Chào các bác mình update tình hình đây
Thực ra phương án giảm tiền chợ mình có nghĩ tới, nhưng rồi thì sao, tiền ko do chính tay mình tiêu xài, thì thế nào nói cũng được. Lỡ 1 bữa đẹp trời vk mình nói 1 câu tháng bao nhiêu tiền đây ăn mà bữa cơm thấy ko ổn, rồi mình trả lời sao. Chẳng lẽ mẹ mình từng này tuổi mà bắt phải ghi ngày này chi nhiêu đây nhiêu đây sao. Thế nên chỉ còn 1 cách duy nhất là cho tự nắm lấy chi tiêu để khỏi nghi ngờ.
Và khi mình nói ra phương án ăn riêng, vk mình đồng ý ngay tức khắc, chỉ có nói là phải bàn lại để làm sao nói mẹ dễ chấp nhận
Vậy mà ko, các bác à, mình ko thể hiểu nổi đàn bà
Ăn riêng dc 1 ngày, vk mình 2-3 lần vào phòng mẹ khóc lóc đòi như lại cũ, cuối cùng mình hỏi vì sao, thì nói là vì ck, muốn để ck vui. Mình hoàn toàn ko chấp nhận câu trả lời này. Nếu vì mình mà chấp nhận, tức là còn lấn cấn trong lòng mà cam chịu, thì tới 1 ngày nào đó sẽ bùng phát. Trong khi mình đây, đưa ra phương án ăn riêng là đã suy nghĩ rất kĩ, mẹ già ko phải tất bật nấu ăn, mẹ cũng chỉ ăn rau luộc cá kho, không thích ăn đồ ăn chiên nướng như tụi mình; rồi mình tính phân chia việc chợ búa như thế nào, ko phải là mình chưa từng làm.
Nhưng ko, quay lại như cũ, việc cãi nhau ăn riêng tạm thời tới đây xong, tới cãi nhau cái khác.
Chuyện là khu mình tạm bị phong toả, vk đang mang thai nên mình cho về nhà mẹ ở để có đi khám thai thì dễ. Trong 3 ngày đó mình suy nghĩ rất nhiều thứ, những thứ ko hợp nhau, những câu nói làm mình trăn trở. Rồi tới hôm dỡ cách ly đón vk về, mình cư xử hoàn toàn bình thường, có chăng là 1 chút hơi ko tự nhiên. Phụ nữ mà, đoán ra ngay.
Ban đầu gặng hỏi, mình nói là ko có gì, dạo này ot nhiều mình hơi đau đầu, mà mình đang đau đầu thật. Vậy mà ko vừa lòng, cứ gặng hỏi làm tới, mình bực quá mới nói toạc ra rằng, đang suy nghĩ về những điều ko hợp nhau, những câu nói đã nói lúc cãi nhau từ xưa giờ. Nhưng mà bây giờ mình đang suy nghĩ thôi, chưa sẵn sàng chia sẻ, hôm nay mình cũng đau đầu, cho mình 1-2 ngày đi rồi nói. Thế đấy và um lên, nói là cảm thấy nhục nhã khi bị ck nói như vậy.
Rồi hôm nay mẹ vk qua, nói gì mình cũng nhịn, nhưng điều mình ko chịu được là nói mẹ mình là 1 phần nguyên nhân cãi nhau của 2 đứa. Mẹ mình đã làm gì mà phải bị nói như vậy.
Các bác có cho rằng, mình xin 1 khoảng thời gian để suy nghĩ là sai. Mình rất sợ khi ko nghĩ kỹ, nói ra sẽ làm tổn thương người khác, lời nói đó sