great_hung
Mr & Ms Pac-Man
Ước gì mình đc may mắn như Darkwolf nhỉ. Thấy romance phết.
Thế thì năng đi xem phim ngoài rạp và năng mua popcorn vào mà chén, nhưng nhớ là phảo quờ quặng xung quanh nữa nhá





Ước gì mình đc may mắn như Darkwolf nhỉ. Thấy romance phết.





Thế thì năng đi xem phim ngoài rạp và năng mua popcorn vào mà chén, nhưng nhớ là phảo quờ quặng xung quanh nữa nhá![]()
^
hay!
Đang lọ mọ ngồi học thi vô tình đọc được bài này, thú vị phết
Có gì mới vào update nốt nhé ông bạn. Mà bạn darkwolf có ở HCM ko thế?
Ước gì mình đc may mắn như Darkwolf nhỉ. Thấy romance phết.

"Một phim ngắn, hai cảnh đối lập. Máy quay cầm tay run bần bật, cấu trúc kịch bản đơn giản nhưng chặt chẽ...Tất cả đều thực, cả nụ cười của những em bé cũng vậy. Người xem thấy hết. Chỉ có những giọt nước mắt của người làm phim giấu vào trong và những giọt nước mắt của người xem ứa vào lòng...
Lời bài hát khắc khoải vang lên:"Hãy cho tôi kể câu chuyện của họ..."
[VIDEO]993rZrfLBjg[/VIDEO]
^ Hạnh phúc giản đơn , nhỉ ? Xem mà thấy mình còn nhiều thiếu sót quá .
Đang phân vân hôk biết nói j` hay im lặng ( vì thằng nhóc là đệ tử ruột của tớ nữa ) thì thằng nhóc cười xòa :

