Trên website quan hệ với nhà đầu tư của United, trang về mô hình kinh doanh, có hai biểu đồ tròn được trình bày như bên dưới. Một cái cho thấy cái cách mà doanh thu thương mại đạt mức 66 triệu bảng vào năm 2009, chiếm 24% tổng doanh thu. Biểu đồ còn lại là của năm 2019, đưa con số đấy thành 274 triệu bảng và 44% tổng thu nhập. Các nguồn trong ngành công nghiệp nói rằng sự dịch chuyển này có nghĩa là không có câu lạc bộ nào được giữ ấm trước sóng gió của cuộc khủng hoảng hiện tại tốt hơn United, với tỉ lệ tiền trả lương/thu nhập là 53% - thuộc nhóm thấp nhất tại Premier League.
"Có một lí lẽ lớn hơn về hình hài tổng thể của bộ môn," một cựu giám đốc lập luận. "United không thay đổi bộ mặt của bóng đá một mình. Barcelona, Real Madrid, AC Milan, Bayern Munich; tất cả các câu lạc bộ đó đều theo đuổi tiền tài trợ."
Tuy vậy, không một ai làm việc đó được như United, câu lạc bộ đã đi tiên phong trong việc bùng nổ số lượng danh mục tài trợ. Hiện tại được liệt kê trên website chính thức của họ là 25 đối tác toàn cầu, 8 đối tác khu vực, 14 đối tác truyền thông và 14 đối tác tài chính - tổng số là 61 nhà tài trợ. Đây chính là tham vọng của nhà Glazer khi mua câu lạc bộ được hiện thực hoá. Theo một số nguồn, họ thấy khó tin rằng Tampa Bay Buccaneers lại có doanh thu thương mại lớn hơn United, mặc dù luật điều tiết của NFL giới hạn nhà tài trợ cho đội chỉ được trong bán kính 75 dặm. "Nếu bạn đi tới Tampa Bay, bạn có thể thấy quảng cáo được dán chật kín ở khắp mọi nơi: một chuỗi DIY, một nhà hàng chuyên món gà, một đại lí ô tô; họ phải có cả tấn nhà tài trợ," một cựu điều hành viên cho biết.
(Ảnh: so sánh doanh thu thương mại của một số đội bóng. Nguồn: Kieran Maguire)
Nhà Glazer chuyển mô hình này sang cho United trên qui mô toàn cầu. "Hợp đồng mới đầu tiên nhà Glazer thực hiện là với Saudi Telecom - 5 triệu bảng mà còn chưa có quyền đặt biển quảng cáo; chỉ riêng cho việc sử dụng thương hiệu tại Saudi," một nhân viên điều hành nói. "Đó là khi chúng tôi nhận ra hình như thật sự có gì đó ở cách tiếp cận của họ."
Một cựu giám đốc khác cho biết: "Thị trường chứng khoán đã phải vật lộn với một công ty mà doanh thu phụ thuộc vào thành tích của nó trên sân cỏ. Giá trị của nó đã bị rẻ hơn thực tế. Đó là thứ đã cho phép kẻ nào đó nhìn ra giá trị của thương hiệu toàn cầu này mua được nó. Woodward hiến kế cho nhà Glazer và họ đã đánh cuộc với rủi ro. Tôi biết họ đã dùng đòn bẩy, nhưng họ cũng đặt tiền của mình vào đấy. Nếu mọi chuyện mà hỏng, thì họ cũng sẽ bị xoá sổ. Quan điểm của họ là, 'Bọn tôi chịu rủi ro, thì bọn tôi nên được hưởng phần thưởng'."
Woodward, theo một đồng nghiệp cũ khác, là "kiến trúc sư cho kế hoạch kinh doanh của nhà Glazer và là chủ chốt cho việc tiến hành nó". Khi vụ mua lại được hoàn tất, ông rời JP Morgan, ngân hàng đã cung cấp khoản tiền nhà Glazer mượn, và "khoá chặt tay" lên phương diện tập đoàn của United. Richard Arnold báo cáo cho Woodward, chứ không phải Gill, khi ông gia nhập với vị trí giám đốc thương mại vào năm 2007.
Nhà Glazer mới chỉ giải thích ý định của họ duy nhất một lần trong một cuộc họp có mặt tất cả nhân viên. "Họ nói, 'Trông này, bọn tôi mua lại câu lạc bộ này vì bọn tôi thấy cơ hội'," một cựu điều hành viên kể lại. "Họ chưa từng tới với thái độ, 'Bọn tôi vĩnh viễn và luôn luôn sẽ là người hâm mộ của câu lạc bộ'. Họ không tự nhận mình là bất cứ thứ gì ngoại trừ các doanh nhân và họ thật sự rất giỏi việc đó."
Còn có thêm một số nhân vật am hiểu về tiếp thị bóng đá mang tới cho chúng ta một góc nhìn khác. Edward Freedman được mô tả là một trong những hợp đồng thập niên 1990 quan trọng nhất của United được thực hiện bởi cựu chủ tịch Martin Edwards. Với tư cách là giám đốc quản lí buôn bán, ông đã đưa doanh thu bán hàng của United từ 1.2 triệu bảng năm 1992 lên tới 28 triệu bảng khi ông rời đi vào 5 năm sau.
Freedman chỉ trích tan nát cách tiếp cận của nhà Glazer. "Họ không hiểu một thương hiệu là cái quái gì," ông nói với
The Athletic. "Kiếm về mấy hợp đồng đó là nước đi làm tiền vô cùng khôn khéo của họ. Tuy vậy, tôi lấy làm tiếc phải nói rằng, nếu nói về chuyện cải thiện Manchester United, thì mấy trò này không có tác dụng."
United sau đó hợp tác với một doanh nghiệp mì của Nhật và một nhà sản xuất lốp xe của Indonesia, trong khi cầu thủ giơ khoai tây chiên Mister Potato đóng quảng cáo. Một người đại diện danh vọng cao than phiền rằng câu lạc bộ này "bị ám ảnh với chủ nghĩa thương mại" và là "một cỗ máy làm tiền lớn". Sau khi quay về vào đầu ngày mới ngay sau trận đấu tại West Ham, một số ngôi sao được yêu cầu phải lái xe Chevrolets cho trẻ nhỏ trong một trò quảng cáo vào ngày hôm sau thay vì được nghỉ ngơi.
