Nhiều năm về trước, đạo trưởng Thiên Tinh, trưởng môn nhân của Võ Đang có mái tóc đen và nhiều phiền muộn. Hiện nay tóc ông đã bạc và trán ông xuất hiện nhiều nếp nhăn. Cũng như sự huyền diệu của Thái Cực, mọi câu chuyện và mọi con người đều mang trong mình những tính cách của Thiện và Tà.
Câu truyện bắt đầu từ 1 cuộc thi đấu kiếm thuật được tổ chức tại làng Bạch Vân, một ngôi làng nhỏ của tỉnh Hồ Bắc, nổi tiếng với nghề luyện thép ở phía nam của Võ Đang Sơn. Cũng là lúc thời điểm chiêu sinh của Võ Đang đến gần, nên Thiên Tinh đạo trưởng cùng vài đạo trưởng khác đến để chứng kiến,cũng là để tìm kiếm những tài năng trẻ.
Trong số người dự thi có 1 kiếm sĩ trẻ, chỉ khoảng 15 là cùng, tên Lý Dân, người này suýt đã kô được dự thi vì còn nhỏ tuổi. Giải đấu diễn ra trong 6 ngày trời với hơn 400 trận đấu đối kháng. Cuối cùng là 12 trận chung kết diễn ra lần lượt, đạo trưởng THiên Tinh bắt đầu chú ý đến Lý Dân và tài năng bẩm sinh khác thường của cậu. Quả thật cậu đã được trời phú cho tài năng phi thường, cậu đã đánh bại tất cả đối thủ bằng những đòn tấn công đầy uy lực và kô thể đoán trước. "Chúng ta tìm được rồi" Thiên Tinh nói nhỏ với quân sư của ông, đạo trưởng Hoàng Hổ. Hoàng Hổ trả lời "Theo tôi kô nên chọn cậu ta, quá nhiều sát khí, và cậu ta quá ý lại vào những đòn đánh bất ngờ". Tuy nhiên, khi giải đấu kết thúc, Lý Dân làm mọi người ngạc nhiên khi cậu dành hạng nhì, và Thiên Tinh muốn gặp cậu.
Không gì vinh dự bằng được tiếp kiến đạo trưởng Thiên Tinh, chàng trai trẻ Lý Dân và người cha đã mời đạo trưởng dùng bữa tối. Thiên Tinh quan sát và ấn tượng đầu tiên về Dân, ngồi đối diện ông ở cuối bàn, đó là 1 chàng trai hơi nhút nhát với khuôn mặt nhiều mụn và có phần khờ khạo (

) . Sau bữa ăn, Thiên Tinh tiến đến cậu bé.
"Lý Dân, con có biết ở Võ Đang chúng ta tập luyện môn võ công gọi là Vô-Kiếm kô ?"
Lý Dân cúi đầu "Thưa đạo trưởng, con ko biết gì về điều này, nhưng nếu đó là công phu của Võ Đang thì chắc hẳn nó rất mạnh"
Thiên Tinh gật đầu, bất ngờ ông chộp lấy 1 quả mận trong đĩa và ném manh nó ngang wa mặt bàn về phía Lý Dân. Kô do dự, cậu giơ đôi đũa xiên qua quả mận. Mọi người trố mắt kinh ngạc, Thiên TInh mỉm cười "Đúng vậy, vô kiếm"
Như vậy Lý Dân đã bước vào Võ Đang trở thành môn sinh tập sự của Lão Giáo và được cho tên mới là Lăng Vân. Tuy nhiên trong buổi lễ ra mắt, nơi các môn sinh được trao cho kiếm gỗ dùng để luyện tập, Thiên Tinh đã đến nói vài lời với người phụ trách huấn luyện, đạo trưởng Xuân Xuân. Nên ông bước tới trước cậu và nói "Lăng Vân, đạo trưởng Thiên Tinh quyết định rằng con sẽ kô dùng kiếm, nên con hãy bỏ kiếm ra đi" Lăng Vân cúi đầu cung kính và trao lại thanh kiếm gỗ.
