hoàn toàn mới, tôi chưa từng đọc bao giờ, thậm chí nó vẫn còn mùi mực mới. Không kiềm chế nổi tính tò mò, tôi giảm tốc độ, vừa chạy vừa đọc.

"...Bất ngờ một tờ bản thảo rơi ra khỏi túi áo khoác trong của tôi, bị gió cuốn bay là là trên mặt đất về phía trước. Tôi vụng về với tay xuống dưới chộp lấy tờ giấy trước khi nó bay đi mất, vẫn giữ nguyên tốc độ không dừng lại.

Nhưng ngay lúc tôi cầm tờ giấy trên tay, một cảm giác lạ lẫm xâm chiếm toàn bộ cơ thể tôi. Tờ bản thảo này hoàn toàn mới, tôi chưa từng đọc bao giờ, thậm chí nó vẫn còn mùi mực mới. Không kiềm chế nổi tính tò mò, tôi giảm tốc độ, vừa chạy vừa đọc.

Đáng lẽ ra tôi không nên làm thế, đáng lẽ ra tôi nên cẩn thận hơn. Không biết từ đâu ra, một chiếc xe cảnh sát lao băng băng trên đường với tốc độ hơn trăm cây số, và dĩ nhiên, trong tiết trời mù mịt này, hoàn toàn không nhìn thấy tôi đang đứng ngay giữa con đường cái. Chỉ đến khi đã quá muộn để tránh khỏi, tôi mới nhìn thấy ánh sáng phát ra từ chiếc xe cảnh sát dí sát gần mặt mình. Người ta hay nói về cái ánh sáng cuối đường hầm khi một người chết đi, tôi nghĩ trong trường hợp của tôi cũng đúng được đến một nửa..."

Tôi bàng hoàng nhìn lại xung quanh, đúng là tôi đang đứng ngay giữa một con đường nhựa rộng thênh thang, và ngay phía bên phải tôi một chiếc xe đang quay mòng mọng trên không trung, lao đến chỗ tôi với tốc độ khủng khiếp.

Kinh hãi, tôi bủn rủn hết cả tứ chi, chiếc xe chỉ cách tôi chưa đến ba mét. Gần như tuyệt vọng, tôi không còn cách nào khác đành nằm thụp xuống dí sát mặt đất, phó mặc số phận. Chiếc xe cảnh sát như vừa bị một bàn tay khổng lồ ném đi, nhảy qua đầu tôi tiếp đất ngay sát gần đó, rồi lại đi tiếp lộ trình, nảy tưng tưng như một quả bóng ném, phát ra nhưng tiếng phá hoại kinh người.

Chỉ đến khi chiếc xe đâm trúng một thân cây thông lớn chặn đường, nó mới bất đắc dĩ dừng lại. Đến cả cây thông to lớn cũng không chịu nổi cú va chạm mạnh đó, kêu răng rắc lên rồi từ từ đổ xuống, đè nát chiếc ôtô. Lồm cồm đứng dậy, tôi phải sờ soạng khắp người mình xem cơ thể có mất bộ phận nào không. Những tờ giấy đoán trước tương lai, vụ tai nạn vừa mới xảy ra là bằng chứng thuyết phục hùng hồn nhất cho cái sự nghi hoặc mà tôi đã băn khoăn từ lâu. Với một thứ mang trong mình loại ma thuật quái dị như vậy, tôi lờ mờ đoán ra lí do tại sao những kẻ bắt cóc lại muốn sở hữu những tập bản thảo của tôi đến thế.

Không phải tôi cho rằng còn ai trong chiếc xe có thể sống sót một cú va chạm kinh hoàng như thế, nhưng cuối cùng tôi vẫn tò mò tiến lại gần kiểm tra. Trong đầu tôi tưởng tượng ra cảnh tượng máu me be bét, thịt và xương nát vụn lẫn lộn với nhau như trong một bộ phim kinh dị dùng hiệu ứng kĩ xảo quá mức. Nhưng khi ngó vào buồng lái, nó trống không! Tôi thở phào nhẹ nhõm, không phải nhìn thấy xác chết nào trong đêm nay là tôi tự cho mình may mắn rồi.