"Tôi thật sự không thể chấp nhận được việc này," Freedman nói. "Chúng tôi được đề nghị mấy trò đấy từ lâu lắm rồi nhưng không bao giờ chấp nhận bất cứ cái nào. Kể cả có vì tất cả tiền bạc trên thế giới này. Và rồi, tất nhiên, những người hiểu về thương hiệu này ra đi và những người vào sau chỉ nhìn thấy được mỗi phần thưởng kiếm tiền."
"Nhưng kiếm tiền từ những thứ không phù hợp với thương hiệu rốt cuộc sẽ huỷ hoại thương hiệu của bạn. Đó chính là cái tôi thấy họ đang làm. Toàn bộ mê lực, toàn bộ vinh quang của Manchester United, có vẻ đều đã biến mất hết rồi."
Ben Hatton vẫn còn nhớ mình từng "mắng chửi xối xả" cách tiếp cận của nhà Glazer khi đang xả hơi với các đồng nghiệp ở quán bia sau giờ làm, nhưng từ khi rời United 13 năm trước, ý kiến của ông đã thay đổi. Ông nói: "Thật ra, với phần lớn sự nghiệp của họ ở thể thao Mỹ, họ là một kiểu khác hẳn. Ngành kinh doanh thể thao ở US chính xác là vậy: nó là một ngành kinh doanh. Bởi thế mà các thương hiệu nhượng quyền thể thao của họ, về phần lớn, có thể duy trì được còn của chúng ta thì không."
"Họ có đủ sự tập trung để nói được ra rằng, 'Đây là một ý tưởng kinh doanh khá hay đấy, và anh biết không, nếu anh lùi lại một bước ra khỏi cái quan điểm cục bộ về bóng đá Anh đi, thì anh sẽ thấy nó là một ý tuyệt vời'. Nếu Manchester United ghi 4 bàn thắng tại Old Trafford, làm gì có ai lại không muốn mua 4 trái bóng đó về kỉ niệm chứ?"
"Có rất nhiều ý tưởng kiểu đó và tôi thường nhìn lại và nghĩ rằng mấy tay này hồi đầu chắc chắn phải rất bức xúc, nhìn vào đám người Anh nhỏ bé bọn tôi ở một thị trấn phương bắc vận hành, ở thời điểm ấy, một cái doanh nghiệp nhỏ lẻ."
Cổ động viên như Walsh và Bones sẽ phản biện mạnh mẽ lại rằng câu lạc bộ bóng đá là tài sản của cộng đồng chứ không phải là thương hiệu nhượng quyền như ở US, nhưng bên ngoài sân bóng United đã chuyển hướng tập trung sang cân đối kế toán trước cả khi nhà Glazer tới.
Hatton giải thích cách tư duy của câu lạc bộ từ lúc ông gia nhập vào năm 1997. "Chúng tôi là những người đầu tiên thâm nhập thị trường để nắm rõ về lượng người hâm mộ," ông nói. "Cuộc khảo sát đi vào 23 thị trường - các nhà nghiên cứu, các mẫu thống kê - và chúng tôi tính ra là có 623 triệu người hâm mộ. Kế hoạch kinh doanh và cách chúng tôi mỗi năm hai lần nói chuyện với các nhà phân tích là, 'Chúng tôi sẽ hiểu nhiều hơn về họ: họ ở đâu, họ thích gì, họ theo dõi cái gì. Chúng tôi sẽ thương mại hoá họ và bán đồ cho họ.'. 'Biến người hâm mộ thành khách hàng' là câu khẩu hiệu chúng tôi nghĩ ra và là bản sắc kinh doanh của chúng tôi.
"Chiến lược của nhà Glazer có sự khác biệt căn bản: với họ vấn đề là việc bán sự hợp tác với Manchester United. Chiến lược của họ là, 'Có thể thái nó thành miếng mỏng cỡ nào?'"
Khi nhà Glazer tới, United đang tìm cách làm tinh gọn số nhà tài trợ của họ, chứ không phải là mở rộng thêm. "Chúng tôi giữ quan hệ chính với Vodafone và 8 đối tác hạng bạch kim," một cựu nhân viên điều hành chia sẻ. "Nhưng thật sự chúng tôi muốn đi theo hướng chiến lược hơn, 'ít hơn nhưng lớn hơn'. Thay vì 8 nhà tài trợ với 1.2 triệu bảng mỗi năm, chúng tôi sẽ có 4 nhà tài trợ với 5 triệu bảng. Nhưng bọn họ thì không muốn làm kiểu đấy tí nào."
Một giám đốc khác nói: "Chỉ là rất khác nhau. Không có bên nào đúng hay sai cả. Câu lạc bộ này, nếu hiểu theo chức năng tiếp thị của nó, đã được sắp đặt từ trước cho việc quản lí quan hệ. Toàn bộ mục tiêu là làm cho những nhà tài trợ cảm thấy họ đang nhận được dịch vụ không nơi nào hơn được. Nên khi tới lúc cần thương thảo lại, họ sẵn sàng nói rằng, 'Chúng tôi muốn trả nhiều hơn nữa cho các anh'.
"Nhưng đó là một triết lí kinh doanh rất khác với nhà Glazer. Họ tới cùng với quan điểm rằng, "Có cả trăm công ti trên thế giới bạn còn chưa từng nghe đến, tất cả đều đã sẵn sàng trả cho bạn gấp 10 lần các nhà tài trợ hiện tại, nên không hẳn là chúng ta ở trong thị trường này để vun đắp cái gì. Chúng ta chỉ đang tìm lấy những lời đề nghị tốt nhất có thể."