Đó là chuyện của năm tu luyện thứ nhất, Lăng Vân đã kô dùng kiếm để tập luyện cùng với các huynh đệ đồng môn của cậu. Ngày qua ngày cậu đã khổ luyện, trải qua một thời gian dài và khổ cực, cậu đã học được cách phán đoán và ra tay trước cả các chiêu thức của những đồng môn, vì vậy mà cậu tránh được những đòn đánh của họ. Bằng cách này, đạo trưởng Thiên TInh đã khôn ngoan giúp cậu tránh được nhược điểm như đạo trưởng Hoàng Hổ đã cảnh báo lúc trước, và Lăng Vân học được cách bù đắp cho khả năng tấn công bẩm sinh của mình bằng sự phòng thủ hết sức chắc chắn.
Vào đầu năm thứ 2, Lăng Vân, bây giờ đã trưởng thành, được rút ra khỏi lớp và trở thành đệ tử chân truyền của đạo trưởng Thiên Tinh. Cậu được đưa tới căn phòng cất giữ binh khí và Hoàng Hổ bảo cậu hãy chọn 1 thanh kiếm phù hợp với mình.
Hàng ngàn loại kiếm khác nhau xếp dọc theo tường, những thanh kiếm cong Tán Thủ đúc bằng thép sáng loáng, những thanh kiếm với chuôi bằng ngọc bích, và những thanh kiếm bản rộng Cân Đạo rất mỏng, uyển chuyển và sắc bén như một tờ giấy, và còn rất nhiều loại khác nữa. Bản thân kô được hiểu biết về lịch sử và chủng loại các thanh kiếm, nhưng Lăng Vân đã chú ý đến 1 chiếc hộp gỗ nhỏ, nằm khiêm tốn ở 1 góc "Con muốn thanh kiếm trong chiếc hộp này" Lăng Vân nói với Hoàng Hổ.
Hoàng Hổ chăm chú nhìn cậu như bị mê hoặc "Sao ngươi biết trong đó có 1 thanh kiếm hả?"
"Con đã trải qua luyện tập mà kô được dùng kiếm" Lăng Vân trả lời "Nhưng chiếc hộp này như đang mời gọi con vậy, con sẽ thử vận may xem sao"
"Nếu là những trường hợp khác, ta có lẽ sẽ đánh chết mi rồi" HOàng Hổ nói với cậu "Nhưng chỉ thị của Trưởng Môn Nhân rất rõ : bất cứ thanh kiếm nào mi muốn". Rồi Hoàng Hổ mở chiếc hộp, Lăng Vân lần đầu nhìn thấy một trong những bảo vật tối cao của Võ Đang : thanh Thanh Mệnh Kiếm.
Lúc này câu hỏi thường được đặt ra là : phải chăng những tài năng thiên phú của Lăng Vân đã được phát huy dưới sự dạy dỗ của Thiên Tinh đạo trưởng, hay là cậu đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi vẻ cao quí của Thanh Mệnh Kiếm ? Có lẽ câu trả lời phải kết hợp giữa 2 điều đó, cũng vì sự thật thường là như thế. Chỉ biết rằng trong vòng 1 năm sau đó, Lăng Vân đã đạt được những thành tựu mà chưa đệ tử nào làm được kể từ khi Tổ sư sáng lập phái, Trương Tam Phong lĩnh hội được : cảnh giới tối cao của Vô Niệm .Điều này quả thật rõ ràng đến nỗi các đệ tử và ngay cả Thiên Tinh đạo trưởng cũng kô cần nói ra.
Một ngày nọ Lăng Vân đi ngủ với tâm trạng đầy tự hào, và khi cậu tĩnh dậy thì cậu đã ko còn bị vưởng bận bởi những tạp niệm của trần thế về bản ngã, dục vọng và ngay cả ý thức mình là 1 đệ tử của Võ Đang.
