Năm mới buồn thiu như bánh bao chìu.
Cánh cửa sắt ngăn dòng tuổi trẻ,
Nghịch cảnh đời ai dễ hơn ai,
Dòng đời năm tháng nhạt phai,
Cố hương còn lại một hai nét sầu.
Phận buồn gởi gắm đêm thâu,
Nắng xuân phơi phới, mộng mơ má hồng.
Bóng chiều đã chuyển sang đông,
Người tôi nhung nhớ, có còn tình chăng?
Hay đâu xa mặt cách lòng?
Tình trôi theo gió, trăng đi lỡ làng?
Đêm mơ cất tiếng gọi nàng,
Bâng khuâng tỉnh mộng, giọt sầu biệt ly.
Mắt buồn lệ nhớ cố tri,
Mượn sầu trong rượu, cạn ly cạn tình.
Quê xa ai nhớ đến mình?
Mãi buồn mãi nhớ cho tình thêm sâu.
Nhớ nhung ai thức đêm thâu,
Quê người, đất khách, ai sầu cùng ta?
Niềm vui có tự bạn hiền,
Tình si đến bởi nỗi niềm tương tư.
Buồn chi mà mãi suy tư,
Buồn chăng nỗi nhớ mỗi chiều bên ai?
Đàn xưa còn vẳng bên tai,
Cung bậc man mác một vần tình ca.
Nghe sao văng vẳng xôi xa
Giật mình tỉnh giấc, nhớ sao xuyến tình.
Nắng mưa bệnh hoạn ông trời,
Tương tư là chuyện tôi yêu thương nàng.
Xót thương số kiếp lỡ làng,
Yêu người không được bẽ bàng cô liêu.
Sầu đông man mác trời chiêu,
Xa xôi nhớ mãi đôi diều tung bay.
Buồn cho nửa tỉnh nửa say,
Ngất ngay men rượu, hồn trôi dạt dào... dzô...
