ForteD.exe
Mr & Ms Pac-Man
Dạo này tâm lí mình bắt đầu có vấn đề, con ng` thì thỉnh thoảng ai cũng gặp tình trạng như vậy, và h mình đang tìm cách giải quyết
Vấn đề mình gặp fải là lúc này thấy thứ gì cũng vô vị, ko biết fải do hồi sau tết bán dàn âm thanh, nên ko ngày nào cũng nghe nhạc như lúc trước hay ko, lúc mới bán dàn âm thanh ko có gì nghe cũng thấy khó chịu thật, mà tính mình thì nghe chất lượng âm thanh hay wen rồi, nên nghe loa laptop hay tv ko thấm vào đâu, nên cũng chả muốn bật nghe, có nghe thì cũng thấy khó chịu. Hoặc có thể là do dạo này nghỉ tập thể hình đc khoảng 2 tháng suốt ngày chỉ nằm với dán mắt vào màn hình nên cơ thể và trí óc bắt đầu ù lì hay ko.
Rồi dạo này cái đầu mình bắt đầu có vấn đề nữa, trước đây nó là điểm mình rất tự tin, luôn suy nghĩ cẩn thận, tính toán kĩ các bước, vậy mà dạo này mỗi lần định nói tới 1 danh từ hay địa điểm nào thì rất hay wên, suy nghĩ ko linh hoạt hoạt như trước, rồi ko biết fải do sự xuống cấp của bộ não hay ko mà mình bắt đầu mâu thuẫn với những lí tưởng sống của mình lúc trước. Ko biết có fải do từ ngày nghỉ tập thể hình, nên lười ăn uống, 1 ngày chỉ ăn 1 buổi, cơ thể ko cung cấp đủ chất dinh dưỡng nuôi não hay ko.
Đến cái chuyện làm prj trên trường, mấy đứa này thì mình chơi chung cũng đc 2 năm, chơi thì chơi cũng hơi vui đấy, nhờ mình thì cũng đc đấy, đến lúc mình nhờ thì toàn lơ đâu mất. Ko biết fải do mình hoài cổ hay ko, nhưng kể từ khi tốt nghiệp cấp 3, ko còn gặp những đứa bạn chí cốt như ngày xưa vì đứa thì du học, đứa thì ở xa, đứa thì cuộc sống riêng chi fối. Rồi những đứa bạn mới sau này mình gặp, tốt thì cũng có, nhưng ko thấy vui, chơi thoải mái như ngày xưa, rồi những ngày gần đây mình bắt đầu so sánh những đứa bạn hiện tại với những đứa bạn ngày xưa, con ng` ta hay có cái bệnh là ban đầu họ gặp những cái gì tốt thì những cái gì sau đó fải hơn cái điều họ từng trải wa, cái đầu tiên bao h cũng thành cái chuẩn mực để họ so sánh, đi chơi với đám bạn sau này, mình kể chuyện vui, tụi nó cũng cười, tụi nó kể chuyện cười, mình cũng cười, nhưng đang cười thì bỗng xuất hiện 1 suy nghĩ thg` trực: sao nó vô vị thế này. Khi còn học phổ thông với đám bạn, mình rất hòa đồng, vui vẻ, chơi hết mình, nhưng kể từ khi ra trường, mình dần dần khép kín, fải chăng là do mình đã thấy wá nhiều điều xấu xa của những con ng` thực tại mà khép kín, sống thực dụng để bảo vệ bản thân, hay là mình chưa gặp đúng những ng` bạn thực sự. Sự thay đổi của mình đến mức mà những ng` bạn thân của mình còn fải ngạc nhiên, sau thời gian 2 năm mà mình có thể thay đổi đến như thế
Giờ đến chuyện tình cảm, em ấy là ng` mà ban đầu mình ko muốn tiến tới, vì mình đã dự đoán sẽ ko đâu đến đâu. Nhưng nghĩ thế wái nào mà mình bắt đầu tìm hiểu, nắm bắt tâm lí em ấy là loại ng` ntn, sau khi xác định rõ ràng rồi mình bắt đầu tiến tới, em ấy cũng wa nhà mình nấu cơm cho mình ăn, 2 đứa cũng đi xem film, cũng đi ăn, nhưng rốt cuộc em ấy chỉ coi mình là bạn. Có lẽ em ấy có nhiều bạn là con trai, cá tính cũng mạnh mẽ, thoải mái, có nhiều cái đuôi theo đuổi, nên chuyện này là bt, mình đã ko dự tính đc hoặc cố lờ vấn đề này. Ko tiến tới đc thì cũng ko sao, vì khoảng 2 tuần trước khi ngỏ lời mình đã thấy vô vị rồi, khi bị em ấy từ chối khoảng 1 2 ngày, tự dưng trong lòng mình ko còn 1 chút tình cảm nào. Mặc dù vẫn thg` xuyên nghĩ vớ vẩn về em ấy, nhưng mình xác định chắc chắn rằng mình ko còn tình cảm gì cả, ko rõ là những suy nghĩ về em chỉ là do thói wen lúc mình còn yêu hay ko, hay là do 1 lí do gì đó.
