thuyquai_29
<font color="MediumTurquoise"><b>God's Grandfather
- 25/5/04
- 7,256
- 2
Non-linear trong RPG tớ thấy giống như mấy cái linear ghép lại thành nhiều đường rồi chọn 1 đường mà đi, kết cục thì vẫn chả phải là tự do mà chỉ là n trong 1 

Follow along with the video below to see how to install our site as a web app on your home screen.
Note: This feature may not be available in some browsers.

Non-linear trong RPG tớ thấy giống như mấy cái linear ghép lại thành nhiều đường rồi chọn 1 đường mà đi, kết cục thì vẫn chả phải là tự do mà chỉ là n trong 1
Nhưng mà nên nhớ cá tính khác với tính cách. Nhân vật trong Fantasy thường là bị đóng khung. Các nhân vật nữ thì thường là hiền dịu, yếu đuối, ngay cả các nhân vật nam thường cũng hơi ẻo lả, kém mạnh mẽ. Về cơ bản tớ nhận xét là cá tính = 0. Riêng về phần cá tính của nhân vật thì phải công nhận là dòng game Mass Effect làm cực kì tốt. Cũng vẫn cơ chế hội thoại như DAO nhưng mà ở đây nhân vật bắt đầu có tiếng, kết hợp với cử chỉ. Cá nhân tớ vừa mới phá đảo ME2 hai lần xong, một lần đi theo hướng thiện, một lần hướng ác đều có ấn tượng cực kì tốt. Đặc biệt là lần chơi đầu tiên cảm thấy như đang xem một bộ phim thiên anh hùng ca vậy. Nhân vật cực kì cá tính, khi cứng rắn mạnh mẽ, khi lại nhẹ nhàng sâu lắng (dựa trên chính các lựa chọn của người chơi). Riêng đoạn cuối đánh trùm thì phải nói cái chất epic tuyệt vời đúng theo tinh thần một đi không trở lại. Ngay cả các nhân vật phụ trong ME2 cũng cực kì cá tính. Đứa thì trung thành, đứa thì ngổ ngáo, lại có đứa trầm lắng nhiều tâm sự u uất. Nói chung là nó vẽ nên một bức tranh khá chân thực như ngoài đời vậy.
Mặt khác, ví dụ như gần đây là DAO, thế nào bạn cũng sẽ phải tìm 1 vị vua cho Ferelden, nhưng vấn đề là bạn sẽ ép Ferelden phải theo ý bạn, hay thuyết phục dân chúng theo ý bạn - và vị vua mà bạn chọn chắc chắn có ảnh hưởng về sau
. Tính cách của thằng nhân vật chính là của người chơi
. Chẳng hạn tớ ngoài đời hành động theo đường lối Chaotic Good nên trong game cũng thế
vầ tất nhiên là toàn bị đám Evil phản, mà chơi lại tớ vẫn đi theo đường đấy. Sau 1 thời gian tính cách và nhận thức tớ có nhiều thay đổi, các quyết định cũng khác đi và lúc đấy chơi lại lại ra 1 kết quả khác
. Thực sự là rất thú vị. Vè điểm này tớ thấy WRPG nhập vai hơn JRPG rất nhiều 
Có lẽ nên gọi các game non-linear là Role Bending, còn Linear mới thật sự là Role Playing
Có lẽ nên gọi các game non-linear là Role Bending, còn Linear mới thật sự là Role Playing

Có lẽ nên gọi các game non-linear là Role Bending, còn Linear mới thật sự là Role Playing



