Mình cũng xin mạn phép kể câu chuyện của mình.Chỉ có khoảng 5 tháng thôi,nhưng đúng là mối tình đầu thì cả đời mình ko thể quên dc.
Câu chuyện bắt đầu từ 5 năm trước,khi mình mới tốt nghiệp cấp II.Hồi ấy cấp 2 tôi học 1 trường dân lập(ở Hà Nội),học hành thì ít mà phá phách đánh nhau thì nhiều.Thế mà cuối năm lớp 9,học trâu học bò ra sao mà lại đỗ vào 1 trường chuyên số 1 của thành phố.
Ngày mới vào trường,tôi thu hẹp con người lại và rụt rè,vì trường chuyên mà,đâu phải như trường tôi hồi trước.Nhưng tôi đã lầm

,bọn lớp tôi cũng nghịch phá và quậy ghê lắm,dần dần dc 1 thời gian,tôi cũng đã có chút tiếng tăm(về nghịch ngợm,đánh nhau) ở trường.
1 hội như vậy thì việc trêu gái,kưa gái ở trường là tất nhiên.Thằng bạn thân nhất của mình bắt đầu kưa 1 con bé,hoa khôi của khối lúc ấy.Tôi hồi ấy thì coi thường bọn con gái,vốn cho rằng "đàn bà như áo quần,thay lúc nào chả dc" nên cũng ko quan tâm lắm.Em thằng bạn mình kưa tên là Nhật Minh,lại là con gái hiệu phó nữa

.Loại gái con quan mình càng ko ưa,tránh xa là tốt nhất(sau này mới thấy quá đúng).
Hồi ấy ở trên forum trương,em Minh có cả 1 topic FC(như của anh em thư giãn vậy),các chàng thi nhau tâng bốc em í,có mỗi tôi vào chửi tùm lum,nào là chê em vừa xấu vừa kiêu các kiểu.Nghĩ lại hồi đó mình cũng điên điên,trẻ con thật.Thế là em tức.Em Pm chửi lại tôi,quyết tâm đến trường xem mặt tôi.Thế là chúng tôi quen nhau.Lúc mới quen,2 đứa chửi nhau suốt ngày.Tôi hay gọi em là Minh "đen"(vì da em bánh mật),chê tóc em như đuôi bò(tóc em xoăn tự nhiên rất đẹp).Tuy nói vậy nhưng thực ra trong đầu,tôi nghĩ em rất đẹp và nụ cười của em thì thực sự "như mùa thu tỏa nắng".
Nhà tôi ở gần trường nên tôi thường đi bộ.Tôi biết em đi ngang qua nhà tôi,thế là tôi tranh thủ nhờ em đưa đi học.Nói chơi thôi,vậy mà em đồng ý thật.Thế là trong tôi bắt đầu có mơ hồ 1 chút j đó,1 cảm giác rất là mà tôi chưa có bao h.
Chuyện thằng oắt lớp 10 mất dạy đi học cùng hoa khôi con hiệu phó nhanh chóng lan đi toàn trường.Những ánh mắt học hằn bắt đầu xuất hiện.Tôi mặc kệ."tao sợ *** thằng nào".
Noel,người ta tặng em 1 bó hoa hồng to bự.Tôi đi cùng em đến trường,lúc đợi em về thấy có thằng tặng quà,tôi tức lắm mà ko biết làm sao.Em cầm bó hoa,cười như được mùa(em lúc nào cũng cười vậy).Tôi nghĩ thế nào chạy đi mua vội 1 dây buộc tóc bé tí teo rồi nhét vào tay em:"Tặng mày" :p rồi hầm hầm đi về.
Em gọi vội "Sao thế?Ko về cùng tao ah?"
"Tao bận".Tôi trả lời,vẫn ko quay đầu lại.Nghĩ lại lúc ấy mình trẻ con và buồn cười thế :'>.
Rồi cả đêm hôm ấy,tôi chỉ nằm nghĩ về em.Bắt đầu suy nghĩ thật sự nghiêm túc.Chả lẽ mình đã yêu?Bỏ mẹ thật,mấy thằng bạn mà biết mình yêu thì chúng nó cười bể mũi.Rồi em lại là hoa khôi,học giỏi,tôi thì vừa ngu vừa mất dạy.Mẹ em lại là cô hiệu phó hắc xì dầu ::(.Nghĩ đên đây tôi đã ngao ngán,quyết định hôm sau sẽ tự đi học và ko nói chuyện với em nữa.
Nhưng mà tôi chưa kịp nói với em thì em đã tìm tôi.Sáng hôm sau,đang ngủ thì mẹ tôi gọi"có bạn đên kìa con,bạn gái nhé

".Tôi lồm cồm dậy,ko biết là ai vì làm j có đứa con gái nào biết nhà tôi.Lúc ra cửa thấy êm thì giật cả mình.Em đến bảo chiều em bận,ko đưa tôi đi,đưa về thôi.Tôi hỏi sao em biết nhà(vì nhà tôi tập thể,em đón tôi ở đầu ngõ).Hóa ra em đi hỏi từng nhà 1 từ tầng 1 lên đến tầng 4,rồi người ta chỉ cho nhà tôi.Rồi lại cười.Thế là trái tim tôi tan chảy

