@notmen và những người khác:
Trong trường hợp của chủ 2pic thì việc "khúm lụm và khụy lỵ" như cậu đề cập là cần thiết ... lý do ?
Bây giờ hãy tưởng tượng việc chủ 2pic đi "xin việc" cũng giống như việc cậu ta đi marketing một sản phẩm cho khác hàng có nhu cầu mua loại sản phẩm đó (mà sản phẩm ở đây chính là bản thân cậu ta). Giờ hãy tiếp tục liên tưởng đến demand và supply....demand ở đây là phía tuyển người, họ là khách hàng, cậu phải thuyết phục dc cho họ rằng cậu mang lại value cao nhất so với những supply khác (ở đây là những người xin việc khác)...value ở đây là ratio giữ benefit và cost. Nhưng cậu đã thất bại, hay nói 1 cách khác, việc thuyết phục khách hàng mua sản phẩm cậu marketinig đã bị thất bại, lý do chính là trong trường hợp này phía tuyển việc tin rằng con số 5 triệu/1 tháng họ phải trả cho cậu là quá cao so với những gì cậu sẽ làm dc hay có khả năng làm dc gây lợi nhuận cho công ty.
Tâm lý bới móc, chửi măng hay mỉa mai của 1 khách hàng khi họ thấy một sản phẩm dc marketing trc mặt họ mà ko đủ nhu cầu thỏa mãn họ là bình thường và ko có gì phải suy nghĩ nhiều.
Nhưng điều tôi muốn đề cập hơn ở đây là "demand power", trong cuộc trao đổi này, ko có cái mà cậu gọi là công bằng...luôn có 1 bên có quyền lực hơn so với bên kia; và trong trường hợp chủ 2pic thì phía tuyển người rõ ràng là có quyền lực hơn so với người đi xin việc. Trong đống supply thì cậu này (và đa số các người đi xin việc khác) thì ko có gì là nổi bật hơn so với mặt bằng chung: ko có exp, mặt bằng giáo dục ko phải là quá nổi bật so với xã hội ở thời điểm hiện tại .. blah blah...vì vậy nên phía demand có nhiều chọn lựa, và supply vì thế phải dựa vào phía demand...nói 1 cách khác demand power trong trường hợp này là rất lớn. Vì thế để chứng tỏ là cậu có khả năng đáp ứng nhu cầu của người tuyển dụng cao hơn so với những supply khác thì việc "khúm nụm và khụy lụy" là một cách khác của việc satistfy the need của phía demand. Nếu họ yêu cầu điều đấy ở sản phẩm họ muốn mua ( ở đây là sức khỏe, trí tuệ của cậu ) thì cậu phải làm dc nếu cậu muốn có việc.
---------- Post added at 10:17 ---------- Previous post was at 10:16 ----------
(tiếp tục)
Chỉ mấy thằng khả năng hạn chế hoặc thích an toàn ngại kiếm việc mới phải chịu nhục làm việc ở mấy cty mà bị sếp chửi như chửi chó ( kinh nghiệm từ cty của bác tôi, mấy thằng công nhân suốt ngày bị ông anh tôi chửi như chó mà ko dám bật, nhưng mấy thằng giỏi việc thì chẳng bao h ông ý dám chửi cả ).
Trường hợp này là khác, trường hợp này "mấy thằng giỏi" có tính chất nào đó vượt trội hơn so với mặt bằng chung của "mấy thằng công nhân" khác, vì vậy nên supply power và demand power ở đây lại ở trong một bàn cân "công bằng hơn 1 tí".... nói 1 cách khác phía demand ko muốn mất mặt hàng "tốt hơn" mà họ đang sử dụng.
Nhưng chủ 2pic có nằm trong trường hợp này ko ? Với một sinh viên còn chưa ra trường, tuổi đời kinh nghiệm gần như bằng 0 thì câu trả lời của tôi là Không. Chủ 2pic hay những người đi xin việc khác ở đây có "supply power" gần như là con số 0 tròn trĩnh.
Đó cũng là lý do tại sao tôi lạ dùng cụm từ đi "xin việc", do phía người muốn làm việc họ có quyền lực ít hơn trong cuộc thỏa thuận trao đổi, thế nên họ ở phía "đi xin" là đúng
Phỏng vấn cũng như bán hàng vậy, mình đem khả năng bán cho người khác, 2 bên thỏa thuận giá cả đến khi thuận mua vừa bán vậy thôi. Tôi đi pv ko nhiều, nhưng cũng chưa bao h gặp vấn đề này. Có lần pv cho 1 cty Hàn Quốc lão pv tôi mặc quần ngố áo cộc nói chuyện rất thoải mái, 2 bên vừa hỏi vừa trả lời thái độ rất bình đẳng ( 1 điều buồn cười là hình như svvn đi pv ít khi hỏi ngược lại phía tuyển dụng thì phải ), pv xong thì bắt tay tạm biệt hẹn ngày đến thử việc, vậy thôi .
Giờ hãy tự hỏi bản thân: nếu như phía cty hq họ tỏ ra khinh cậu + với thái độ ko thoải mái + với việc muốn cậu khúm núm họ mà cậu vẫn giữ nguyên thái độ muốn dc bình đẳng và muốn được thoải mái thì liệu có được nhận vào ko ? Câu trả lơi 90% là không, lý do là cậu đã ko đáp ứng dc 1 nhu cầu của họ. Khi một bên tỏ ra bình đẳng trong 1 cuộc trao đổi với bên khác, điều đó ko nhất thiết có nghĩa là bản chất của cuộc trao đổi này là bình đẳng...xin cậu hãy ghi nhớ điều này. Demand power ở đây vẫn có thể lớn hơn supply power.
Nào, kết luật và tình thế của sự việc sẽ khác nếu như phía demand có power lớn hơn...ví dụ như cậu có một mặt bằng giáo dục vượt trội (tốt nghiệp harvard chẳng hạn), hay cậu chỉ là một trong những supply có hạn có thể thỏa mãn nhu cầu của phía demand (là kỹ sư thiết kế nhà máy hạt nhân chẳng hạn) ... lúc này họ sẽ "mời cậu làm việc" và thay vì là người đi "xin việc" thì cậu trở thành người "được mời làm việc"...lúc này cậu là 1 trong những supply mà nhiều demand muốn có, thái độ khúm lúm và khụy lụy lại nằm ở bên tuyển người... Trường hợp này là rất bình thường khi các công ty , tập đoàn lớn đi tìm CEO. Nhưng tôi chắc chắn là cậu chủ 2pic ko nằm trong trường hợp này rồi.
Kết luận lại với trường hợp chủ 2pic và hầu hết những bạn trẻ sắp ra trường ở VN: khúm lụm và khụy lụy khi đi xin việc ko phải là hạ thấp giá trị bản thân, bởi vì xét cho cùng thì giá trị của các cậu trong cuộc đàm phán trao đồi này đã là rất thấp so với bên tuyển người rồi.... đôi khi thái độ "khúm lụm và khụy lụy" của các cậu còn là 1 điểm cần phải có để thỏa mãn nhu cầu của bên mua sản phẩm nếu họ muốn có tính năng này ở loại sản phẩm đó (sản phẩm ở đây chính là các cậu đó). Cách họ chửi măng, khinh bỉ, hay mỉa mai các cậu có thể là : 1) cách họ thử xem "sản phẩm" của các cậu có thỏa mãn tính năng mà họ muốn ở sản phẩm họ sẽ mua ko ? 2) Cách họ phản ứng lại việc marketing của các cậu đã thất bại. Cả 2 điều đều là muốn tốt cho bản thân các cậu thôi