Tiếng lạo xạo của cái radio trên chiếc xe kêu ngắt quãng. Tôi có thể nhận ra tiếng nói của cảnh sát trưởng Breaker đang phàn nàn về vụ tên đặc vụ FBI bắn vào dân thường, nhưng có vẻ Nightingale có quyền lực vượt qua cô cảnh sát, vẫn la hét huy động toàn bộ lực lượng truy bắt tôi.

Dĩ nhiên tôi không ở lại chờ nghe hết cuộc cãi vã. Sau một lúc chạy trốn, tôi thấy mình đang leo một con đường mòn dốc lên ngọn núi. Đôi khi, tôi nghĩ mình có thể thấy bóng dáng một người cảnh sát cầm đèn đang chạy phía dưới chân núi. Dựa theo những ánh đèn pin trên tay họ, tôi đôi chút mừng rỡ khi có vẻ đám cảnh sát đã tìm kiếm sai hướng. Ít ra tôi không còn phải lo lắng những về những gã xả súng điên loạn về phía tôi nữa.

- Tản ra!

- Cảnh giác cao độ! Nghi phạm có thể tàng trữ vũ khí! - giọng nói từ dưới thung lũng vang lên.

Vâng, vũ khí! Chắc họ cho rằng vẻ đẹp trai chết người của tôi là vũ khí đây mà! Tiếp theo là gì nữa? Một cái móc sắt trên tay? Cái chân giả bằng gỗ hay con vẹt biết nói đậu trên vai?

Ngọn gió dữ dội lại bắt đầu nổi lên.

- Ai kia? Đứng lại nếu không chúng tôi bắn!

Lúc đầu tôi tưởng mình lại bị phát hiện, nhưng không hề có ánh đèn nào chiếu vào tôi cả. Ở khu rừng rậm rạp và âm u bên dưới, đám cảnh sát đã tìm được một kẻ khác.

- Đứng lại! Tất cả nổ súng!

Hàng loạt tia sáng lóe lên bên trong khu rừng mờ ảo trong cơn bão, giống những tia chớp ánh lên trên mây đen. Tôi nghe thấy tiếng súng nổ giống như ai đó bóp cò nhanh nhất có thể. Nhưng thật kì lạ, thứ tôi không hiểu là dường như mọi viên đạn đều bắn lên về hướng trên đầu tôi

Bỗng dưng, một cái bóng đen lớn, chồm xuống từ trên cao như cơn đại hồng thủy, che lấp cả mặt trăng lẫn những vì tinh tú ập xuống. Giờ đây, cả khu rừng bên dưới chìm trong làn khói đen xì.

Tôi nghe thấy những tiếng hò hét, gào thét hoảng loạn, một trong số đó bắt đầu sợ hãi, muốn chạy trốn. Những ánh đèn yếu ớt trong bóng đêm quay cuồng, súng nổ loạn xạ hoảng hốt. Cả một khu rừng lấp đầy bởi tiếng hét kinh hãi, giống như một vạc dầu nấu sôi những linh hồn bất hạnh bên trong.

- Tại sao chúng mày không chết?! TẠI SAO?!!

- Không, không! Đừng!

- Tránh xa tao ra! Đứng lại!

- Khoan đã! Andy! Có phải đó là cậu không Andy?

Rất tiếc đó không phải, tôi chắc vậy. Hoặc ít nhất chỉ có hình dáng bên ngoài là giống.

Những tiếng gào thét đang dội khắp khu rừng. Những ánh đèn pin hoảng loạn chiếu khắp nơi,chỉ cần một tiếng gào thét của bóng đêm bỗng tắt phụt, mọi ánh đèn, pháo sáng. Một vài tiếng súng yếu ớt nhổi lên chống trả, nhưng không có ánh sáng thì đó chỉ là thứ đồ chơi trẻ con. Dường như những thứ kinh hoàng ấy luôn bám theo tôi và tôi là cái trung tâm vũ trụ của chúng. Vô vọng cho đám cảnh sát, bọn họ đang đuổi theo một gã nhà văn chân yếu tay mềm, không phải một con quái vật.

Cuối cùng khu rừng bị sự im lặng nuốt chửng, tôi rùng mình khi nghĩ đến số phận cả một tiểu đội cảnh sát vừa mới ở dưới đó.

Tiếp tục tiến về phía trước, tôi bắt gặp một chiếc xe cảnh sát dúm dó khác. Ý nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là liệu chiếc xe này có phải chiếc vừa nãy suýt nữa giết chết mình không? Nhưng ý nghĩ đó nhanh chóng phai đi, so sánh với sự kì cục làm thế nào cả một chiếc xe ôtô lại trèo lên được dốc núi cheo leo nhỏ hẹp này?

Từ cái đài radio bên trong, tôi vẫn còn nghe thấy Breaker và Nightingale cãi vã.

- <nhiễu tín hiệu> Đặc vụ Nightingale đây... <nhiễu tín hiệu> tôi vừa mất liên lạc với toàn bộ cảnh sát địa phương <nhiễu tín hiệu> tôi đã nói với cô rồi Breaker, gã Alan Wake là một tên giết người hàng loạt!

- Breaker trả lời... <nhiễu tín hiệu> anh đùa tôi đấy hả? Cả tiểu đội cảnh sát hơn 20 người? <nhiễu tín hiệu> Anh đã từng gặp anh Wake chưa đấy? <nhiễu tín hiệu> Anh ta có hắn một dòng chữ "mọt sách" viết trên trán cơ mà... - cảm ơn đã để ý.

Có vẻ xem ra hai người này không được hòa thuận với nhau cho lắm. Nightingale tiếp tục mỉa mai vị cảnh sát vùng quê, còn Breaker vẫn cố sức bình tĩnh đối đáp lại, cho dù trong giọng điệu lộ rõ vẻ bực tức.

Tôi đã định đứng lại nghe cho hết cuộc đối thoại. Nhưng bỗng tôi nghe thấy tiếng động gì đó trong không khí. Khi nhận ra đó là tiếng cánh quạt trực thăng, tôi nghĩ tốt nhất mình nên chạy trốn tiếp.

Tôi hướng về con đường mòn ngày càng dẫn lên cao. Nhưng thật kì cục, càng đi, tiếng quạt trực thăng dường như càng gần đôi tai tôi hơn. Tôi cố gắng dỏng tai lên, đảo mắt nhìn xung quanh cố xác định nguồn gốc của nó là từ đâu, nhưng vô ích. Tiếng động phát ra càng lớn, ngọn lửa trong ruột gan tôi càng cháy rừng rực.

Bất ngờ, một chiếc trực thăng lớn bay thẳng lên từ bên dưới chân núi, khuất sau con dốc khiến lúc đầu tôi không nhìn thấy. Hai ngọn đèn pha gắn trên thân nó sáng rực, chiếu thẳng xuống sườn núi chẳng mấy chốc phát hiện ra tôi.

- Người phía dưới mặt đất! Đứng yên tại chỗ!

Tất nhiên tôi không ngu dại gì nghe theo. Nhanh chóng lao vào một tảng đá lớn để nấp. Cùng lúc lưng tựa vào nền đá lạnh toát, tôi nghe thấy tiếng súng nổ giữa bầu trời, những hòn bi sắt giận dữ đâm đầu vào tảng đá tóe lửa. Mặc dù biết tạm thời mình vẫn an toàn ở đây, nhưng đôi lúc tôi vẫn run rẩy co dúm người lại. Ở chỗ đồng không mông quạnh này, ngoại trừ tảng đá làm chổ nấp, một sự duy chuyển liều lĩnh nào dù là nhanh đến mấy thì cũng chỉ phục vụ như một cái bia di động cho bọn chúng tập bắn thôi. Cảm thấy bị dồn vào đường cùng, tôi nghĩ liệu mình có nên đầu hàng?

Đúng lúc chiếc trực thẳng đảo cánh sang một hướng để tìm một góc nhìn tốt hơn, có tiếng động quái dị từ đằng xa dội lại. Hàng đàn những con quạ đói khát lao thẳng về phía chiếc trực thăng không ngần ngại.

Có thể những người ở trên chiếc trực thăng tưởng chúng vô hại, nhưng tôi biết khác. Từng con quạ đâm những cái mỏ sắc nhọn của chúng vào cánh quạt, cánh quạt quay như một lưỡi dao xay thịt, nhưng những con quỷ đen không hề hấn tí nào. Đến khi tôi nhìn thấy những khuôn mặt hoảng hốt và chiếc trực thăng nghiêng mình đi để tránh chúng thì đã quá muộn, khói bắt đầu bốc ra từ động cơ trực thăng. Cỗ máy biết bay ấy vùng mình bay đi, nhưng giống chú chim bị gẫy cánh, nó lao đảo quay tại chỗ, rồi quay cuồng bay đi được một đoạn ngắn thì rơi xuống khu rừng phía dưới, cách tôi không xa. Tai nghe thấy vụ nổ ầm ĩ ở đằng xa nhưng ngọn lửa bốc lên bị những ngọn cây che mất, cảm giác như chiếc trực thăng bị khu rừng nuốt sống.

Căng mắt dõi theo vệt khói chiếc trực thăng để lại trên nền trời, tôi vô tình phát hiện thấy đèn tín hiệu của một cột ăng ten lớn trên cao. Phóng tầm nhìn ra xa hơn, tôi đồng thời cũng nhận ra một tấm bảng hiệu của trạm radio về đêm mà chủ sở hữu không ai khác ngoài ông già Maine, ông già tôi gặp trên chuyến phà. Cho đến thời điểm này tôi vẫn không biết mình phải làm gì trong đêm nay ngoài chạy trốn, có lẽ đến tìm gặp ông già Pat Maine là một ý tưởng hay. Ông già trông có vẻ là một người tốt, chắc chắn sẽ chỉ đường cho tôi tới cái khu hội chợ bỏ hoang mà tên bắt cóc hẹn gặp. Và biết đâu đấy? Ông ta thậm chí có thể cho tôi mượn một chiếc ôtô để đi tới đó.

Tôi ước lượng trạm radio ấy cách đây không xa, khoảng 15 phút đi bộ là sẽ tới. Nhưng nhìn xuống cái khu rừng đen tối sâu hun hút phía dưới, tôi cảm giác như có một luồng điện chạy qua cột sống. Đến tận bây giờ, khi mây mù đã không còn che lấp ánh trăng và những vì sao trên trời đang nhấp nháy ánh mắt đưa đẩy lả lơi với mặt đất, khu rừng vẫn được bao bọc bởi lớp sương trẳng nhởn, cảm giác lạnh lẽo như một nấm mồ tập thể. Tôi tìm một đoạn dốc thoai thoải nhất, chầm chậm buông mình trượt xuống. Ngay lúc chân tôi chạm đất, bề mặt lạnh giá của nó khiến tôi rùng mình.

Từ khoảng không đen tối không đáy của khu rừng, tôi nghe thấy một tiếng động kì lạ trong không khí, kêu vun vút như thể một thứ gì đó bị ném đi. Nhanh nhẹn quay đầu lại xem, tôi chỉ kịp nhận ra một cái rìu con bay vút qua mang tai tôi, cắm phập vào gốc cây ngay bên cạnh.

- MÀY.ĐÃ.BỊ.BẮT!

Từ đằng sau một tảng đá lớn, một người đàn ông bước ra. Tôi sớm nhận ra đó là vị cảnh sát hói đầu mà tôi thấy lúc trước, nhưng đồng thời đó cũng không phải ông ta. Giờ đây khuôn mặt nhẵn nhụi lúc trước của ông ta đã không còn, thay vào đó là thứ bùn đen nhớp nhúa đang chảy trên đó. Cùng với lúc ông ta hạ cái rìu xuống kéo lê trên mặt đất, hàng loạt những bóng đen khác cũng kéo ra khỏi khu rừng tiến về hướng tôi. Phải có đến hàng chục tên như thế, kẻ cầm dao cầm búa, kẻ thì cầm hẳn một cái cưa máy to cồng kềnh.. nhưng có một điểm chung giữa bọn chúng: tất cả đều mặc quân phục cảnh sát.

Tôi hoảng sợ lùi lại một bước, tay với ra túi quần sau tìm khẩu súng, dù biết rằng khi không có nguồn sáng nào trên tay thì bao nhiêu súng đạn cũng là vô dụng. Nhưng chiếc túi xẹp lép, tôi thử kiểm tra túi quần trước cũng không có gì. Mẹ khiếp! Chắc trong lúc vội chạy trốn ban nãy, tôi đã để rơi nó ở đâu đó rồi. Yếu ớt vô vọng nhìn những kẻ thèm khát máu tôi ngày càng tiến lại gần, đằng sau lưng thì lại là con dốc thẳng đứng, tôi không còn biết phải làm gì cả.

Bỗng dưng không biết từ đâu, tiếng động ầm ầm đổ xuống từ trên đầu tôi. Một chiếc trực thăng quay cuồng đâm thẳng đầu xuống đất, đúng vào vị trí chính giữ tôi và những gã bóng đen kia, cánh quạt trên đầu nó xới từng mảng đất cát lên. Chiếc trực thăng kéo lê đi một đoạn ngắn, rồi dừng lại, lửa từ trong khoang lái nó âm ỉ rồi cháy bùng lên. Cả chiếc trực thăng phát nổ, tạo ra một quả cầu lửa rực sáng, nhưng mảnh kim loại bắn khắp nơi, tôi cuống cuồng nhảy vào một gốc cây, thu người lại tránh. Vụ nố khiến cho những gã bóng đen kia, kẻ nào không tan biến thành một làn khói đen trong không khí, thì cũng nhăn nhó lấy tay che mắt, bị ánh sáng của ngọn lửa dữ dội đẩy sâu vào khu rừng.

Tôi biết rằng đây chính là cơ hội ngàn năm có một của mình. Không còn có cả thời gian thắc mắc chiếc trực thăng từ đâu tới, tôi vội vã ba chân bốn cẳng chạy về phía trạm radio với biển báo đang sáng rực trong đêm, để lại đằng sau cái xác máy bay bốc cháy ngùn ngụt, rồi bỗng phát nổ thêm một lần nữa, lần này lớn hơn lần trước.

*
* *​

Nightingale bực dọc bước từng bước chân trong hành lang mà giống như muốn dẫm cho thủng sàn nhà. Hắn đã tiếp cận được với Alan Wake, có lẽ chỉ cách chưa tới mười bước chân, thế mà hắn lại để vuột mất, giống như vàng lọt qua kẽ ngón tay vậy. Đã năm phút rồi mà hắn chưa nhận lại được phản hồi nào từ đám cảnh sát được phái đi truy bắt Wake, cho dù hắn có hò hét cỡ nào vào cái máy bộ đàm đi chăng nữa, cũng không phải hắn lo lắng cho tính mạng những con người đó lắm. Tất nhiên là không có ai trả lời hắn cả ngoại trừ Sarah Breaker, vị cảnh sát địa phương mà hắn thấy cô ta phiền nhiễu hơn là giúp ích được gì cho hắn. Trong cái tình cảnh nguy cấp như thế này thì việc "ảnh hưởng đến tính mạng người dân địa phương" là hoàn toàn bình thường, và việc đó chắc chắn đã xảy ra cả năm trời trước khi hắn quay lại, ngay dưới mũi cô ta, hừ! Xem ra, ở đây chẳng có ai hiểu rõ về tình hình thực sự nguy cấp như hắn cả, và nếu hắn muốn làm ra kết quả, hắn phải tự thân vận động.

Nightingale mở cánh cửa phòng thẩm vấn ra, Barry đang ngồi vào một cái bàn gỗ nhỏ được dặt ngay ngắn giữa căn phòng. Nhìn cái thân hình cục mịch của cậu ta, Nightingale thầm nghĩ chẳng phải mất công lấy còng tay còng Barry vào làm gì.