Trong ngày lễ đạo trưởng Thiên Tinh phong tặng cho cậu danh hiệu Lăng Vân Đạo Trưởng, chàng trai trẻ đã kô xuất hiện. Mọi người tìm thấy cậu đang ngồi 1 mình bên ngoài thiền viện, đang đẽo gọt một bó đũa từ những cành cây. "Hôm nay là ngày con được phong danh hiệu Đạo trưởng kia mà" Hoàng Hổ nói với cậu. "Thật sao ?"cậu hỏi rất thành thực "sao con lại được vậy ?"
Nhiều tháng trôi qua, một thông báo được mang tới Võ Đang Sơn đó là tin về Đại hội Võ Lâm được Thiên Quan Môn tổ chức dưới danh nghĩa của Hoàng Đế, và Võ Đang được lệnh phải đưa những đạo sĩ giỏi nhất tham dự. "Con có phải đi kô ?" Lăng Vân hỏi và Thiên Tinh đạo trưởng chấp thuận cho cậu xuống núi.
Cuộc tranh tài được tổ chức tại 1 thành phố xa đó là Hợp Phì, Thiên Tinh đạo trưởng đã chọn ra một số đệ tử đi cùng với Lăng Vân. Trên đường tới Hợp Phì, cờ xí giương cao, đoàn người ngựa bị tấn công bởi 1 đội quân Ma Giáo. Đây là trận chiến thực thụ đầu tiên của Lăng Vân, và cậu đã chiến đấu 1 cách đáng để ngưỡng mộ. Người ta kể rằng 1 mình cậu đã đánh tan tác 19 kẻ địch. Sau này Lăng Vân có kể lại rằng cậu thấy rất buồn khi đánh bại đám thuộc hạ Ma Giáo đó vì đó là do ý chí của thanh Thanh Mệnh Kiếm chứ ko phải do cậu muốn.
Trong cuộc đụng độ đó, trận chiến của Lăng Vân đưa cậu vào sâu trong rừng đến tận nơi đóng trại của Ma Giáo, nơi đó cậu đã giải thoát 1 cô gái trẻ bị giam cầm tên Tả Tiếu Mẫn. Vài người gọi cuộc gặp gỡ này là duyên trời định, số khác cho đó là sự nguyền rủa, khi ánh mắt 2 người bắt gặp nhau, ngọn lửa đam mê đã bùng cháy trong lòng.
Cũng lúng túng như Hoàng Hổ, Lăng Vân kô nói cho cô gái danh xưng của mình, cậu nói tên thật : Lý Dân. Sau đó cậu bảo vệ cô ra khỏi đó an toàn và cho cô ngồi trong xe ngựa, còn mình thì đi bộ bên cạnh. Trong lúc cô gái kể việc mình bị bắt và bị tra tấn, Hoàng Hổ lắng nghe với đôi tai sáng suốt nhưng chàng trai trẻ tỏ ra say mê.
Tả Tiểu Mẫn được sắp 1 chỗ tại Đại Hội Võ Lâm ,như là khách mời của Võ Đang, trong khu vực dành cho Hoàng Gia . Mỗi ngày cô đều ngồi gần hàng đầu, bên cạnh các phu nhân của Thế Gia Liên Hợp để xem thi đấu. Mặc dù danh tiếng của Lăng Vân có thừa, nhưng phần lớn lại đặt cược ngôi vị quán quân cho Bất Luân Hòa Thượng của Thiếu Lâm. Tuy nhiên vào ngày thi đấu thứ 3, Bất Luân đã kô xuất hiện và 1 hòa thượng dùng trùy được thay thế vào. Ưu thế lập tức nghiêng hẳn về Lăng Vân, kẻ cho đến giờ vẫn bất khả chiến bại. Trên sàn đấu, chiến thắng đến với cậu rất dễ dàng, và sau mỗi trận đấu Hoàng Hổ đều ko hài lòng khi bắt gặp cậu luôn hướng mắt về Tả Tiểu Mẫn hơn là chú ý đến việc cúi chào cung kính Hoàng Đế và Hoàng Gia.