Nhưng càng tan chảy thì tôi càng nghĩ đến vẻ mặt của các thằng bạn tôi,nghĩ đên lúc tôi hào hùng chửi mấy thằng "quấn váy đàn bà".Thế là mấy hôm sau tôi đều kiếm cớ bận để em ko đón,đến trường thì tránh mặt(em học lớp anh,tôi học lớp hóa).Hết h học thì ở lại chơi bóng rổ đến tối,em đứng trên tầng thấy tôi dưới sân thì tự biết mà về.
Đến cuối tuần ấy là văn nghệ 26-3.Trước lúc tổng duyệt,tôi trốn lên tầng 4 luyện lại bài ghita 1 mình.Rồi tự nhiên con bạn thân em(học cùng lớp tôi) dẫn em lên.Lúc ấy tôi chỉ muốn tát cho nó 1 phát.Em hỏi mấy hôm nay tôi bận j thế,sao ko gọi điện bảo em.Tôi cũng chỉ ậm ừ,bảo số dt em ghi cho tôi làm mất rồi.Thế là em dỗi,rồi lấy bút viết lại số dt vào lòng bàn tay tôi.Lần đầu tiên cầm tay con gái(ngoài mẹ với chị tôi),lại là người tôi thik,cảm giác phê như con tê tê ấy có lẽ cả đời ko quên :'>.Rồi em ở lại rất muộn xem tôi diễn.Tôi cảm động lắm vì mẹ em rất khó tính,em ko dc về muộn bao h.Hôm ấy trời mưa lất phất và tôi với em lại về cùng nhau...
Rồi cái j phải đến cũng đến.Em nhắn off cho tôi,bảo sáng thứ 2 qua nhà tôi chơi.Tôi sướng đến phát điên,và sợ nữa.Cả đêm tôi ko ngủ,và lúc em đên,tiếng chuông cửa nghe như tiếng nổ bom nguyên tử vậy.Tôi tuy là thằng mạnh mẽ và bất cần,vậy mà h đây như chú bé con vậy.Và em lại cười.Lúc ấy,tôi quyết định vứt tất cả những sĩ diện,âu lo của tôi sang 1 bên.Tôi cầm tay em(cả 1 kỳ tích):"Tao..thik mày".Em đỏ mặt lắm,ko nói chỉ hơi cúi đầu,ngón tay cuốn lấy những lọn tóc xoăn của em.Rồi em ôm tôi,dịu dàng nhưng tôi lại ko dám ôm lại :p (mãi về sau mới dám ôm).Thế là chúng tôi yêu nhau.
Vậy là tôi bắt đầu những ngày tháng ngọt ngào nhất của tuổi trẻ.Hàng ngày tôi vẫn đưa em đi học.Thay vì phi ra sân bóng rổ lúc đến trường như thường lệ,h tôi phải đi cùng em lên lớp,nhìn em vào lớp rồi mới lại chạy xuống sân

(khá xa vì lớp em ở tầng 3).2 đứa cùng nhau đi chơi khắp nơi,tôi đã chỉ cho em con đường trắng hoa sưa ở Phan Đình Phùng,và em bảo mùi hoa sưa thơm gần = mùi em

.Giao thừa mẹ em ko cho đi chơi,tôi mang hoa đến nhà em mà ko dám gọi.Cứ đứng loay hoay trước cửa nhà,cuối cùng nhờ dc bác hàng xóm gọi em ra

Thi thoảng,em cũng giận tôi,khi tôi nổi tính lang bạt anh hùng trẻ con,gây gổ và đánh nhau.Sau những lần ấy,tôi tự nhủ mình phải tốt hơn để xứng đáng với em.
14-2,em vác cái bánh to đùng đến,tôi bật đèn hồng và bật nhạc,em ôm tôi và bảo "lãng mạn quá anh ạ,có mỗi cái nhạc là bựa thôi".(Tại hồi ấy vừa ôm em,vừa tung chân bật cái đĩa,trúng luôn duy mạnh thì phải :whew:).Buổi chiều,ở trường có văn nghệ 14-2,và lại là mấy thằng bạn tôi tổ chức.Thế là chúng nó kéo tôi ra,và tôi đã làm 1 chuyện khá ngu ngốc,là cầm tay và tặng hoa em trước trường.Sau đó,mẹ em biết chuyện,và bắt đầu ngăn cản.Mẹ em nói chuyện với cô chủ nhiệm,và chúng tôi ko dám đi học cùng nữa.Gặp nhau ở trường cũng phải ngó trước ngó sau.
Rồi ngày 1-4,tôi nhận dc mail của em.Chia tay.Tôi vẫn nhớ như in bức thư ấy.Em nói rằng tôi và em ko thể tiếp tục dc nữa,và rằng em vẫn muốn tôi là bạn và cảm ơn tôi vì đã ở bên em trong mùa đông giá rét.Lúc ấy tôi như người mất hồn,nước mắt trào ra rồi tự nhủ chỉ là cá tháng tư thôi mà.Nhưng ko phải,tôi và em đã xa nhau thật rồi.Tôi điên cuồng,tìm đến rượu,và suýt nữa là tài mà(nếu chị gái tôi ko kịp ngăn cản).Trước hôm đi học nào tôi cũng uống rượu,bạn bè nhìn tôi với ánh mắt ái ngại.
Rồi cô giáo dạy văn mời tôi đi ăn.Cô an ủi tôi,và cô nói rằng :"thời gian sẽ hàn ghắn mọi vết thương cho dù nó để lại sẹo".
Câu nói ấy thật đúng và tôi sẽ nhớ suốt đời.Hôm nay,đã 5 năm trôi qua,nhưng vết sẹo ấy vẫn hiện hữu trong trái tim tôi.Em đã giúp tôi biết thế nào là yêu và biết thế nào là "broken heart".Có lẽ những tình yêu sau này sẽ ko bao h có dc cảm giác như mối tình đầu