Nếu ta bỏ mứa đồ ăn thì thấy có lỗi với những con người đó; nếu ta ăn hết, thì họ biết lấy gì mà ăn, lấy đâu ra những giây phút hạnh phúc hiêm hoi đó. Xem để mà hiểu rằng chúng ta bất lực, mọi hành động, suy nghĩ của ta đều chỉ là phiến diện, ích kỉ."Một phim ngắn, hai cảnh đối lập. Máy quay cầm tay run bần bật, cấu trúc kịch bản đơn giản nhưng chặt chẽ...Tất cả đều thực, cả nụ cười của những em bé cũng vậy. Người xem thấy hết. Chỉ có những giọt nước mắt của người làm phim giấu vào trong và những giọt nước mắt của người xem ứa vào lòng...
Lời bài hát khắc khoải vang lên:"Hãy cho tôi kể câu chuyện của họ..."
[VIDEO]993rZrfLBjg[/VIDEO]
^ Hạnh phúc giản đơn , nhỉ ? Xem mà thấy mình còn nhiều thiếu sót quá .
chị mĩm giúp anh mũm tìm hạnh phúc đi, em giúp đỡ nhiệt tình cho. hí hí. 2 người tự bù đắp hạnh phúc cho nhau, tình củm quá đi mất .![]()
![]()
![]()
. ♥ŞuŸąЌЎ♥ nói:Nguồn : http://family.aiei.us
Bữa nay đọc blog, tự nhiên thương "tục tưng" ghê luôn. Nhìn kỹ lại thì nhà nhỏ dạo này không có chút tình cảm nào hết, suốt ngày bận bịu, rồi đi làm, rồi gặp vội vội vàng vàng, thiệt là bực mình. Thôi, từ giờ làm gì thì làm, cũng dành ra một góc nhỏ nhỏ trong nhà, để hú hí tâm sự chứ, phải không nè?
Thấy thiên hạ bình chọn kỳ quan thiên nhiên quá chừng, rầm rộ nữa, anh Sang cũng làm một cái bình chọn cho AiEi mới được.
Kỳ quan thứ nhất: Em cười.
Mỗi khi thấy em cười, thì nắng trên trời, ôi thôi còn phải dịu lại, đừng nói chi đến cái gắt gỏng của anh Sang. Cũng có khi giận, biểu cười lên, cũng nhe răng ra... Cái đó hong xếp vào cuộc bình chọn này nha.
Kỳ quan thứ hai: Em ngủ.
Sao thích nhìn em nằm im lìm, và say sưa trong giấc ngủ đến thế. Nhớ cái lần ở ga Nha Trang chờ tàu về Sài Gòn, em mệt quá dựa lên ngực anh mà ngủ, làm anh có cảm giác mình như một chiến binh hoàng gia vậy, dù có liều mạng cũng phải đảm bảo bình yên cho nữ hoàng...
Kỳ quan thứ ba: Em lựa đồ.
Cái này mệt thiệt, thiệt luôn á. Hễ đi mua sắm gì đó, là y như rằng em lựa, em chọn. Em đi tới, đi lui. So sánh giá cả, rồi kỳ kèo. Em nói "Tui nghèo, tui phải hà tiện..." Trời, nghe mà não ruột hong. Cứ đứng nhìn em đi qua đi lại thôi, tự dưng thấy mình vô tâm, mình hoang phí làm sao. Nên thích thì thích, mua gì cũng ráng chờ em đi mua cho chắc ăn, he he.
Kỳ quan thứ tư: Em khóc.
Ờ, đụng cái này mới cực nè. Năn nỉ ỷ ôi, ôi thôi bao nhiêu công lực tu hành bấy lâu, nay phải đem ra xài hết. Hết chiêu "Năn nỉ thần công", tới chiêu "Hứa hẹn bí pháp", đôi khi phải chơi chiêu cuối "Ừ, Muốn Gì Cũng Được" Tâm pháp thì em mới chịu ngưng. Mà mình cũng ác thiệt, lâu lâu phải nhìn em khóc một lần mới hả dạ, không thì thấy nhớ nhớ làm sao...
Kỳ quan thứ năm: Em năn nỉ.
Chứ sao, cũng phải có lúc anh Sang lên giá chứ. Ui thui lúc đó bé Quyên làm con thỏ nè, làm con chuột nè, rồi lăng xăng nè, năn nỉ nè, nhìn thương ơi là thương. Mừ mình phải tranh thủ, lâu lâu được một lần mừ....
Kỳ quan thứ sáu: Em rầu.
Lâu lâu có chuyện, bé Quyên lại thở dài: "Haizz, rầu quá..." Lúc đó cái mỏ chu ra, cái mặt bí xị dài ra, còn con mắt thì nhâu nhâu lại, nhìn tếu quá chừng. Mà đâu dám cười, cười bé giận luôn sao. Phải rầu theo, rầu theo...
Kỳ quan thứ bảy: Là Em.
Bé Quyên hễ thấy chụp hình là làm dáng nè. Cười tươi ơi là tươi. Có khi quậy lắm, giả chết nằm lè lưỡi dưới đất. Nhớ có lần ở bãi biển Phan Thiết, em mặc đồ nhìn ngố không chịu nỗi, anh cứ chọc em là nhóc bán đậu phọng (ở bãi biển có nguyên một đội quân nhóc nhóc vậy luôn á). Thích nhìn em đứng đó, chỉ đứng thôi. Cái tướng nhỏ nhỏ, cái mặt tròn tròn, hễ thấy anh Sang nhìn lâu thì nhăn nhăn cái mặt: "Nhìn cái gì?" Khổ, sao mà yêu thế....
![]()
Đây là kỳ quan thế giới của tui - Bé Quyên.
Năm mới rồi, mà anh Sang cũng chưa làm được gì ra hồn cho mình hết. Chỉ biết ráng ráng ráng an ủi nhau thôi, phải không em. Rồi mình sẽ ổn thôi mà. Tục tưng của anh. Năm mới vui vẻ, khỏe khoắn trẻ trung, tràn đầy eo-rô luôn nè.
P/S: Bài này viết cho người tui "shương", ai coi dị ứng ráng chịu, hihi.
[Của thằng bạnhay quá nên chôm
nó biết nó bem chết
]

Mĩm mấy tuổi rùi , nếu có cơ hội làm quen thì mình viết mĩm 1 bài
nói thật buồn quá cha bít làm gì



trời ơi già hơn mình 10 tuổi
em nghĩ ta sẽ có duyên nếu em già hơn 15 hay 20 năm gì đó![]()
Thế chịu khó đợi đến kiếp sau đi nhá 