Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.
, ác cái thằng cuồng đó lại đòi thằng nhật tôn trọng lịch sử chém gió của tung của 
+1 lolz.mình cũng đéo hiểu lên đọc truyện giải trí tự nhiên có thằng nhảy vào bù lu bù loa sai sử
đến sách sử vn hết cấp 3 là anh bán đồng nát rồi nữa là sử tàu khựa này em ơi![]()
_ Nhưng lịch sử chỉ ghi Hạng Vũ vũ dũng hơn người, nhưng ko ai viết về quân cận vệ của Hạng Vũ lol đó chính là cách viết sử của phương Đông, chỉ chú trọng nhân vật, sự kiện, xu hướng, mà bỏ qua chi tiết, vì thế ai đọc sử không nghĩ nhiều một chút sẽ tưởng 1 mình Hạng Vũ liền gánh cả quân Sở, cân với quân Hán, Tần, đó là một hiểu nhầm thông thường nhiều người mắc phải :) Bằng chứng là sau nhiều năm tác chiến, quân Sở gặp quân Hán tổ chức theo lối thông thường do Lưu Bang chỉ huy thì thường thắng, nhưng khi gặp quân Hán do Hàn Tín chỉ huy, có kỷ luật, huấn luyện, trang bị tốt hơn tinh nhuệ hơn, thì chiến thuật dùng nhóm nhỏ quân lực tinh nhuệ làm chủ lực liền không còn thành công nữa. Quân Sở thất bại cũng là chứng minh sự vũ dũng của Hạng Vũ không phải là vô địch khi vs 1 đội quân có tổ chức, có kỷ luật và trang bị tốt.
mình cũng đéo hiểu lên đọc truyện giải trí tự nhiên có thằng nhảy vào bù lu bù loa sai sử
đến sách sử vn hết cấp 3 là anh bán đồng nát rồi nữa là sử tàu khựa này em ơi![]()

Nói về tướng quân thời xưa dù không phải một địch trăm nhưng vai trò chỉ huy của họ là rất quan trọng. Vì cả vạn lính, mỗi người lính là một con người có dũng khí mà cũng có nỗi sợ hãi, mỗi người một hành động khác nhau nếu như không thống nhất trong hành động, đứng giữa muôn trùng quân thì chỉ thấy toàn lính là lính chứ không biết làm cái gì. Vì hoang mạng như vậy nên họ chỉ biết trông chờ vào sự chỉ huy của tướng quân. Nếu tướng quân chết hoặc không có ai chỉ huy thì chỉ cần thấy địch tiến tới đánh thiệt hại hàng đầu, hoặc thấy 1 2 người bỏ chạy rồi sẽ có hiệu ứng dây chuyền tất cả cùng chạy. Nếu thấy tướng quân xông pha trận mạc thì hộ cũng sẽ đánh theo tới cùng.
Ví dụ những trận đánh thời xưa quân Mecca đánh quân Hồi Giáo Melina dù Mecca đông hơn nhiều lần mà tướng quân của họ bỏ sang phe Hồi Giáo thì họ cũng đầu hàng. hay Trận Okehazama,2000 quân của Nobunaga đánh bại 2 vạn quân Yoshimoto. Trận Hoàng Giang quân Chăm thắng như chẻ tre nhưng Chế Bồng Nga bị giết cái thua luôn.
Hay trận Ngọc Hồi quân Tây Sơn không tiến lên được thì Quang Trung lao lên chém vài chục lính Thanh thì mới áp đảo đựơc quân Thanh.
tôn trọng ở mức độ nhất định là như nào , ai đủ khả năng viết chi tiết từng trận đánh 1 để mà so sánh . Tác giả giữ nguyên kết quả là tôn trọng rồi đấy_ Tr tranh lấy bối cảnh lịch sử thì cũng phải tôn trọng lịch sử ở mức độ nhất định, và phải có logic thường thức, đằng này nó chém gió ác quá nên bức xúc, thế thôi.
_ Về việc Hạng Vũ thua khi vs Lưu Bang, Sở thua khi vs Hán, nói lên việc Hán mạnh hơn Sở, hoặc ít nhất có thể lúc đầu yếu hơn, sau đó dần chuyển biến thành Hán mạnh, Sở yếu. Một phần cực quan trọng trong đó là công Tiêu Hà làm kinh tế, và công Hàn Tín luyện binh. Nếu ko có Hàn Tín đánh dẹp chư hầu, bắt họ chuyển đổi từ ủng hộ Sở sang ủng hộ Hán, thì đã không có chiến dịch Cai Hạ. Tiếp là việc Hàn Tín vs Hạng Vũ mà ông nói Hàn Tín chỉ có ăn hành là hoàn toàn sai lầm, vì nếu không có Hàn Tín đánh đông đẹp bắc thì Hán đâu ra đủ thế lực vs Sở. Nếu chỉ nói đụng trận 2 quân bằng nhau, Hạng Vũ vs Hàn Tín, thế hoá ra lấy toàn bộ công chinh phạt của Hàn Tín để đổi lại cho 2 quân bằng nhau lol Cái này nó gọi là cào bằng thành tích ? Nếu vậy sao ko cho Hàn Tín có sức mạnh vô địch như Hạng Vũ, và Hạng Vũ có tài chỉ huy cùng huấn luyện quân đội giỏi như Hàn Tín, để oánh nhau cho công bằng xem![]()
Có dòng nào tôi chê Hàn Tín hay phủ nhận tài năng không? Nhưng ý tôi là loại tướng như Hạng Vũ xứng đáng là một loại tướng làm thay đổi cục diện trận đánh nhờ vào tài năng và sức mạnh đúng không? Giá trị của tướng bao gồm võ công một địch trăm, tầm ảnh hưởng đến quân sĩ, mưu kế , chiến thuật vv..._ Tr tranh lấy bối cảnh lịch sử thì cũng phải tôn trọng lịch sử ở mức độ nhất định, và phải có logic thường thức, đằng này nó chém gió ác quá nên bức xúc, thế thôi.
_ Về việc Hạng Vũ thua khi vs Lưu Bang, Sở thua khi vs Hán, nói lên việc Hán mạnh hơn Sở, hoặc ít nhất có thể lúc đầu yếu hơn, sau đó dần chuyển biến thành Hán mạnh, Sở yếu. Một phần cực quan trọng trong đó là công Tiêu Hà làm kinh tế, và công Hàn Tín luyện binh. Nếu ko có Hàn Tín đánh dẹp chư hầu, bắt họ chuyển đổi từ ủng hộ Sở sang ủng hộ Hán, thì đã không có chiến dịch Cai Hạ. Tiếp là việc Hàn Tín vs Hạng Vũ mà ông nói Hàn Tín chỉ có ăn hành là hoàn toàn sai lầm, vì nếu không có Hàn Tín đánh đông đẹp bắc thì Hán đâu ra đủ thế lực vs Sở. Nếu chỉ nói đụng trận 2 quân bằng nhau, Hạng Vũ vs Hàn Tín, thế hoá ra lấy toàn bộ công chinh phạt của Hàn Tín để đổi lại cho 2 quân bằng nhau lol Cái này nó gọi là cào bằng thành tích ? Nếu vậy sao ko cho Hàn Tín có sức mạnh vô địch như Hạng Vũ, và Hạng Vũ có tài chỉ huy cùng huấn luyện quân đội giỏi như Hàn Tín, để oánh nhau cho công bằng xem
.
Nếu so về hoàn cảnh thì 2 anh Hạng Vũ và Lữ Bố tương tự nhau, nhưng anh Hạng Vũ biết nghe lời ông cụ nên phất, còn Lữ Bố thì vứt Trần Cung vào xó nhà, cơ mà về sau này anh Vũ cũng lây cái bệnh mà thằng vua nào cũng mắc, đuổi ông cụ về quê, team Sở thọt từ đây 
mình cũng đéo hiểu lên đọc truyện giải trí tự nhiên có thằng nhảy vào bù lu bù loa sai sử
đến sách sử vn hết cấp 3 là anh bán đồng nát rồi nữa là sử tàu khựa này em ơi![]()
Thí bác kia bảo truyện vô lí vì tướng quá mạnh phá trận thì mình dẫn chứng vài trường hợp lịch sử sức mạnh của tướng có thể phá trận thôi chứ đâu bàn đến mưu lược hay quá trình lịch sử gì cho dài dòng ra.Thực ra anh Vũ cũng chả phải một mình gánh cả team Sở, có ông cụ Phạm Tăng gánh phần sách lược, tổ chức dùm rồi, anh Vũ chỉ lo việc đánh nhau thôi, chứ nếu Hàn Tín mà kém hơn Hạng Vũ về mấy cái khoản sách lược, tổ chức thì ông cụ đã chả phải khuyên Hạng Vũ "không dùng thì giết"Nếu so về hoàn cảnh thì 2 anh Hạng Vũ và Lữ Bố tương tự nhau, nhưng anh Hạng Vũ biết nghe lời ông cụ nên phất, còn Lữ Bố thì vứt Trần Cung vào xó nhà, cơ mà về sau này anh Vũ cũng lây cái bệnh mà thằng vua nào cũng mắc, đuổi ông cụ về quê, team Sở thọt từ đây
![]()

Cái thời chiến quốc này đập nhau liên miên lấy thời gian, tiền bạc đâu mà huấn luyện như bọn thân binh, toàn kiểu có chiến tranh mới gọi dân đi lính bình thường thì ở làm nông có phải lính chính quy đâu, và cái trò dàn trận như bác nói thì lính toàn kiểu nghiệp dư, tốt thí, bọn thân binh nó charge cái một, chả có gì là lạ_ Thực ra phóng đại cũng không có gì sai trái, nhưng phóng đại như trong truyện nó lại ảnh hưởng rất lớn tới mặt hay khác của tr mới làm mình tức : dàn trận. Cái phân biệt giữa quân có huấn luyện và quân ô hợp không phải võ công ai cao, không phải vũ khí ai sắc, không phải áo giáp ai tốt, mà là ai biết dàn trận, biết biến trận, có hiệu lệnh tiến lùi rõ ràng. Với 1 đội quân có huấn luyện tốt, khi đụng trận chẳng cần có tướng tài, cũng chẳng cần có 1 đội lính tinh nhuệ đi đầu, bản thân trận thế vững vàng cũng đủ đưa tới chiến thắng. Và chiến thắng với thiệt hai ít hay nhiều mới phụ thuộc vào tướng giỏi hay kém, trang bị hậu cần tốt hay xấu, tinh thần cao hay thấp. Và trong truyện này, võ công của tướng cùng thân binh mạnh tới nỗi chẳng 1 trận hình nào đỡ nổi, nó phá hủy đi 1/2 cái hay của truyện lịch sử quân sự là đánh trận. Để " fix " lại cái lỗi này tác giả buff tinh thần quân đội lên 1 mức đáng kinh ngạc, trận hình bị xuyên nát bét nhưng vẫn chiến đấu như thường -> nội dung dàn trận trong truyện càng nát hơn :(
Shounen ko phải seinen, cũng chả quảng cáo "y như lịch sử". Cố vặn vẹo nó làm gì, ko đọc thì drop và khỏi comment nữa._ Thực ra phóng đại cũng không có gì sai trái, nhưng phóng đại như trong truyện nó lại ảnh hưởng rất lớn tới mặt hay khác của tr mới làm mình tức : dàn trận. Cái phân biệt giữa quân có huấn luyện và quân ô hợp không phải võ công ai cao, không phải vũ khí ai sắc, không phải áo giáp ai tốt, mà là ai biết dàn trận, biết biến trận, có hiệu lệnh tiến lùi rõ ràng. Với 1 đội quân có huấn luyện tốt, khi đụng trận chẳng cần có tướng tài, cũng chẳng cần có 1 đội lính tinh nhuệ đi đầu, bản thân trận thế vững vàng cũng đủ đưa tới chiến thắng. Và chiến thắng với thiệt hai ít hay nhiều mới phụ thuộc vào tướng giỏi hay kém, trang bị hậu cần tốt hay xấu, tinh thần cao hay thấp. Và trong truyện này, võ công của tướng cùng thân binh mạnh tới nỗi chẳng 1 trận hình nào đỡ nổi, nó phá hủy đi 1/2 cái hay của truyện lịch sử quân sự là đánh trận. Để " fix " lại cái lỗi này tác giả buff tinh thần quân đội lên 1 mức đáng kinh ngạc, trận hình bị xuyên nát bét nhưng vẫn chiến đấu như thường -> nội dung dàn trận trong truyện càng nát hơn :(