Tôi thì thấy trận nào bên thua cũng bị bên thắng truy kích chết nhiều, vì truy kích chính là cơ hội tốt nhất để tiêu diệt địch. Bên bị truy kích thì lo mà chạy còn éo kịp bày đặt ở lại làm cướp.
Bên thua có 2 khả năng : vở trận và tản mác ra xung quanh rồi sau đó tập hợp lại bởi một vị chỉ huy nào đó nếu có cơ hội.
2 là chạy chối chết về phía phe mình, nước mình
Ở lại làm cướp rất ít. Như việc quân miền trung của Tây Sơn bị đánh bại tại Gia Định thì lính của họ cũng tản mát lẫn trốn chứ không dám gây hại gì nhiều.
Về việc thiệt hại gần như hòan toàn một đội quân rất ít khi xảy ra nhưng đối với một số trận đánh mà bên thua bị bao vây tứ phía thì gần như toàn bộ quân đội bị xóa xổ vì bắt và giết, ví dụ trận Cannae của Hanibal
https://vi.wikipedia.org/wiki/Trận_Cannae#K.E1.BA.BFt_qu.E1.BA.A3 chết và bị bắt tới 7-8 phần.
Trận Xương Giang quân Minh bị bao vậy 4 mặt bị bắt giết toàn bộ gần 10 vạn người. Còn những kẻ chạy trốn thì trong khoảng không đến 5 ngày đều bị bọn chăn trâu kiếm củi bắt gấn hết, không sót một ai.
https://vi.wikipedia.org/wiki/Trận_Chi_Lăng_–_Xương_Giang#Tr.E1.BA.ADn_X.C6.B0.C6.A1ng_Giang.5B39.5D
_ Bạn nên đọc kỹ lại bài của mình, mình cũng ko muốn nói nhiều nữa, tóm lại ntn cho các bạn đọc đỡ nhầm nhọt :
+ Khả năng tác chiến của quân đội cổ đại tới trung đại, trước cận đại nói chung là không cao, có thể nói là Rất thấp nếu so với tiêu chuẩn quân sự hiện đại ( ko nói về vũ khí mà là khả năng đáp ứng, tốc độ, tinh thần, kỷ luật etc )
+ Bên thắng rất khó có thể toàn quân truy kích ( trừ khi thắng 1 cách hoàn toàn áp đảo, đè bẹp, hoặc có rất nhiều hậu bị, tiếp viện, hoặc khả năng cơ động cực kỳ cao )
+ Bên thắng thông thường sẽ chia phần lớn người ở lại chiến trường quét dọn vì đây là nguồn lợi rất lớn ( vũ khí, áo giáp, tù binh, vật tư ) chỉ cử số ít truy kích ngay sau khi chiến thắng ( ít vì ko phải quân đội nào cũng có kỷ luật, chia đều chiến lợi phẩm etc, mà thông thường ai lấy được là của người đó ). Cái này là chủ yếu, trừ khi chỉ huy rất giỏi biết nắm thời cơ và hiệu lệnh rất nghiêm, quân đội rất tinh nhuệ, hoặc đơn giản là họ có rất nhiều ngựa ...
+ Mục tiêu của phe thắng là đánh chiếm vật tư, các thành trấn, cầu đường, các điểm xung yếu nhiều hơn là mục tiêu giết người, sát thương nhân lực bên địch ( vì cái gì cũng quý chỉ có mạng người là rẻ mạt, trừ khi đó là quý tộc )
+ Bên bại tháo chạy nhưng ko phải đứa nào cũng ngu chạy vào rừng rậm, đồi núi rồi ở lỳ đó chết đói. Phần lớn là tìm đường về, trong quá trình đó họ đương nhiên sẽ đốt cướp giết hiếp đủ kiểu ( trung đại mà ) và thiệt hại là rất lớn cho cả 2 phe. Họ đương nhiên
ko ở lại làm phỉ mà sẽ tìm đường về nhà ( sẽ có đứa ở lại nhưng sẽ ko nhiều )
+ Vì vài lý do thường thức ở trên, và thêm hoàn cảnh chiến tranh etc, nên việc tiêu diệt hoàn toàn quân địch là rất rất hiếm khi xảy ra như trong sử Tàu - Ta viết :v
+ Cái này nói tới ct trên bộ, ct trên sông, biển sẽ rất khác.
_ Thêm về vài trận nổi tiếng ở trên : nó nổi là vì chiến thắng quá huy hoàng, trong lịch sử hiếm thấy các trận như vậy ( vì thế mới nổi như cồn ) Điều đó có nghĩa là hầu hết các chiến dịch đều ko như thế -> đó là các trường hợp đặc biệt, ko thể nào lấy ra làm ví dụ ...