Tuy nhiên, vẫn có giới hạn được đặt ra cho những công ti với giá trị luân lí "không phù hợp", chẳng hạn như những kẻ cho vay nóng ngắn hạn, kể cả có kiếm được nhiều tiền hơn.
Ngay từ đầu, Woodward và Arnold đã làm việc cùng nhau trong những thương vụ bán này ở một văn phòng nhỏ tại Mayfair. Arnold đã biết Woodward trong nhiều năm, nhưng sự thích hợp của Woodward với vai trò này vẫn nhanh chóng được thể hiện. "Ông ấy sẽ không rời khỏi phòng cho tới khi có được câu trả lời mình muốn," một nguồn tin cho biết. Tinh thần đó lan toả vào đội ngũ nhân viên của ông, và một người thậm chí còn theo bằng được tay giám đốc tương đương của một nhà tài trợ tiềm năng đang đi nghỉ ở Bali cùng gia đình để kí hợp đồng.
Joel, Avie và Bryan nhất mực chú ý tới sự tiến triển, họ để Gill được sống hết mình bên mảng bóng đá, và anh em họ sau đó chuyển lâu dài ra một không gian lớn hơn có thể chứa được 40 tới 50 nhân viên ở Pall Mall với giá thuê hàng năm là 5 triệu bảng. Toàn bộ ngân sách tiếp thị khi ấy là 600,000 bảng. "Duyệt vụ đó đúng là một nước đi liều lĩnh. Đây có lẽ là lực lượng bán quyền tài trợ lớn nhất ở London bấy giờ," một người trong cuộc cho hay.
Một người khác nói thêm: "Đó là cách tiếp cận bài bản hơn hẳn. Họ có thể sẽ nhìn vào 100 quốc gia trên thế giới, lấy 200 công ti đầu bảng ở mỗi nước, nghiên cứu họ, rồi tiếp cận họ." Trụ sở của United ở London lại được mở rộng tới Green Park, trong khi văn phòng ở Hồng Kông được mở để phục vụ cho khách hàng vùng Viễn Đông. Chính cách tiếp cận thương mại này gần đây đã được học theo bởi những đội như Liverpool và Manchester City.
Những nguồn trong ngành cho biết đàm phán về một hợp đồng tài trợ mới trên áo đấu đang "tiến triển rất tốt" mặc cho đại dịch vẫn còn. Câu lạc bộ vẫn giữ được sức hấp dẫn nhờ vào cái mà website cho nhà đầu tư của câu lạc bộ gọi là 1.1 tỉ "người theo dõi" của United. Dù sở hữu lượng cổ động viên toàn cầu đó, doanh thu thương mại của United 4 năm gần đây chỉ đi ngang và câu lạc bộ hiện đang dịch chuyển từ mô hình đối tác khu vực sang tập trung vào các nhà tài trợ toàn cầu.
"Họ để tâm vào quan hệ khách hàng ít hơn nhiều so với chúng tôi ngày trước, việc này có thể gây hại cho họ về sau," một cựu nhân viên điều hành nói. "Suốt một thời gian dài, cách dẫn dụ của họ khá đơn giản: 'Manchester United là câu lạc bộ bóng đá vĩ đại nhất thế giới, làm sao các anh lại không muốn hợp tác với họ cho được?' Nhưng cứ mỗi năm họ không đạt được thành tích trên sân cỏ, việc này sẽ lại khó khăn hơn một chút."
Nhà Glazer từng bị buộc tội rằng họ không quan tâm tới danh hiệu miễn sao họ vẫn tiếp tục có lợi nhuận. "Họ có thật sự muốn giành chiến thắng không? Tôi không biết nữa," một đồng nghiệp cũ cho biết. "Họ đeo nhẫn Super Bowl thắng được cùng Tampa Bay Buccaneers. Nhưng từ đó tới giờ trông họ không có vẻ gì là sắp thắng nữa cả, nên chắc một lần là đủ rồi."
Nhà Glazer nếu nghe được có lẽ sẽ chế nhạo những lời này. Hiện tại trong câu lạc bộ có niềm tin thật sự là Solskjaer đang xây dựng một đội bóng để cạnh tranh các chức vô địch.
(Ảnh: danh hiệu giành được so với các đội Big Six khác kể từ vụ mua lại)
Về mặt thương mại, hợp đồng tài trợ áo đấu kí với Chevrolet, trị giá 450 triệu bảng cho 7 mùa giải, là một thắng lợi lớn. Nhưng hợp đồng này sẽ không được gia hạn sau 2021 và người đảm nhận trách nhiệm cho thương vụ này ở General Motors, Joel Ewanick, đã bị cho nghỉ một thời gian ngắn sau khi tuyên bố hợp đồng vào năm 2012, với phát ngôn viên nói rằng ông đã "thất bại trong việc đáp ứng được kì vọng của công ti với một nhân viên."
Cũng đã có sóng gió ở United, với hàng loạt nhân viên điều hành mảng tiếp thị rời United sau khi phải vật lộn để thích ứng với chiến lược của nhà Glazer. Hatton nói: "Họ yêu cầu rất nhiều và chuyện rất nhanh chóng trở nên rõ ràng rằng sự thay đổi chiến lược ở mức độ ấy sẽ luôn cần những người kiểu khác. Bọn tôi đã làm vài hợp đồng đỉnh cao, nhưng bọn tôi chưa bao giờ là dân bán hàng."
Các thành viên khác trong đội ngũ được nhà Glazer thừa hưởng cũng bước tiếp. Thậm chí là cả một số người họ tự tuyển về cũng nghỉ luôn. Tháng 4 năm 2007, Lee Daley, một cổ động viên United trọn đời, rời bỏ vị trí giám đốc điều hành danh giá của Saatchi & Saatchi UK để trở thành giám đốc thương mại của United. Ông tới Old Trafford với tầm nhìn dài hạn thực hiện cách mạng về chiến lược thương mại của câu lạc bộ, bằng cách tận dụng sự bùng nổ của phương tiện mạng xã hội, nhưng lại từ chức chỉ sau 4 tháng, thất vọng với việc trở thành cái mà một nguồn tả lại là "một tay quản lí bán quyền tài trợ được nâng cao quản điểm lên".