Hắn ta ngồi phịch xuống trước mặt Barry, trịnh trượng không thèm chào hỏi. Lôi từ trong túi ra một cái máy ghi âm nhỏ, hắn đặt nó vào chính giữa mặt bàn rồi dướn người ra trước.

- Thẩm vấn Barry Wheeler, trợ lí nhà văn.

Barry vẫn còn đang ngái ngủ, gật gà gật gù ngước đầu lên, cảm thấy nhãn cầu nhức nhối với ánh sáng phát ra từ ngọn đèn tròn treo trên trần nhà.

- Cái gì đấy? - cậu ta chỉ tay vào cái máy ở trên mặt bàn.

- Tôi đang ghi âm lại cuộc trò chuyện này, anh Wheeler. Anh cảm thấy khỏe không?

- Khỏe? Tôi nói cho anh biết, trong đầu tôi có cái biển báo "công trường đang xây dựng" đấy - sực nhớ ra, Barry vội hỏi - Rose đâu rồi? Các anh bắt giam cô ấy rồi phải không?

Nightingale từ tốn trả lời.

- Vụ án vẫn còn đang điều tra. Không tiết lộ cho anh được. Anh nên tự lo cho bản thân mình thì hơn, anh Wheeler.

- Tại sao? Tôi bị lệnh bắt hả?

- Vẫn chưa. Cứ để xem tôi có phải bắt giam anh không? Tôi có vài câu hỏi về anh Wake, anh là bạn của cậu ta, phải không?

Barry gật đầu trả lời.

- Và là trợ lí của cậu ta nữa. Chúng tôi quen nhau từ lâu. Cậu ta là bạn tốt.

Nightingale thấy mình cần phải chuyển vào trọng tâm vấn đề càng nhanh càng tốt.

- Vậy là anh biết cậu ta đang ở đâu?

- Làm sao mà tôi biết cậu ta đang ở đâu? - Barry nhăn mày.

- Anh vừa nói anh là bạn thân của cậu ta?

- Và là trợ lí nữa. Và tôi không hề biết cậu ta đang ở đâu!

Nightingale thở dài ngao ngán, hắn không nghĩ tên mập này khó chơi đến thế. Từ nãy đến giờ Barry chưa trực tiếp trả lời câu hỏi nào của hắn cả.

- Cứ cho là anh không biết. Thế còn vợ cậu ta thì sao?

Một khoảng khắc im lặng ngắn giữa hai người.

- Ý anh là Alice? - Barry cuối cùng cũng đáp lại.

- Tất nhiên. Sao? Cậy ta còn có người vợ khác nữa hả?

Những cái nhíu mày khó coi hiện trên mặt Barry.

- Không! Tôi chỉ... ý tôi là, cô ấy tạm thời đang mất tích.

- Tôi có biết. Anh là bạn thân của Wake đúng không - Barry gật đầu - Nhưng không phải của Alice?

- Cái gì? Không! Alice chắn chắn cũng là một người bạn! Chỉ là, chúng tôi không có cùng quan điểm về một số vấn đề thôi.

Nightingale như con cá mập ngửi thấy mùi máu, bắt đầu công kích mạnh hơn.

- Có thật là anh không biết gì không? Tôi nghĩ, xét về thái độ của anh bây giờ, tôi nảy ra vài ý tưởng. Ví dụ? Vấn đề hôn nhân! Có thể cô ấy gian dối với anh ta? Wake phát hiện ra, trả thù cô ta? Còn anh đang tự bảo vệ cái bát kiếm cơm của mình?...

Không đợi Barry phủ nhận, hắn lại tiếp tục.

- Bình tĩnh, xảy ra như cơm bữa ấy mà. Ý tôi là, chắc anh không phải người thứ ba phải không? Tôi không cho rằng cô ta lại cặp kè với anh.

Barry nóng mặt, dựng đứng lên khỏi ghế, giọng nói bắt đầu to hơn.

