VĂN HỌC MẠNG TRUNG QUỐC: CÓ THỂ ĐỌC, CHỚ CÓ CUỒNG
Có một thứ quan điểm của lớp trẻ ngày nay làm mình phát sợ, đó chính là “chủ nghĩa cá nhân”, “chủ nghĩa duy ác” dẫn đến sự thờ ơ, vô cảm trong xã hội hiện đại. Mà bắt nguồn từ một thứ gọi là: Văn học mạng Trung Quốc.
Đầu tiên, xin được nhắc đến một phát ngôn kinh điển của Quỷ Lệ (Tiểu Phàm): "Nếu mà giết người có thể cứu nàng, thì có phải giết cả thiên hạ ta cũng giết rồi…" Các cô gái và các em teen, rất dễ bị "cuồng" những phát ngôn hùng hồn thế này.
Lại nữa, một câu thoại cũng khá ghê của Ma Quân Sát Thiên Mạch trong Hoa Thiên Cốt, nội dung như sau: "Nếu ngươi dám vì người thiên hạ động nàng dù chỉ một li, ta sẽ giết sạch cả thiên hạ!"
Khi có những nhân vật trong tiểu thuyết Tiên hiệp ngôn tình, sẵn sàng giết hết người thiên hạ vì cô gái hắn yêu. Mặc dù bản chất của nó là chủ nghĩa cá nhân đến tột độ, nhưng vậy thì sao? Tư tưởng đó nó vẫn được ngàn vạn chị em gái như mê như say. bởi vì nó “hào tình vạn trượng, đậm chất soái ca”.
Tôi đã từng đọc về nhận xét: “Truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn.” Song chính truyện văn học mạng TQ tràn lan như bây giờ mới chính là đang đục khoét tâm hồn của các bạn đấy. Hãy thử nghĩ về 1 bộ phận tuổi teen từng cuồng KPOP và Thần tượng như thế nào để rồi sợ dần đi là vừa.
Thực ra, nếu coi văn học mạng TQ với mảng ngôn tình, tiên huyễn hay cả Đô thị ... như những câu truyện về người anh hùng đi trừ cái ác thì cũng tạm chấp nhận được để mà đọc. Song thanh niên Việt Nam đang tung hô một motuyp nhân vật chính kiểu "chủ nghĩa cá nhân" và ích kỷ, thậm chí có nhiều người to mồm, thù dai, tham lam... Nam chính nhiều người như ngựa giống, chén đủ cả từ già trẻ lớn bé, mẹ - con - chị - em, hễ xinh là thịt. Rồi thì để truy cầu cảnh giới, cứu thoát hay có lực lượng để bảo vệ những người ta yêu thương - lý tưởng nghe có vẻ hùng hồn, thế nhưng cách hành động thì ích kỷ đến vô cùng. Ai không có lý tưởng, không có nguyên tắc sống cụ thể rõ ràng (mà rất nhiều các bạn trẻ tuổi teen ngày nay đang như thế)- khi đọc nhiều cái loại truyện ấy thì không khéo cũng nhiễm cái đống tính xấu ấy hết lượt.
Ngươi giết người thân của ta, ta hủy diệt cả tinh cầu của ngươi - vậy là đúng? Ngươi cướp đoạt của ta, khi dễ ta, khi ta đủ mạnh ta giết cả tông môn ngươi - thế mà được hoan hô? Vì rằng, các bạn cho thế mới là bá đạo. Buồn cười, hãy nên nhớ rằng oan có đầu, nợ có chủ.
Nam Cao đã từng viết trong tác phẩm Chí Phèo: “Những người yếu đuối vẫn hay hiền lành. “Muốn ác phải là kẻ mạnh”. Nhưng đó là thời Phong Kiến với chủ nghĩa “người ăn thịt người”, cũng chính là đề tài từng khiến Lỗ Tấn bị ám ảnh. Song ngay trong xã hội hiện đại, ảnh hưởng của tư tưởng văn học mạng Trung Quốc, nhiều bạn trẻ còn vô ý bước vào chủ nghĩa duy ác: MUỐN THÀNH CÔNG TRONG CUỘC ĐỜI, PHẢI LÀM ÁC.
Cộng hòa Trung Hoa đã và đang là một đế chế “ác”. Khi mỗi người dân đều trở thành kẻ ác, họ sẽ không bận tâm nhiều tới những việc ác của chính phủ nữa, và cho đó là việc “đương nhiên” làm. Vậy nên, cái thứ văn học mạng mà thanh thiếu niên đang ngấu nghiến hiện nay tràn ngập những điều độc ác nhất trong cái xã hội đó. Nguy hiểm hơn,nó còn được coi là chuyện tầm thường, là những thứ đương nhiên mà một người sinh ra phải làm.
Chủ nghĩa duy ác lên ngôi sẽ kéo theo sự Vô cảm cũng như thái độ hằn học với tất cả mọi thứ của đại bộ phận chúng ta. Nguy hại hơn, người tốt nhất trong cái xã hội đó cũng bị ăn sâu bởi cái ý tưởng “muốn mạnh, muốn thành công, phải thành kẻ ác”. Vậy nên dần dần, ai đó muốn làm việc thiện cũng chùn tay.
Các bạn ơi, truyện có thể đọc giải trí, nhưng cần phải chọn lựa. Cái gì nó hay, mang tính nhân văn - vậy thì ta đọc và học hỏi. Cái gì dở, cuồng và ích kỷ - vậy hãy lướt qua, xem như "3 xu giải trí 1 vài trống canh" - Vậy thôi.