Hatton bênh vực cho cách làm của nhà Glazer: "Họ không hề đòi hỏi nhiều hơn bạn kì vọng họ sẽ đòi hỏi, trong cảnh vừa đặt chân vào một đội bóng mà họ biết cả cấp quản lí kì cựu và hội đồng điều hành đều chủ động chỉ trích tất cả mọi thứ về họ trong suốt 18 tháng," ông nói. "Họ không cố tình tạo ra một môi trường thù địch. Họ đều là những người tử tế và thông minh hiếm có, Joel, Bryan và đặc biệt là Avie. Họ có hiểu biết thực sự về ngành kinh doanh thể thao."
Một người đồng nghiệp khác cũng lặp lại ấn tượng tương tự, kể rằng anh em nhà Glazer giỏi nhớ tên họ hàng thế nào khi họ tụ họp cho các trận chung kết. Một số tả Joel là người "chu đáo và mực thước", và liên tục đặt các câu hỏi. Khi khủng hoảng coronavirus bắt đầu diễn ra, ông đã tham gia sát sao trong những quyết định trả tiền thiện chí cho nhân viên hợp đồng và những người không nghỉ phép trong đội ngũ nhân viên. Ông ấy được cho là rất "hãnh diện" rằng câu lạc bộ chưa bao giờ bị điều tra vì vi phạm luật công bằng tài chính hoặc bị cấm vì vi phạm luật chuyển nhượng.
"Joel muốn cân nhắc ý kiến của những người khác trước khi đi đến kết luận," theo một nguồn bổ sung thêm.
Tuy nhiên, một nhân viên điều hành cũ khác quen thuộc với cách làm của họ ở mảng kinh doanh lại vẽ một bức tranh có chút khác. "Joel sẽ là người nói phần lớn nhưng Bryan mới to mồm nhất. Avie thì được cho là tay làm tài chính. Họ đều hơi có chút giống Donald Trump. Một đám nổ to mồm."
Lúc mới đầu, một số nhân viên nghi ngờ rằng nhà Glazer "quyết định mọi thứ trong bữa tối gia đình" - một quan điểm được thiết lập khi Joel Kassewits chồng của Darcie tới dự họp ban quản trị, và được tiếp thêm dầu vào lửa sau khi Kevin Glazer được giao cho việc cập nhật website câu lạc bộ từ phiên bản năm 2005 mặc dù chưa từng thể hiện tí quan tâm nào tới United. Có lời đồn về việc lôi Microsoft và Apple vào cuộc nhưng website chẳng có gì thay đổi cho tới tận năm 2018. Trong cùng khoảng thời gian đó, Manchester City đã nâng cấp trang của họ ở 4 dịp riêng biệt.
Trong diện mạo hiện tại của ban quản trị, Joel được coi là "sếp lớn" và dành phần lớn thời gian làm việc trong ngày cho United - khoảng 8 giờ đồng hồ. Avie vẫn quan tâm còn Bryan thì đã lùi lại sau khi kết hôn vào năm 2015. Một số nguồn tin nói Joel muốn được biết mọi thứ và thật lòng quan tâm đến bóng đá, ông xem rất nhiều trận của Premier League trên kênh NBC, chứ không chỉ các trận có United.
Góc nhìn đó là lí do nhiều nguồn tin đều nói nhà Glazer đã, ngay từ đầu, muốn có tiếng nói cuối cùng về "từng chi tiết nhỏ" nhưng quyết định của họ thường tiến triển rất chậm chạp. "Có quá nhiều phân tích đằng sau mỗi quyết định thương mại," một nguồn tin cho biết. "Nhưng thế cũng đồng nghĩa với việc tôi không bao giờ phải nhận trách nhiệm nếu những quyết định đó không đi tới đâu, vì tôi lúc nào cũng có thể chỉ tay vào thực tế là chính nhà Glazer rốt cuộc là những người đã kết thúc nó."
Một ví dụ là khi United đang chuẩn bị thay nhà tài trợ áo đấu và đã tới gần hạn sản xuất áo của Nike. "Bạn lên kế hoạch trước cả 18 tháng," một nguồn tin nói. "Có khá nhiều công ti nhưng chúng tôi vẫn chưa quyết định xong. Lúc đó có nguy cơ việc này sẽ kéo dài quá lịch sản xuất để có thể làm được lô áo đấu với đúng logo được in lên, sẵn sàng để khởi đầu mùa giải mới.".
"Bọn họ đang trong đàm phán với Nike, bên đó nói rằng, 'Chúng ta cần quyết định ngay lập tức' và nhà Glazer đáp, 'Ừ thì, giờ phải mất bao nhiêu tiền để né được vấn đề này?' Họ nhìn vào phía hậu cần, cố gắng tìm cách để có thêm thời gian cho chúng tôi quyết định. Họ không ngại phải bỏ thêm tiền miễn là có lí do chính đáng."
The Athletic có thể tiết lộ rằng một trong những nhà tài trợ áo đấu tiềm năng khi đó là Etihad Airways, hãng hàng không quốc gia của Các tiểu vương quốc Ả rập thống nhất, có trụ sở chính tại Abu Dhabi, cũng là hãng rốt cuộc đã in mình lên áo đấu và sân nhà của Manchester City từ năm 2009. Hợp đồng với United đã "rất gần rồi", các nguồn tin cho biết, chỉ để cuối cùng nhà Glazer lại đổi ý.
Ở những chỗ khác ở câu lạc bộ, một người trong cuộc mô tả một hệ thống chi tiêu được tinh chỉnh đến tận dòng chữ cuối, và kể rằng có thể mất đến vài tuần "nhảy qua đủ các bước" chỉ để lấy lại được 10 bảng.