- Này này này, tôi có cả đống gái theo nhé! Anh làm cái trò gì vậy? Tôi uống phải vài tách cà phê hỏng của Rose rồi bất tỉnh. Rồi bỗng nhiên anh nhảy vào mặt tôi với mấy cái thứ cặn bã điên rồ đấy hả? Nghe này! Tôi là bên bị hại. Tôi mới là nạn nhân!

- Tôi không quan tâm mấy thứ đó. Tôi chỉ muốn...

- Mày không quan tâm? - Barry càng làm lớn chuyện lên - sao thế hả ngài FBI? Tiền lương của ngài không đủ cho ngài quan tâm đến dân đen chúng tôi hả? Tiền thuế tôi đóng không đủ cho ngài ních đầy bánh rán vào cái bụng phệ của ngài hả? Được! Thế thì luật sư của tao sẽ khiến cho mày phải quan tâm.

Đến đây thì cả Nightingale cũng không giữ bình tĩnh được nữa. Hắn đứng thẳng dậy đập mạnh tay vào mặt bàn.

- Câm mồm!!! Nói cho tao biết, ALAN WAKE giờ đang ở đâu?!!

Barry còn lâu mới sợ mấy trò dọa dẫm xuông đó. Cậu ta vênh mặt lên trả lời.

- Trông tao giống nhà tiên tri lắm hả? Bộ tao có một cái bản đồ trong túi với một dấu "X" đen to tướng ở trên đấy hay sao? Hay là mày nghĩ cậu ta thường xuyên cập nhật Status trên Facebook? Mà mẹ khiếp, bây giờ tao có biết cũng chẳng hé răng cho mày một câu! Bởi vì mày đúng là một cục phân bò thối hoắc.

- Cẩn thận cái mồm, thằng công tử bột. Mày có muốn tao lấy lệnh bắt tống giam mày không hả?

Tuy mạnh mồm thế, nhưng Nightingale không chiếm thế thượng phong. Mà ngược lại, nguy cơ hắn mất trắng đang hiển hiện rõ ràng khi hắn chẳng có lí do gi để xin lệnh bắt của tòa cả. Chỉ là những giả thuyết mơ hồ vô căn cứ của hắn thôi.

Barry nguýt dài, vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

- Ố ồ, ố ồ, Ố ồ... thế đấy phải không? Đúng rồi, mày muốn chơi chứ gì? ĐẾN GIỜ LÀM LUẬT RỒI! Tao muốn cuộc điện thoại của tao! Mày còn chưa đọc quyền lợi của tao cơ chứ!

- Anh thậm chí còn chưa bị lệnh bắt!

- Mày đúng là một thằng quan liêu khốn nạn. Ồ mà, mày nói tao không bị bắt chứ gì. Thế thì... bái bai, vịnh biệt, tạm biệt tình yêu nhé!...

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng Barry. Nightingale ngồi phịch xuống ghế, tự châm cho mình một điếu thuốc lá để lấy lại tinh thần. Cũng chẳng tiếc, hắn biết đằng nào cũng chẳng khai thác được gì từ cái gã Barry này.

Điện thoại trong túi quần hắn reo lên, đầu dây bên kia là một giọng nữ. Hắn trả lời điện thoại, mỉm cười. Vội vã hắn chạy ra ngoài nhảy lên một chiếc xe cảnh sát, ai cần cái thằng mặt lợn kia cơ chứ, hắn vẫn còn cơ hội xử lí mọi chuyện êm đẹp.

Cảnh sát Breaker vừa gọi điện thông báo, đã phát hiện ra Alan Wake hiện đang trú ở một trạm radio về phía nam, cách đây chưa đến năm phút đi xe ôtô.

*
* *​

30charrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrrr
 
Chỉnh sửa cuối:
Ghét cái tên cảnh sát gì đâu, trc h mình đọc tr là ghét mấy ng cảnh sát. Thường theo motuyp kiểu này trong tr, mí cha đó thuộc dạng ngu mà lì ko à, jiong trong mật mã davincw và tr monster ( tr tranh)
 
Back
Top