Ngày vô danh +1, tháng vô danh +1.
Tiên sinh vẫn là vị tiên sinh đáng kính mà tôi biết, và tôi chắc chắn vẫn sẽ luôn là vậy. Những lời đầy khí phách cao quí, nhân với kẻ địch, nghĩa với bạn bè, quả thực làm xúc động lòng người.
Longspear tiên sinh viết:
"Tôi nghĩ kĩ rồi.
Thứ nhất : tôi cảm ơn bác Kiều Phong , Mutsu, Dr.Cid, Kòm,... và những anh em yêu quí đã giúp đỡ tôi trong thời gian qua. Tôi cảm ơn mọi người đã cho tôi 1 cơ hội để nick longspear tôi không bị banned. Từ đáy lòng tôi xin cảm ơn các bạn.
Thứ 2: Nhưng tôi cũng suy nghĩ thế này. Một người có tội mới phải xin bảo lãnh. Tôi nghĩ làm gì có tội nặng đến mức mà tôi bị banned mà tôi cần người bảo lãnh. Tôi mà nhận cái bảo lãnh của Kiều Phong thì hóa ra tôi là người làm sai à. Hóa ra việc chém người vì tư thù cá nhân của seaboy, việc chém người không thuộc box mình quản hạt là đúng à?
Nếu tôi nhận cái ân tình này Kiều Phong , Mutsu thì sau này làm sao tôi dám nhìn lại anh em còn lại của Hội Vườn đào, những anh em khác trên diễn đàn.( Người ta lại chỉ trỏ thằng đấy là thằng tù bảo lãnh đấy. Thằng seaboy cũng chỉ mặt tôi mà bảo rằng:" Mày là được tao tha cho đấy" . Làm gì có chuyện như thế.
Nick longspear tôi quí thật đấy. Nhưng nick còn mà khí phách mất thì cái nick còn cũng chẳng đề làm gì.
Sống như thế nhục lắm. Sống như thế là sống mòn. Thà rằng lập nick khác còn hơn. Nếu tôi chấp nhận sống như thế chắc tôi không còn là tôi hôm nay. Bản chất tôi đã khác và đã chả có vụ việc ngày hôm nay.
Tôi vẫn thích câu: thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành. Vẫn thích sự ví mình là cơn gió giống như stalig thuở trước. Phiêu du tự do tự tại, có thể bay lượn khắp nơi.
Lại nhớ khi xưa anh em ta chống giặc Hồng Miêu. Mất nick này thì lập nick khác cũng chưa từng có ai cầu xin đừng banned nick, cũng chưa từng ai đi xin ân xá cả. Chỉ dùng luật để cãi nhau mà thôi. Cãi không được thì chấp nhận . Chém đầu này thì mọc đầu khác. Lo gì
Nói chung thà tôi thà bị banned nick vĩnh viễn còn hơn là quì gối nhận sai.
Cái nick cũng vẫn chỉ là cái nick mà thôi, vì cái nick mà làm mình mất đi tính cách, khí phách thì chả bằng từ nay ko vào diễn đàn nữa còn hơn."
Nhưng sao tiên sinh không dừng lại đi? Tại hạ nhiều lần đã khuyên can tiên sinh rồi, tiên sinh nhân từ với kẻ địch quá làm gì, đến con a đầu ranh con cũng được tiên sinh dạy bảo tử tế, tới bây giờ tiên sinh mong giáo hóa đứa súc sinh để nó thành người. Làm sao nó thành người nổi?
Cẩu seaboy sủa:
"cái loại như chú hay hoàng thì đóng góp cái gì ngoài mấy lời chửi bậy."
--> là vì não của loài súc sinh thì không đủ hiểu nổi thứ tiên sinh đóng góp là gì.
Cẩu seaboy lại sủa:
"cái loại như chú mà được gọi là đúng chắc thiên hạ toàn thánh.
đây không phải cái chợ cá của nhà chú. chú muốn sử dụng những lời lẽ mất dạy mà không bị gì. hài thế."
--> vừa không phân biệt được giữa cái đúng và vô văn hóa khác nhau thế nào, vừa mất dạy khi tỏ thái độ khinh thường những người buôn bán lương thiện, và lại vừa vu cáo tiên sinh.
Cẩu seaboy lại sủa thêm 1 câu đần độn:
"bỏ ngay cái thái độ và suy nghĩ làm chậm tiến đất nước đấy đi. cũng giống như người đang thấy người phạm tội mà không bắt giải ra thì đúng là có vấn đề rồi."
--> nước có luật pháp, bắt người thì phải là người thi hành pháp luật, đứa có vấn đề về đầu óc ở đây chính là con cẩu seaboy, tự tưởng tượng ra và tự cho là đúng.
Còn đầy những điều não của cẩu seaboy nữa đủ để viết ra 1 quyển sách "những điều lí thú về 1 chú chó không óc" nhưng tại hạ không có ý định giáo huấn loài vật, nên sẽ dừng tại đây.
Tóm lại: Tiên sinh đang cố dậy dỗ 1 con thú không có não, lời tiên sinh dậy nó sẽ không đọc, mà nó sẽ thốt ra những câu sủa não mà nó tự cho là đúng. Tiên sinh cố mấy thì cũng không nhét chữ vào óc nó được đâu, mong gì lí lẽ với dẫn chứng với nó

Dừng lại thôi, Longspear tiên sinh ơi, với chó thì cứ đập vào mõm nó thôi, anh em bạn bè đã cứu nick tiên sinh sống dậy, lời nó cắn tiên sinh đã bị xóa đi, tức là đã đập vào mõm nó rồi, nên để việc dậy nó cho thứ gì sinh ra nó, tiên sinh đừng cố gắng dậy nó làm gì nữa.
Tại hạ xin kính tiên sinh 2 câu của thánh nhân:
Đạo khả đạo, phi thường đạo
Danh khả danh, phi thường danh
Mong tiên sinh hãy cứ là cơn gió mạnh mẽ, đừng vì vài câu xúc xiểm của 1 con cẩu mà trúng vào ý đồ của nó. Tại hạ chắc chắn với tiên sinh 1 điều, nó sẽ còn bám theo tiên sinh để tìm cách cắn, hoặc sủa đổng lên để dụ tiên sinh trúng bẫy của nó. Chắc rằng tránh được bẫy và đập lại vào mặt nó theo cách nó không thể ngoác mõm ra được sẽ thú vị hơn nhiều chứ, với tài của tiên sinh, xử lý 1 con súc sinh như vậy là thừa sức.