Một người đại diện cho rằng cách làm này đã bắt đầu thấm qua mảng bóng đá, với trưởng bộ phận đàm phán Matt Judge, người từng làm cùng Woodward ở JP Morgan, chỉ được phép co duỗi tối thiểu: "Nhà Glazer quản lí chi tiết mọi thứ. Đấy là lí do tại sao luôn mất nhiều thời gian tới vậy để mua cầu thủ hoặc đề nghị hợp đồng mới. Không hề ngẫu nhiên mà nhiều cầu thủ đang ở năm cuối hợp đồng của họ. Việc phải đi đủ từ Matt tới Ed tới Joel về Ed về Matt. Nó hành xác thật sự. Và trong cùng thời gian đấy, Liverpool đã kịp kí được hợp đồng với một cầu thủ rồi."
United, dù như vậy, vẫn tin rằng cẩn thận cân nhắc cầu thủ phù hợp thay vì vội vàng nhảy vào vẫn tốt hơn và mối quan tâm của Joel với công việc phân tích của hệ thống trinh sát tuyển trạch mang tới sự cân bằng.
(Huấn luyện viên Ole Gunnar Solskjaer của Manchester United chụp ảnh cùng (từ trái sang phải) Joel và Avie Glazer năm 2019. Ánh: Xavier Bonilla/NurPhoto)
Nhà Glazer, hiện đã quay lại Mỹ, được biết đã từng đề nghị một buổi thuyết trình về những đối tượng chuyển nhượng triển vọng thông qua đường dẫn video từ trụ sở của United ở London. Hệ thống này, một bộ màn hình lớn tạo cảm giác như thật, cũng được kết nối tới Manchester. Một khi số tiền được xác nhận là hợp lí, việc kí hợp đồng sẽ được cho phép thực hiện.
Ở qui mô nhỏ hơn, một số người đại diện đã phát biểu về khó khăn để được nhận những gói phúc lợi hỗ trợ phụ huynh lũ trẻ học viện chở con em mình tới Carrington. "Họ sẽ trả lời là, 'Chúng tôi phải để việc này thông qua ban lãnh đạo đã'," một người đại diện cho biết. "Đấy chỉ là lạc vụn so với những gì họ chi cho chuyển nhượng và lương cầu thủ - chỉ đôi trăm đồng (bảng) một tuần sẽ đủ để tạo khác biệt cực lớn. Nhưng tôi cũng phải chấp nhận rằng một khi một cầu thủ được nhận phúc lợi và những người khác nghe được, thì sau đó bạn sẽ phải chơi với lửa."
Trong quá trình thương lượng, nhiều chi tiết có thể bị bỏ lỡ. Một nguồn tin kể về một cầu thủ sắp có hợp đồng mới - nhưng đề nghị ban đầu của Woodward và Judge thấp hơn lương anh ta lúc đó 10,000 bảng. "Đấy không phải trò họ cố ý bày ra,", nguồn tin này khẳng định. "Vì chỉ 30 phút sau, rốt cuộc họ lại tăng gấp đôi lương của anh ta." Woodward phủ nhận việc này.
Một số đại diện thân United khác nói rằng đàm phán hoàn toàn có thể tiến triển trôi chảy, còn Woodward vẫn đang làm đúng lời mình nói khi hứa sẽ nhanh chóng thoả thuận cho các cầu thủ đang nổi.
Dù vậy, vẫn xảy ra căng thẳng nội bộ khi đàm phán về Bruno Fernandes với Sporting Lisbon trong khung chuyển nhượng mùa đông bị kéo dài. Sporting yêu cầu 80 triệu euro (71.5 triệu bảng). Woodward trả thấp hơn nhiều nhưng ra điều kiện rằng United sẽ trả toàn bộ giá đề nghị nếu một số điều khoản nhất định về thành tích được thoả mãn. Khả năng có thể nhất là United sẽ phải trả tổng cộng 65 triệu euro (58 triệu bảng). Fernandes kí hợp đồng vào ngày 30 tháng 1.
Do đã từng bị đâm trước đó, có cảm giác chắc chắn rằng nhà Glazer không muốn bị lợi dụng vì cái danh đội nhà giàu của United.
Một số khác lại có cách hiểu không như vậy. "Họ thật ra có thể bị cáo buộc là đã ủng hộ các huấn luyện viên quá mức," theo một nguồn tin nói. Tổng chi phí chuyển nhượng khoảng 900 triệu bảng từ ngày Ferguson nghỉ hưu làm chứng cho điều đó, mặc dù vẫn còn vương vấn nghi hoặc rằng chi tiêu khiêm tốn trên thị trường trong khoảng từ 2005 đến 2013 (khoảng 150 triệu bảng chi ròng) là kết quả của việc phải thực hiện nghĩa vụ với khoản nợ. Trong các tài liệu liên quan đến cuộc tái cơ cấu năm 2006, được đọc bởi
The Athletic, nhà Glazer vạch ra một khoản chi ròng 25 triệu bảng mỗi mùa hè, đối nghịch sắc lẹm với kiểu vung vãi tiền của Manchester City. United không bao giờ nói không với Ferguson, các nguồn tin nhấn mạnh.
"Là người ngoài cuộc nhìn vào, tôi nghĩ họ đã thực hiện khá ổn chiến lược họ đặt ra nhiều năm về trước," Hatton nói. "Thứ duy nhất tôi sẽ nói, mà chắc họ cũng sẽ đồng ý vậy nếu anh nói chuyện với họ, mức độ đòn bẩy tài chính trong kế hoạch kinh doanh của họ và phí trả nợ khởi điểm trong hai hay ba năm đầu khi họ mới đang dần ấm chỗ, là khá khó nhằn."
"Thay đổi vượt bậc về thu nhập truyền hình, hoàn toàn từ trên trời rơi xuống và không thể có chuyện được tính sẵn trong một kế hoạch kinh doanh nào, đã giúp họ một cú cực lớn." Chỉ riêng ở Liên hiệp vương quốc Anh, tiền bản quyền Premier League tăng từ 1.024 tỉ bảng lên tới 1.706 tỉ bảng trong năm 2007 và đạt 5.136 tỉ bảng năm 2016. Các nguồn tin khẳng định nhà Glazer thực tế đã dự toán trước lượng tăng này nhờ vào kinh nghiệm của họ khi làm thể thao ở Mỹ.