Có 1 vấn đề lớn mà mình gặp trong khi cù cưa là khi nói chuyện, mình ko tìm đc vấn đề rõ ràng để nói, thg` rất hay bị khớp, trước kia những ng` con gái mình từng wen, mình đâu có như thế, mình rất tự tin và chủ động, ko biết có fải là do 1 thời gian dài mình ko giao tiếp với ai nhiều nên bị như thế, hay là do cái dớp của cuộc tình lúc trước ám ảnh mình, hoặc cũng có thể là ng` con gái đó với mình ko có nhiều điểm chung, hay là do bản thân mình wá khép kín, ko tìm hiểu về những chuyện mà đa số mọi ng` wan tâm. Wa chuyện giao tiếp đó, bỗng mình giật mình nhận ra là cái chuyện giao tiếp với ng` con gái mình thích thì lúc trước mình làm rất bt, tự nhiên bây giờ ko biết fải làm sao, bắt đầu từ đâu, mặc dù với bạn bè con trai hay con gái mình đều nc rất bt
Lúc trước mỗi khi gặp vấn đề gì, mình thg` tự đặt câu hỏi rồi tự trả lời, cuối cùng đều tìm đc cách giải quyết, vậy mà gần đây mình tự đặt câu hỏi xong cũng chả tìm đc câu trả lời, ko biết đó có fải là do hệ lụy của bộ não xuống cấp hay ko.
Đôi dòng lảm nhảm trong 1 ngày bực mình với cái prj
Vấn đề mình gặp fải là lúc này thấy thứ gì cũng vô vị, ko biết fải do hồi sau tết bán dàn âm thanh, nên ko ngày nào cũng nghe nhạc như lúc trước hay ko, lúc mới bán dàn âm thanh ko có gì nghe cũng thấy khó chịu thật, mà tính mình thì nghe chất lượng âm thanh hay wen rồi, nên nghe loa laptop hay tv ko thấm vào đâu, nên cũng chả muốn bật nghe, có nghe thì cũng thấy khó chịu. Hoặc có thể là do dạo này nghỉ tập thể hình đc khoảng 2 tháng suốt ngày chỉ nằm với dán mắt vào màn hình nên cơ thể và trí óc bắt đầu ù lì hay ko.
Rồi dạo này cái đầu mình bắt đầu có vấn đề nữa, trước đây nó là điểm mình rất tự tin, luôn suy nghĩ cẩn thận, tính toán kĩ các bước, vậy mà dạo này mỗi lần định nói tới 1 danh từ hay địa điểm nào thì rất hay wên, suy nghĩ ko linh hoạt hoạt như trước, rồi ko biết fải do sự xuống cấp của bộ não hay ko mà mình bắt đầu mâu thuẫn với những lí tưởng sống của mình lúc trước. Ko biết có fải do từ ngày nghỉ tập thể hình, nên lười ăn uống, 1 ngày chỉ ăn 1 buổi, cơ thể ko cung cấp đủ chất dinh dưỡng nuôi não hay ko.
