Vấn đề HIV thì nó như thế này:
1. AFB+ là dương tính của TB, 1 trong những opportunistic infections của những người có HIV. Nên vì thế mà bác sĩ khoa lao mới kêu em đi xét nghiệm HIV.
2. Em phải xem họ dùng test nào để xét nghiệm cho em. Có rất nhiều loại xét nghiệm HIV khác nhau, nhưng ko phải test nào cũng là CONFIRMATORY test. Có thể dùng máu, body fluid để làm Rapid HIV test (trong vòng 30 phút) thì sẽ có kết quả, và loại xét nghiệm này chỉ có tính chất là "screening" chứ không thể đưa ra kết luận. Nếu muốn đưa ra kết luận có HIV hay ko thì phải làm Western Blot (trong vòng 1 tuần sẽ có kết quả). Một xét nghiệm khác có thể dùng là ELISA (có kết quả trong vòng 1-5 ngày). ELISA test cũng chỉ là "screening" mà thôi. Nên xét nghiệm đáng tin nhất là Western Blot. Chị ko biết ở VN ra sao, nhưng ở Mỹ Western Blot là gold standard confirmation test. Nên em phải hỏi rõ xem kết quả xét nghiệm "dương tính" của họ đưa cho em họ đã dùng loại test nào để làm. Và muốn chắc chắn thì em nên đi đến những bệnh viện lớn để làm thêm xét nghiệm cho chính xác.
3. Những dấu hiệu ban đầu của người mắc phải bệnh HIV là sốt cao, lymph gland sưng lên, trên mặt & thân thể sẽ bị mẫn đỏ (rash), ói mữa, tiêu chảy, sụt cân, v.v..
4. Có rất nhiều thuốc HIV (NRTI, NNRTI, protease inhibitor, integrase inhibitor), nhưng điều trước tiên bác sĩ cần làm là phải xét nghiệm 1 test gọi là resistance testing xem genotype vì kết quả gene của em sẽ ảnh hưởng đến loại thuốc phải dùng. Và trước khi kê toa bác sĩ phải cần đo baseline CD4 và VL trong người em. Nếu 1 người bị HIV nhưng ko có triệu chứng gì hết và CD4 trên 500 thì có thể ko cần phải uống thuốc liền. Nhưng trong trường hợp của em đã bị TB thì tình huống sẽ khác. Nhưng em cũng đừng lo, bây giờ có rất nhiều thuốc để "cầm chừng" HIV. Trong 4 gia đình thuốc HIV thì có rất nhiều thuốc có thể dùng, nhưng thuốc nào cũng có những side effects và rất rất mắc tiền. 1 tháng tiền thuốc lên đến vài ngàn dollar (giá thuốc ở Mỹ, còn ở VN thì Vi ko biết). Nhưng dù mắc cở nào em cũng phải ráng điều trị, nếu ko thì từ HIV chuyển sang AIDS rất nhanh. Chị có 1 bệnh nhân năm nay 31 tuổi, mắc bệnh 8 năm nay, nhưng giờ đã sang AIDS và đang chờ chết vì anh ta ko thể chịu nỗi những side effects của thuốc. Nên chị muốn nhấn mạnh với em rằng 1 khi bác sĩ kê toa cho em thuốc HIV thì em phải ráng uống ko được bỏ 1 ngày nào. Một khi em bỏ thì resistance rất cao và thuốc có thể ko còn tác dụng như ban đầu.
5. Khi uống thuốc HIV thì mỗi khi em dùng 1 loại thuốc khác (như thuốc trụ sinh, antifungal medication, thuốc ngừa thai, etc) thì phải hỏi rõ vị bác sĩ chửa HIV cho em. Vì có nhiều loại thuốc HIV có rất nhiều drug interactions với mấy thuốc khác. Chỉ cần nói rõ thì họ sẽ biết; chị sợ giải thích em sẽ khó hiểu.
6. Khi mới bắt đầu uống thuốc thì bác sĩ sẽ làm kiểm tra xét nghiệm viral load (VL) mỗi 2-4 tuần lễ, sau đó sẽ 4-8 tuần cho đến khi VL của em dưới 200. Khi VL dưới 200 thì chỉ làm xét nghiệm VL mỗi 3-6 tháng thôi. Còn xét nghiệm CD4 thì cứ mỗi 3-6 tháng kể từ khi uống thuốc. Em muốn CD4 phải cao (chứng tỏ xức đề kháng tốt) và VL phải thấp (level virus trong máu).
7. Từ nay em ráng phải giữ mình cẩn thận, tránh tiếp xúc với những người bệnh & những nơi dơ bẩn. Với người có sức đề kháng bình thường thì ko sao, nhưng với người HIV thì họ sẽ dể bị MAC, PCP, CMV, candidiasis khi CD4 xuống thấp. Tránh ko để mắc phải những bệnh này vì khi mắc phải em phải uống antifungal để trị, nhưng đa số thuốc antifungal lại có interaction với thuốc HIV của em.
8. Em nên đi chích ngừa flu, pneumovax, hepatitis A, Hepatitis B. Nói chung, bác sĩ sẽ giải thích cho em hiểu, nhưng nếu họ ko nói về phần chích ngừa thì em hỏi họ.
9. Em cũng nên đưa bà xã đi xét nghiệm để còn điều trị. Em cũng đừng buồn. Chỉ cần có tiền mua thuốc và ráng uống đúng liều thì sẽ kéo dài đc. Dĩ nhiên từ nay cuộc sống của em sẽ ko còn đc như xưa và sẽ có rất nhiều người dèm pha em, nhưng ko sao. Cái chính là sống cho mình và gia đình. Kiên cường lên em!