Giá vé tăng nhất định cũng là một phần trong chiến lược ban đầu của nhà Glazer. Trong các tài liệu năm 2006 đó, họ đã vạch ra quan điểm của họ là vé vào Old Trafford khi đó đang bị "dưới giá" mặc dù đã cho tăng trung bình 12.5% ngay mùa đầu tiên họ tiếp quản. Cụ thể là, họ chỉ ra rằng giá vé của United là quá thấp so với nhiều câu lạc bộ tại London và "cho dù các đội Premier League ở miền Bắc nước Anh suốt lịch sử được xem là có người hâm mộ thuộc nhóm ít khá giả", nghiên cứu của câu lạc bộ cho thấy "cách biệt giàu nghèo của người hâm mộ thực ra không quá lớn như vẫn tưởng". Tính toán của họ bao gồm một khoản tăng 36% vào đầu chiến dịch mùa giải 2012-13. "Họ cho ra mắt giá vé theo kiểu nhà hát," như một giám đốc mô tả. "Góc nhìn càng tốt, tiền vé càng nhiều."
Nhưng United đã giữ nguyên giá vé vào cửa chung kể từ năm 2012 và việc đó giải thích được phần nào lí do doanh thu ngày thi đấu hàng năm của họ đã bình ổn ở khoảng 115 triệu bảng.
Người hâm mộ tới xem trận đấu thấy cảm kích vì câu lạc bộ đã kháng cự việc tăng giá vé, nhưng vẫn có một lời than phiền bền bỉ là bản thân sân vận động vẫn chưa được đầu tư cải tạo đủ. Dù chính nhà Glazer được ghi nhận công lao cho việc tăng sức chứa sân Old Trafford lên 76,000 bằng cách mở rộng góc sân tây bắc và đông bắc, thật ra giấy phép và hợp đồng xây dựng vốn đã xong xuôi sẵn sàng từ trước khi họ tiếp quản. Sir Roy Gardner, chủ tịch công ti công cộng hữu hạn của United, phát biểu trong dự toán năm 2005 rằng dự kiến 43 triệu bảng chi phí cho việc xây dựng sẽ được thu hồi trong vòng 6 năm. Như cách chuyện đã xảy ra, với việc nhà Glazer tăng giá vé, chi phí đó thậm chí còn được trả lại nhanh hơn thế nhiều.
Tuy vậy nhà Glazer cũng có đồng ý chi thêm một chút vào các góc sân. "Khi bọn họ mới tiếp quản, các góc sân vẫn đang trong giai đoạn lên kế hoạch," một đồng nghiệp cũ cho biết. "Có lựa chọn để bọc các góc sân với những tấm gấp nếp thay vì dùng men bóng. Làm thế thì sẽ tiết kiệm được nửa triệu bảng. Tôi nhớ nhà Glazer nói rằng, 'Không, đừng làm hỏng chuyện nếu đấy là cái giá cần thiết để nó nhìn thật chuẩn'."
"Chắc chắn mong muốn của chúng tôi là làm được nhiều hơn cho sân vận động," Hatton nói. "Họ có vẻ nắm bắt được điều đó từ sớm và chia sẻ quan điểm rằng đây nên là một trong những, nếu không phải chính là cái sân vận động tuyệt vời nhất Liên hiệp vương quốc Anh này."
Một nguồn khác thì nói: "Khi họ mới đến, họ đã có ý định xây lại Old Trafford. Họ đã cuống cuồng mua hết đất ở khu vực xung quanh. Và chỗ duy nhất họ không mua là mảnh đất Gary Neville và đồng đội dựng khách sạn của họ, và ngày ấy cũng chẳng ai nghĩ bạn có thể làm gì với miếng đất vụn đó."
"Nhưng họ đã từ bỏ vụ sân vận động. Tôi nghĩ họ nhận ra rằng chi phí, có lẽ khoảng 1 tỉ bảng, là quá nhiều để coi là chính đáng. Đây không giống như sân Emirates hay Tottenham, nơi mà bạn có thể bán chỗ ngồi trong hộp khán đài với số tiền lớn - chỉ là không hề có thị trường cho thứ đó ở Manchester. Nhưng việc họ bỏ bê Old Trafford vẫn rất đáng thất vọng. Đường lớn thì đi rất mỏi và dịch vụ khách hàng thì tệ hại. Ở Manchester City, bảo vệ đối xử với bạn như khách hàng cao giá. Ở United, họ chỉ gầm gừ với bạn. Đấy là vấn đề về văn hoá và nó xuất phát từ thượng tầng."
United mạnh mẽ phản đối cách mô tả này và chỉ vào chi phí 20 triệu bảng năm ngoái cho việc nâng cấp, bao gồm 11 triệu bảng cho cơ sở vật chất dành cho người khuyết tật. Vào tháng 11, Woodward nói với tạp chí người hâm mộ United We Stand: "Chúng tôi đang xem xét một kế hoạch đầu tư trong khi vẫn duy trì những gì làm cho Old Trafford trở nên đặc biệt."
Câu lạc bộ cũng gắn kết với người hâm mộ bằng nhiều cách khác nữa. Một diễn đàn hàng quí đã cho ra kết quả là việc dùng ghế băng được đồng ý thí điểm, với 1,500 ghế được lắp đặt kịp thời cho mùa 2020-21, và việc cho ra mắt một khu vực để hát ở khán đài Stretford End, dẫn tới bầu không khí trên sân được cải thiện. (Thật mỉa mai, đây cũng là chỗ những khúc xướng phản đối được khởi đầu trong trận gặp Norwich.)
Lương 3.16 triệu bảng của Woodward - cao nhất trong các giám đốc ở Premier League - đã bị tiết lộ ngay trước ngày đá với Norwich. Tâm trạng mọi người trở nên u tối khi Burnley giành chiến thắng vào ngày 22 tháng 1 trước một United thiếu sức sáng tạo đến vô vọng.
