Thích cách nhìn của lão về
- Trương Phi
- Lã Bố
- Điển Vi
Nói chung đó là tư tường và cái nhìn mới , khoái hơn.
Còn về phong cách manga thì đỉnh vẽ tả nội dung và tính cách chuẩn


Mới? Thực ra là không hề mới, chỉ những ai đọc tam quốc một cách hời hợt thì mới không thấy được sự thông minh của những Trương Phi, Lưu Bị.
Này nhé, khi đại quân của Tào Tháo truy kích Lưu Bị, nếu không nhờ kế nghi binh của Phi thì liệu Bị có thời gian để mà nói câu "Vì mày mà ta suýt mất một viên đại tướng"?
Lại nữa, khi Lượng chia quân hai đường vào Thục để cứu Bị, Lượng đi đường thủy, là tuyến dễ dàng, hầu như không có chướng ngại, Phi đi đường bộ, phải phá thành vượt ải mà vào. Cuối cùng ai đến đích trước???
Giờ lại bàn đến trí thông minh giữa Bị và Lượng, chỉ một câu nói của Lượng mà khiến cho Tháo không thể nào dùng được Từ Thứ, một trong những danh sĩ khá nổi tiếng thời tam quốc, chỉ một câu nói của Bị mà Lữ Bố mất đi cơ hội lao động đường phố tá một trong những người có hùng tài đại lược nhất thời Tam quốc, Tào Tháo. Một câu nói trước lúc nhắm mắt xuôi tay đã đảm bảo vương vị cho đứa con "bất tài" của mình.
Lượng thì sao? Cử Quan Vũ trân thủ Kinh Châu, Kinh Châu thất thủ, cử Mã Tốc giữ Nhai Đình, Nhai Đình thất thủ, chọn Khương Duy làm người kế vị, Duy còn làm tốt hơn Lượng trong việc hoang hóa đất lưỡng Xuyên.
Về Lữ Bố, bỏ Nguyên theo Trác, bỏ Trác theo vua, mỗi một bước đều tiến dần tới vị trí của quyền lực tối cao, từ một cận về trở thành một thống lĩnh bá chủ một phương, so với những Viên Thiệu, Viên Thuật, Lưu Chương, Lưu Biểu, nào có kém gì?
Nếu Lữ Bố là kẻ bán chủ cầu vinh, nếu Lữ Bố là kẻ thấy lợi quên nghĩa thì tại sao đến chết Trần Cung cũng không từ bỏ Lữ Bố (nên nhớ, Cung biết Tháo trước khi về làm quân sư cho Lữ Bố). Nếu Lữ Bố là kẻ vong ân thì liệu có bắn kích cứu họ Lưu, buộc Kỉ Linh phải lui quân trong hậm hực?
Nếu Lữ Bố là kẻ phụ nghĩa thì có chuyện gia quyết của bị lại được an toàn sau khi Từ Châu thất thủ?
Về Điển Vi, là một trong những mãnh tướng thời tam quốc, nhưng công việc của Vi so ra không khác công việc của Vân là bao, đó là "vệ sĩ" bảo vệ chủ, cả hai đều làm rất tốt công việc của mình, chỉ có điều, Vi vắn số hơn vì Tháo đích thân chinh chiến nhiều hơn Bị.
Tất nhiên, không thể phủ nhận việc La tiên sinh thiên vị cho Lưu Bị, cũng đúng thôi, chế độ quân chủ thời nào chả thế, "dòng dõi chính thống" luôn được đặt lên hàng đầu, trung quân, ái quốc là tiêu chuẩn số một của một sĩ phu.