Trận chung kết là cuộc so tài giữa Hồ San San của Cái Bang và Lăng Vân đạo trưởng, Tả Tiếu Mẫn đã biến mất khỏi khán đài 1 cách bí ẩn. Lăng Vân đang rất được hâm mộ, tuy vậy ánh mắt thất thần của cậu luôn tìm kiếm Tiểu Mẫn đã khiến Hoàng Hổ ko khỏi lo lắng. Vài người nói rằng chính thanh Thanh Mệnh đã xuất ra một chiêu kinh hồn khiến cây gậy của Hồ San San đứt rời thành 2 nửa, dù thế nào thì trận đấu cũng đã kết thúc và Lăng Vân là người chiến thắng.
Khi Hoàng Đế rảo bước qua sân đấu để đặt lên đầu Lăng Vân vòng nguyệt quế thì một mũi tên cắm phập xuống mặt đất ngay giữa ông ta và Lăng Vân. Quân Cảnh Vệ và các đạo sĩ Võ Đang lập tức tuốt gươm truy tìm kẻ sát thủ. Lăng Vân thoáng thấy bóng 1 phụ nữ đang đứng với 1 cây cung giương cao. Sau khi Hoàng Đế được bảo vệ an toàn, cậu lập tức theo gót tên sát thủ.
Có người nói cậu đã bắt được cô, cũng có người nói cô gái đã kô muốn trốn chạy và để cho cậu đuổi kịp, nhưng tất cả đều kể rằng, khi cậu bắt kịp, nữ sát thủ đã kéo khăn che mặt xuống. Hiển nhiên đó chính là Tả Tiểu Mẫn, và cô nói sự thật với Lăng Vân rằng cô là 1 đệ tử Bí Cung, tên thật của cô là Bích Nguyệt. Cô được giao nhiệm vụ ám sát Hoàng Đế.
"Danh tiếng của nàng cho ta biết nàng là 1 trong những cung thủ cừ khôi nhất" Lăng Vân nói "sao nàng lại do dự?"
"Bởi vì" cô trả lời "em ko thể mạo hiểm khi có chàng ở đó"
Sau đó Tiểu Mẫn bị canh giữ bởi đội cảnh vệ, Lăng Vân rất chán nản, chàng hiểu rõ rằng cô sẽ bị kết án,bị tra tấn và chém đầu. Đạo trưởng Hoàng Hổ bước tới bên cạnh, đạt một tay lên vai chàng để an ủi "Hãy để cô ta ra đi, Lăng Vân" Hoàng Hổ nói "thanh kiếm của con là để phục vụ cho Hoàng Đế"
"Không" Lăng Vân thốt lên "Ta là Lý Dân và kiếm của ta phục tùng trái tim ta"
nói rồi chàng hạ gục đội cảnh vệ, cứu thoát Tiểu Mẫn lần thứ 2 và cả 2 cao chạy xa bay.
Đó kô phải là lần cuối cùng Trung Nguyên được nghe nói đến Lăng Vân đạo trưởng, vị kiếm sĩ tài ba bậc nhất của Võ Đang đương thời. Chàng còn xuất hiện 2 lần nữa: lần thứ nhất nghe nói là để đánh cắp tấm Thái Cực Thần Phiến từ Võ Đang Sơn vì một lý do kô ai biết. Lần thứ 2 người ta thấy chàng xuất hiện là để bảo vệ danh dự cho Võ Đang trong trận chiến huyền thoại Cửu Long Tranh Bá.
Bạn đã bao giờ nghe nói đến tấm Thái Cực Thần Phiến chưa ? Nó ko được biết đến nhiều trong các đệ tử trẻ. Đó là báu vật vô giá nhất của Võ Đang. Nghe đồn nó nắm giữ chìa khóa để học bộ kiếm pháp Vô Cực, kiếm pháp mà kô ai có thể lĩnh hội ngoại trừ Lăng Vân đạo trưởng. Nhưng hiện nay Lăng Vân đã biến mất, biệt tích cùng với chàng là tấm Thần Phiến, còn những vị tiền bối luôn khó nói ra tất cả sự thật ./.