tuy nhiên bù lại JRPG thường có cốt truyện mang tính thơ mộng , lãng mạng , có những trận chiến hào hùng và cũng có nhiều câu chuyện tình cảm động và nhẹ nhàng . Nhưng mà ghét nhất 1 điều là JRPG hầu như ko có bản trên PC
mà mình thì chưa có đk đầu tư cho console 
Thực ra Tuyến tính hay ko cũng chỉ là một khái niệm tương đối mà thôi. Tác giả nhận xét khá đúng, ME2 hay DOA và ngay cả Fallout cũng có cái phần cốt truyện chính là tuyến tính, trong khi chơi vẫn có những điểm mà cho dù chọn nhân vật như thế nào thì cũng vẫn đi qua đấy, nói thật là cho dù phi tuyến tính đi nữa nhưng trùm cuối thường là giống nhau, có chăng chỉ là cái cinematic cuối game khác đi chút ít thôi. Ngay cả dòng game Fantasy cũng có một vài điểm phi tuyến tính, thể hiện qua nhiều zone nằm ngoài cốt truyện chính để người chơi khám phá. Nhưng nói chuẩn ra thì WRPG có 2 phần tuyến tính, 8 phần không, game JRPG thì ngược lại 8 phần tuyến tính, 2 phần không.
Đỉnh cao của cái sự phi tuyến tính là dòng game Fallout. Nói cho chuẩn ra thì ngay cả phần core của game cũng hoàn toàn có thể skip qua. Thế mới đẻ ra mấy cái trò phá đảo FO1 và 2 trong vòng có mười phút đồng hồ. Trong khi JRPG thì ngược lại, cốt truyện trước sau như một. Ai mà có kiên nhẫn chơi FF lại lần thứ 2 thì sẽ nhận ra là cái file save của mình sẽ giống hệt như trước. Cũng đi qua ngần đấy thứ, cũng same cinematic, same hội thoại. Nói chung là giá trị chơi lại ko cao. Ở đây tớ ko tính mấy chú fanboi chơi đi chơi lại FF cả chục lần mà ko chán nhé.
Một ý nữa mà tớ thấy chủ topic nói sai là về cá tính nhân vật. Cá tính ở đây có thể nói là được thể hiện qua nhiều yếu tố, hành động, lời nói, cử chỉ. Chơi JRPG thì thường có nhiều cinematic, trong đó nhân vật chính có thể hiện các lời nói, cử chỉ, hành động nên rõ ràng đúng như chủ topic nói là có một chút tính cách trong đấy. Trong khi chơi những game như Fallout hay DOA thì các đoạn hội thoại của nhân vật chính thường chỉ là text, ko có tiếng, phần cử chỉ đi kèm cũng ít. Rõ ràng là về mặt khắc họa nhân vật chính thì dòng game Fantasy làm khá tốt. Vì không có lời nói cử chỉ nên có cảm giác như là nhân vật chính trong Fallout ko có tính cách.
Nhưng mà nên nhớ cá tính khác với tính cách. Nhân vật trong Fantasy thường là bị đóng khung. Các nhân vật nữ thì thường là hiền dịu, yếu đuối, ngay cả các nhân vật nam thường cũng hơi ẻo lả, kém mạnh mẽ. Về cơ bản tớ nhận xét là cá tính = 0. Riêng về phần cá tính của nhân vật thì phải công nhận là dòng game Mass Effect làm cực kì tốt. Cũng vẫn cơ chế hội thoại như DAO nhưng mà ở đây nhân vật bắt đầu có tiếng, kết hợp với cử chỉ. Cá nhân tớ vừa mới phá đảo ME2 hai lần xong, một lần đi theo hướng thiện, một lần hướng ác đều có ấn tượng cực kì tốt. Đặc biệt là lần chơi đầu tiên cảm thấy như đang xem một bộ phim thiên anh hùng ca vậy. Nhân vật cực kì cá tính, khi cứng rắn mạnh mẽ, khi lại nhẹ nhàng sâu lắng (dựa trên chính các lựa chọn của người chơi). Riêng đoạn cuối đánh trùm thì phải nói cái chất epic tuyệt vời đúng theo tinh thần một đi không trở lại. Ngay cả các nhân vật phụ trong ME2 cũng cực kì cá tính. Đứa thì trung thành, đứa thì ngổ ngáo, lại có đứa trầm lắng nhiều tâm sự u uất. Nói chung là nó vẽ nên một bức tranh khá chân thực như ngoài đời vậy.
So sánh với đại diện gần đây của các dòng game Fantasy thì đúng là khác hẳn. Người ta toàn nói đến chuyện tình giữa các nhân vật đẹp, lãng mạn chứ chẳng ai nói đến cá tính của họ cả.
Suy cho cùng thì game hay hay ko là do người chơi mà thôi. Người thích thế này, người thích thế kia. Các game JRPG do có cốt truyện đẹp nên nhắm vào nhóm game thủ teen. Trong khi WRPG xù xì hơn, nhiều tình tiết xã hội nên thường các game thủ ngoài 20 thích hơn. Một lý do nữa là game WRPG đòi hỏi trình độ Anh ngữ kha khá thì mới thấy hay trong khi chọn các option, trong khi JPRG nhiều khi đếch cần hiểu gì nhiều. Thậm chí ngày xưa người ta còn chơi JRPG bằng tiếng Nhật mà vẫn thấy thích. Nói gì thì nói các game thủ tầm tuổi 2x cũng có vốn anh ngữ khá hơn nhóm teen. Đấy cũng là một phần lý do họ có kiên nhẫn chơi những trò như DAO hay Fallout, những trò mà đòi hỏi vốn tiếng anh khá cao mới chơi được. Đây là ý kiến cá nhân của tôi thôi.

bạn này mới chơi FF I II IV thì đừng lên tiếng hộ cái nhéCác nhân vật nữ thì thường là hiền dịu, yếu đuối, ngay cả các nhân vật nam thường cũng hơi ẻo lả, kém mạnh mẽ
chẳng có thằng làm game nào thừa cơm đi kể lể cá tính nhân vật của game ra làm gì cả? cá tính nó thể hiện trong hành động và lời nói, có phải là chơi game mù câm điếc đâu mà không nhìn được cá tính nhân vật =)So sánh với đại diện gần đây của các dòng game Fantasy thì đúng là khác hẳn. Người ta toàn nói đến chuyện tình giữa các nhân vật đẹp, lãng mạn chứ chẳng ai nói đến cá tính của họ cả.
Có lẽ nên gọi các game non-linear là Role Bending, còn Linear mới thật sự là Role Playing
