Cả đoạn này dày đặc chữ, chiếm nguyên 1 chap nên mình chỉ tóm gọn thoát ý được thôi. Mong các bạn thông cảm và đóng góp ý kiến nếu còn sai sót. Cám ơn bạn lima_kratos đã cung cấp thông tin.
Đoạn Liu hỏi Trương Liêu trong thời loạn thế thì con người nên nghe theo lời lẽ thánh hiền hay nghe theo lời trái tim nói? Đi theo đạo Khổng Mạnh, hay để mặc trái tim chỉ bảo. Tất cả há để sinh tồn sao? ..... Ta cũng chi như ngươi, là người trong thời đại này. Liệu sẽ ra sao đây? Đây là thời đại mà anh tài xuất hiện để kiến lập hòa bình. Nhưng ai sẽ là người đi trên con đường này đây? Người đó đâu rồi? Đâu rồi? Cao Cao khoái chí nhảy ra: I'm here, Cao cao here (có ta đây, cao cao đã đã đến rồi => Mịa thằng chó khoái sĩ với lũ binh lính). Đằng xa Zhang Fei trò chuyện với Guan Yu: Đại ca có ý định cứu mạng Trương Lưu và dùng nó để mua lòng tin của Cao Cao. Với khả năng như vậy, đại huynh có thể đánh bại bất cứ ai. Ha HA đại ca... đại ca của chúng ta. Huynh ấy đã đạt đến trình độ không thể lường được.
Lời tựa cuối chapter: Ngươi giả dối, ta giả dối. Ai biết được chúng ta đang nghĩ gì đây.
Hix, lại còn Lu Bu nữa chứ. Trích lời Cao Cao (chap 261) nói: Lòng dũng cảm của ngươi vượt xa bọn người nông cạn có mặt tại đây, vượt trên cả cái danh tiếng mà những con người này cố giữ và coi nó còn quan trọng hơn mạng sống? Tất cả những người anh hùng trên đời này ai có thể chịu đựng được sự trà đạp lên nhân phẩm như ngươi đã từng chịu? Chiến thần Lu Bu. Ngươi thật sự là hiện thân của trí và dũng. Một tượng đài vĩ đại của sự trịu đựng trui rèn. Thật đáng tiếc là chúng ta lại đang đi trên con đường phong kiến. Kẻ thắng tước đoạt tất cả. Đáng tiếc thay. Lu Bu: Ta hiểu ngươi đang nghĩ gì, vậy thì hãy lấy chút chiến tích bé nhẻ của ta để làm rạng rỡ thêm chiến công của ngươi đi.
Lời tựa: Trong tâm trí mọi người đang đứng đây, đều thấp thoáng ngọn kích sáng ngời của Lu Bu. Họ không thể đợi để chứng kiến cái chết của y