Nhà Glazer không có mặt ở trận Burnley, với bầu không khí nổi loạn không thua kém bất cứ thời điểm nào suốt thập kỉ trước. Avie là người duy nhất trong mấy anh em có đến xem một trận trong cả mùa giải, nhưng cả gia đình đều được gửi thông báo thường xuyên, nên họ cũng phải nhận thấy những tương đồng với hồi năm 2010, khi chiến dịch màu xanh và vàng kim đang có sức sống mạnh mẽ nhất.
(Người hâm mộ United biểu tình phản đối giới chủ và Ed Woodward bên ngoài Old Trafford vào tháng 10 năm 2019. Ảnh: Robbie Jay Barrayy)
Khẩu hiệu "Yêu United Ghét Glazer" được dán khắp Manchester thời điểm đó nhưng thực tế là, nhà Glazer không hề bị ảnh hưởng bởi những miếng dán, khăn quàng hay bài hát. Sự can thiệp duy nhất có ý nghĩa tới quyền sở hữu của họ có thể tới từ một lời đề nghị mua lại và trong vài tuần ngắn ngủi, đấy có vẻ đã là một khả năng thật sự khi một nhóm người hâm mộ United giàu có tập hợp lại thành một liên hiệp để đặt vấn đề mua lại. Nhóm Red Knights là những doanh nhân nghiêm túc nhưng không tiến được xa với nhà Glazer.
"Một khi mọi người bắt đầu bàn tán về họ, nhà Glazer lại tăng giá lên," một nguồn tin cho biết. "Sức mạnh của họ ở chỗ có tới 50 người bọn họ - có một số nhân vật lớn mà truyền thông còn chưa từng biết tới - và việc họ làm là từ thiện. Nhưng đó cũng là điểm yếu của họ."
"Có rất nhiều cái tôi và một số thì sẵn sàng làm tới hơn số khác nhưng tất cả đều có giới hạn sẽ tiến xa tới đâu. Nhà Glazer thể hiện rất rõ ràng rằng họ muốn nhiều hơn nhóm này sẵn lòng trả và thế là xong chuyện."
Sau vụ hỏi mua thất bại, một thành viên nói với bạn mình: "Việc này làm tôi rất buồn. Đấy là nỗi ám ảnh của đời tôi và có lẽ là thất bại lớn nhất của tôi. Tôi đã không thể đem những kẻ tồi tệ này ra khỏi câu lạc bộ tôi yêu."
Một số trong nhóm thì được cho rằng họ đùa là họ vẫn "hoạt động một cách bất hoạt hoặc bất hoạt một cách chủ động ". Câu chuyện họ nói cũng thỉnh thoảng rơi vào việc cái gì sẽ khuyến khích nhà Glazer bán United.
Khi nhóm Red Knights được thành lập, nhà Glazer vẫn còn khoản nợ PIK cá nhân dự kiến 220 triệu bảng từng dùng để mua lại câu lạc bộ, tích luỹ tiền lãi với lãi suất đầy tội vạ 16.25%. Nhưng áp lực đó đã được hoá giải vào tháng 11 năm 2010 khi Joel viết thư gửi tới bên cho vay nói rằng số dư chưa trả kia sẽ được thanh toán đầy đủ trong vòng 7 ngày.
Một số nguồn tin trong ngành nói nhà Glazer đã "cực kì may mắn" khi được hưởng lợi từ thời điểm thắt chặt tín dụng, thứ rồi sẽ khuyến khích kinh tế toàn cầu cho vay với lãi suất thấp, nhưng họ cũng đã phải giữ vững thần kinh vượt qua được khủng khoảng năm 2008.
Tình hình của nhà Glazer ở United đã trở nên vững chắc từ sau lần phát hành cổ phiếu năm 2012 trên Sàn giao dịch Chứng khoán New York (NYSE). Một khi các ngân hàng mua cổ phiếu, đó sẽ là sự xác nhận cho mô hình của họ và kết tinh lại thành giá trị vượt xa giá họ phải trả cho vụ mua lại. Trong ngày giao dịch đầu tiên, giá đóng cửa là 14 đô mỗi cổ phiếu, định giá United ở mức 2.3 tỉ đô la mỹ.
"Cuộc chiến này thế là thua rồi," một người tham gia chiến dịch thở dài.
Nhà Glazer ban đầu định để câu lạc bộ lên sàn ở Hồng Kông hoặc Singapore vào cuối năm 2011 nhưng các nguồn ở thành phố London nói rằng mấy kế hoạch đó đã phải đóng lại cất tủ do sự kết hợp của nhiều yếu tố, mong muốn khai báo tài chính toàn bộ của các sàn, sự bất an với đề xuất của nhà Glazer để chiếm phần lớn tiền thu về, và do không có đủ người mua với cái giá họ hình dung trong đầu. Mọi sự dẫn họ tới NYSE, khi đó còn đang hăng hái muốn tìm những công ti mới, và doanh số khiêm tốn vào hè năm 2012.
Đã từng hi vọng hấp dẫn được những nhà đầu tư châu á đổ hơn 600 triệu bảng vào cho vinh dự được hợp tác cùng United, nhà Glazer đành phải hài lòng với 150 triệu bảng ở New York, một nửa chỗ đó được gửi vào ngân hàng. Phần còn lại được dùng để trả bớt khoản nợ khi mua lại mà họ đã buộc vào sổ sách của câu lạc bộ.
Nhiều người hâm mộ tin rằng tất cả tiền thu được hẳn là đã chảy về câu lạc bộ. Nhưng
The Athletic hiểu rõ rằng kế hoạch ban đầu của nhà Glazer là lấy toàn bộ doanh thu. Mọi người đều hiểu rằng NYSE đã thể hiện nghi ngại, ép nhà Glazer phải cân nhắc lại, trong khi các nguồn tin trong ngành mô tả cả quá trình của nhà Glazer là "rất có vấn đề". United lại nói rằng "không có vấn đề gì" với phía NYSE.
