Công của Vũ cho tới khi có Ngũ hổ tướng là không kể xiết: Thả Tào Tháo ở Hoa Dung, ngồi khểnh ở Kinh Châu đợi tin thắng trận báo về, ăn cắp Tương Dương của đồng minh Tôn Quyền, chửi Tôn Quyền là chó dẫn tới đồng minh trở mặt, đánh đập Mi Phương Phó Sĩ Nhân rồi cho giữ 2 vị trí quan trọng tại Kinh Châu...
Mã Siêu theo Lưu Bị năm 39 tuổi, Gia Cát Lượng ưu tiên cử đi ải Dương Bình trấn thủ rợ Khương trong 13 năm, rợ Khương sợ Siêu, Siêu ngồi chơi mà trấn thủ. Năm Siêu 52 tuổi, Gia Cát Lượng bình nam trở về, rảnh tay đánh phương bắc, không cần người trấn thủ Tây Khương nữa, Mã Mạnh Khởi bị bệnh mất...
Vân hưởng trọn tuổi trời.
Phi tuy dũng cảm, lắm mẹo nhưng vô mưu, cả đời cũng chỉ giúp Lưu Bị được vài việc nhỏ: Thấy được cái tài Bàng Thống và cất nhắc cho Lưu Bị, Phi giúp Lưu Bị chiếm cả Ích Châu, vừa thu Nghiêm Nhan để đường vào Thục từ rất khó thành rất dễ, vừa đánh lui Mã Siêu khỏe như Lã Bố tái sinh, để Siêu phục mà theo Lưu Bị từ đó tránh cái họa Lưu Chương tử thủ, dùng kế đánh tan danh tướng Trương Cáp, cướp ải Ngõa Khẩu hiểm yếu để mở đường chiếm Hán Trung...
Phi chết trong nghi vấn: bộ tướng của Phi đột nhiên dụ Phi uống rượu đến say mềm, 2 thằng tướng vừa ăn đòn ban sáng đột nhiên được vào trướng của Phi ban đêm, đâm Phi chết Phi kêu to lên nhưng lính canh không ai vào, rồi đột nhiên có vài mươi tên đầy tớ cùng bỏ trốn sang Ngô, không gặp trở ngại gì, có đầy đủ lộ phí và được Ngô thu nhận ngay, Gia Cát Lượng xem thiên văn biết có một đại tướng chết...
đọc những đoạn liệt truyện này của lão lê mà lão long còn bình được thì quả là tài