superGB
Legend of Zelda
Gởi mẹ kính yêu!
Những điều đây con muốn nói ra nhưng sợ mẹ chỉ buồn thêm , con ko dám nói nên chỉ dám viết ra...
Mẹ luôn là 1 hình ảnh tốt trong tâm trí con. Nhưng từ khi ba mất đi, nhà chỉ còn 2 mẹ con , con mới thấy đc có thể làm trụ cột 1 gia đình và giúp đỡ mẹ là khó thế nào. Con sẵn sàng bỏ tất cả để ở bên mẹ , giúp đỡ mẹ như 1 người con, 1 người chồng . Con biết mẹ luôn coi con là 1 đứa trẻ, con biết con có thể hơn như thế, nhưng mẹ thì ko nghĩ thế. Mẹ luôn là điểm tựa cho con chứ không phải ngược lại.
Con đã sẵn sàng bỏ tất cả, kể cả đi xa để học, con sẵn sàng từ bỏ đi chơi với bạn bè vì mẹ ko thích con gặp nguy hiểm khi đi xa, con sẵn sàng nhịn ăn nhịn uống để đưa tiền cho mẹ, vậy tại sao mẹ ko bao giờ thuận theo ý con 1 lần. Mẹ đã ko còn trẻ, đầu óc của mẹ không còn minh mẫn, nhưng tại sao mẹ ko bao giờ nghe lời con , dù con có biết đc tường tận 1 điều gì đó, nhưng mẹ vẫn thà nghe lời người ngoài hơn là 1 người trong nhà như con.
Tại sao ?? tại sao hở mẹ ??
Ba khi còn sống là 1 người quá tuyệt vời, mẹ đã quen với con người đó chăng? Con dù là 1 giọt máu của ba nhưng ba là ba , con là con, con ko thể đc như ba, con không tháo vát, con không khéo léo, thông minh như ba, nhưng con là con, con thương mẹ, con muốn giúp đỡ mẹ, nhưng tại sao mẹ ko bao giờ chấp nhận. Liệu mẹ đợi khi mẹ mất đi, con còn 1 mình rồi mới đc tự quyết định sao ?
Liệu khi nào mẹ mới cần đến con đây ?
++++++++++++++++++++++++++++++++
XIn lỗi mọi người, chả là đêm nay nhà SFM gặp chuyện bức xúc quá, nửa đêm rồi chả biết xả stress ở đâu, đành lập topic box Tâm sự vậy. Nếu không đúng quy định xin mod đừng xóa mà chỉ close topic thôi nhé.
p.s: vừa gõ , nước mắt vừa chảy mãi không ngừng. Cuộc đời đúng là chả bao giờ như mình mong muốn.
Những điều đây con muốn nói ra nhưng sợ mẹ chỉ buồn thêm , con ko dám nói nên chỉ dám viết ra...
Mẹ luôn là 1 hình ảnh tốt trong tâm trí con. Nhưng từ khi ba mất đi, nhà chỉ còn 2 mẹ con , con mới thấy đc có thể làm trụ cột 1 gia đình và giúp đỡ mẹ là khó thế nào. Con sẵn sàng bỏ tất cả để ở bên mẹ , giúp đỡ mẹ như 1 người con, 1 người chồng . Con biết mẹ luôn coi con là 1 đứa trẻ, con biết con có thể hơn như thế, nhưng mẹ thì ko nghĩ thế. Mẹ luôn là điểm tựa cho con chứ không phải ngược lại.
Con đã sẵn sàng bỏ tất cả, kể cả đi xa để học, con sẵn sàng từ bỏ đi chơi với bạn bè vì mẹ ko thích con gặp nguy hiểm khi đi xa, con sẵn sàng nhịn ăn nhịn uống để đưa tiền cho mẹ, vậy tại sao mẹ ko bao giờ thuận theo ý con 1 lần. Mẹ đã ko còn trẻ, đầu óc của mẹ không còn minh mẫn, nhưng tại sao mẹ ko bao giờ nghe lời con , dù con có biết đc tường tận 1 điều gì đó, nhưng mẹ vẫn thà nghe lời người ngoài hơn là 1 người trong nhà như con.
Tại sao ?? tại sao hở mẹ ??
Ba khi còn sống là 1 người quá tuyệt vời, mẹ đã quen với con người đó chăng? Con dù là 1 giọt máu của ba nhưng ba là ba , con là con, con ko thể đc như ba, con không tháo vát, con không khéo léo, thông minh như ba, nhưng con là con, con thương mẹ, con muốn giúp đỡ mẹ, nhưng tại sao mẹ ko bao giờ chấp nhận. Liệu mẹ đợi khi mẹ mất đi, con còn 1 mình rồi mới đc tự quyết định sao ?
Liệu khi nào mẹ mới cần đến con đây ?
++++++++++++++++++++++++++++++++
XIn lỗi mọi người, chả là đêm nay nhà SFM gặp chuyện bức xúc quá, nửa đêm rồi chả biết xả stress ở đâu, đành lập topic box Tâm sự vậy. Nếu không đúng quy định xin mod đừng xóa mà chỉ close topic thôi nhé.
p.s: vừa gõ , nước mắt vừa chảy mãi không ngừng. Cuộc đời đúng là chả bao giờ như mình mong muốn.