Bản thân lần lên sàn này cũng có kết quả nửa hay nửa dở khi mà giá cổ phiếu được ra mắt ở 14 đô, thấp hơn mục tiêu là khoảng từ 16 tới 20 đô. Nhưng đó vẫn mang tới lợi nhuận đáng kể cho nhà Glazer với rất ít chi phí về tính minh bạch. Được xếp loại là một công ti "đang lớn mạnh mới nổi", United được miễn không phải công bố tất cả dữ liệu tài chính của họ trên thị trường, một vị trí càng được họ củng cố thêm bằng cách chuyển đăng kí công ti từ Old Trafford sang quần đảo Cayman.
Như được nhắc trong báo cáo thường niên gần đây nhất của United, một công ti được đăng kí ở ngước ngoài không cần thiết phải làm theo lề lối quản lí doanh nghiệp tiêu chuẩn của NYSE. "Dựa vào đó, chúng tôi làm theo một số lề lối quản lí doanh nghiệp của quốc gia chúng tôi, quần đảo Cayman," báo cáo tuyên bố. "Cụ thể là, chúng tôi không có một một ban quản trị bao gồm phần lớn là các giám đốc độc lập, hay một hội đồng lương thưởng được hoàn toàn bao gồm bởi các giám đốc độc lập."
Gọng kìm của nhà Glazer nắm lên tương lại United vẫn được giữ chắc chắn nhờ việc họ phân cổ phiếu ra thành lớp A và lớp B. Họ giữ hết số cổ phiếu lớp B với quyền bầu chọn gấp 10 lần so với cổ phiếu lớp A mua được trên NYSE. Về tổng thể, họ đang sở hữu 78% câu lạc bộ.
Ở thời điểm đóng giao dịch tuần trước, giá cổ phiếu hiện đang là 15.69 đô, nghĩa là United sẽ có giá trị 2.7 tỉ đô. Các nguồn tin ở United cảm thấy rằng nhà Glazer đã thêm giá trị 3 tỉ bảng vào câu lạc bộ. Với những con số trên giấy tờ kiểu đó, chưa kể đến số tiền nhà Glazer sẽ yêu cầu, câu hỏi được đặt ra là: bây giờ thì có ai mua nổi United đây?
"Các quốc gia," một người trong ngành nói. Một đề nghị được báo cáo trị giá 1.5 tỉ bảng từ phía Qatar vào năm 2011 không tiến triển được gì nhiều; tháng 11 năm ngoái, đã diễn ra các cuộc nói chuyện với phía Saudi Arabia, châm ngòi cho một trận xôn xao đủ thứ phỏng đoán khi Arnold đến thăm đất nước này.
Nhưng các nguồn tin nói rằng nhà Glazer chỉ sẵn sàng từ bỏ 20% câu lạc bộ. Saudi Arabia thì muốn quyền kiểm soát và đã chuyển hướng chú ý sang Newcastle United. Câu lạc bộ khẳng định các cuộc đối thoại chưa bao giờ nhắc tới quyền sở hữu, mà chỉ hoàn toàn nói về cơ hội tài trợ.
"Tôi chắc chắn họ sẽ đi nếu có người đề nghị họ 5 tỉ đô và tôi nghi rằng 3.5 tỉ đô là đủ để bắt đầu đối thoại... không có quá nhiều người trên thế giới có số tiền như vậy," một nguồn tin nắm được tình hình bổ sung.
"Sẽ phải là các quốc gia, trừ khi Jeff Bezos có hứng thú," một nguồn khác nói. "Nó sẽ không bao giờ cho ông chủ kế tiếp một hệ số thu nhập trên đầu tư hợp lí, đúng không nào? Chắc chắc là như vậy. Lí do để mua không phải là, 'Tôi sẽ bỏ ra X và bán nó đi lấy Y trong 10 năm', nên là trên đời chỉ có một nhúm những người có tiềm năng làm chủ sở hữu thôi. Nói là vậy, nhưng tôi có mong câu lạc bộ được đổi chủ trong tương lai không xa không? Có, có lẽ vậy."
Đó là bởi vì nhà Glazer, một nguồn phỏng đoán, sẽ muốn "hiện thực hoá cuộc đầu tư của họ" - qui phần họ giữ ra tiền, nôm na là vậy.
"Xét về giá trị, trong ngắn hạn thì nó có thể trên đà xuống do trận đại dịch, nhưng đó sẽ chỉ là một chuyện vặt trong ngắn hạn thôi. Tôi có thể hình dung được vào một lúc nào đó họ sẽ muốn thanh lí hết thành tiền. Họ có thể nói, 'Anh nói vớ vẩn gì đấy', nhưng cái làm tôi phải chú ý là việc họ làm ở Tampa vào mùa nghỉ thi đấu, đó là kí hợp đồng với Rob Gronkowski và Tom Brady. Trông có vẻ như họ đang tập trung lại vào Tampa."
Một nguồn khác tin rằng nhà Glazer có lẽ đang chờ xem liệu có thêm một bước nhảy về doanh thu phát sóng nữa không. "Họ muốn một khoản tiền nhiều tới lố bịch để cút khỏi đây và trên đời đơn giản là không có nhiều người mua ở cái giá đấy tới vậy. Tôi chỉ có thể giả định rằng họ vẫn lảng vảng ở lại để xem Apple, Netflix, Facebook hay ai đó kiểu như vậy liệu có tham gia thật sự vào thể thao trực tiếp và đẩy giá trị lên cực mạnh lần nữa không."
Vẫn còn cơ hội cho một nhóm cá nhân giàu có tập hợp lại, có lẽ nếu nhóm Red Knights có thể tái tổ chức theo kiểu của Fenway Sports Group, kẻ đang sở hữu Liverpool và Boston Red Sox. Tuy nhiên, một nỗ lực như vậy sẽ cần phải có sự phối hợp nhịp nhàng, sẵn sàng thoả hiệp, và nhiều thật nhiều tiền.
Bởi vậy, sau 15 năm, mọi dấu hiệu đều cho thấy rằng nhà Glazer chắc vẫn sẽ là chủ sở hữu của Manchester United một thời gian nữa.