Đến cái chuyện làm prj trên trường, mấy đứa này thì mình chơi chung cũng đc 2 năm, chơi thì chơi cũng hơi vui đấy, nhờ mình thì cũng đc đấy, đến lúc mình nhờ thì toàn lơ đâu mất. Ko biết fải do mình hoài cổ hay ko, nhưng kể từ khi tốt nghiệp cấp 3, ko còn gặp những đứa bạn chí cốt như ngày xưa vì đứa thì du học, đứa thì ở xa, đứa thì cuộc sống riêng chi fối. Rồi những đứa bạn mới sau này mình gặp, tốt thì cũng có, nhưng ko thấy vui, chơi thoải mái như ngày xưa, rồi những ngày gần đây mình bắt đầu so sánh những đứa bạn hiện tại với những đứa bạn ngày xưa, con ng` ta hay có cái bệnh là ban đầu họ gặp những cái gì tốt thì những cái gì sau đó fải hơn cái điều họ từng trải wa, cái đầu tiên bao h cũng thành cái chuẩn mực để họ so sánh, đi chơi với đám bạn sau này, mình kể chuyện vui, tụi nó cũng cười, tụi nó kể chuyện cười, mình cũng cười, nhưng đang cười thì bỗng xuất hiện 1 suy nghĩ thg` trực: sao nó vô vị thế này. Khi còn học phổ thông với đám bạn, mình rất hòa đồng, vui vẻ, chơi hết mình, nhưng kể từ khi ra trường, mình dần dần khép kín, fải chăng là do mình đã thấy wá nhiều điều xấu xa của những con ng` thực tại mà khép kín, sống thực dụng để bảo vệ bản thân, hay là mình chưa gặp đúng những ng` bạn thực sự. Sự thay đổi của mình đến mức mà những ng` bạn thân của mình còn fải ngạc nhiên, sau thời gian 2 năm mà mình có thể thay đổi đến như thế
Giờ đến chuyện tình cảm, em ấy là ng` mà ban đầu mình ko muốn tiến tới, vì mình đã dự đoán sẽ ko đâu đến đâu. Nhưng nghĩ thế wái nào mà mình bắt đầu tìm hiểu, nắm bắt tâm lí em ấy là loại ng` ntn, sau khi xác định rõ ràng rồi mình bắt đầu tiến tới, em ấy cũng wa nhà mình nấu cơm cho mình ăn, 2 đứa cũng đi xem film, cũng đi ăn, nhưng rốt cuộc em ấy chỉ coi mình là bạn. Có lẽ em ấy có nhiều bạn là con trai, cá tính cũng mạnh mẽ, thoải mái, có nhiều cái đuôi theo đuổi, nên chuyện này là bt, mình đã ko dự tính đc hoặc cố lờ vấn đề này. Ko tiến tới đc thì cũng ko sao, vì khoảng 2 tuần trước khi ngỏ lời mình đã thấy vô vị rồi, khi bị em ấy từ chối khoảng 1 2 ngày, tự dưng trong lòng mình ko còn 1 chút tình cảm nào. Mặc dù vẫn thg` xuyên nghĩ vớ vẩn về em ấy, nhưng mình xác định chắc chắn rằng mình ko còn tình cảm gì cả, ko rõ là những suy nghĩ về em chỉ là do thói wen lúc mình còn yêu hay ko, hay là do 1 lí do gì đó.
Có 1 vấn đề lớn mà mình gặp trong khi cù cưa là khi nói chuyện, mình ko tìm đc vấn đề rõ ràng để nói, thg` rất hay bị khớp, trước kia những ng` con gái mình từng wen, mình đâu có như thế, mình rất tự tin và chủ động, ko biết có fải là do 1 thời gian dài mình ko giao tiếp với ai nhiều nên bị như thế, hay là do cái dớp của cuộc tình lúc trước ám ảnh mình, hoặc cũng có thể là ng` con gái đó với mình ko có nhiều điểm chung, hay là do bản thân mình wá khép kín, ko tìm hiểu về những chuyện mà đa số mọi ng` wan tâm. Wa chuyện giao tiếp đó, bỗng mình giật mình nhận ra là cái chuyện giao tiếp với ng` con gái mình thích thì lúc trước mình làm rất bt, tự nhiên bây giờ ko biết fải làm sao, bắt đầu từ đâu, mặc dù với bạn bè con trai hay con gái mình đều nc rất bt
Lúc trước mỗi khi gặp vấn đề gì, mình thg` tự đặt câu hỏi rồi tự trả lời, cuối cùng đều tìm đc cách giải quyết, vậy mà gần đây mình tự đặt câu hỏi xong cũng chả tìm đc câu trả lời, ko biết đó có fải là do hệ lụy của bộ não xuống cấp hay ko.
Đôi dòng lảm nhảm trong 1 ngày bực mình với cái prj
Chỉnh sửa cuối:


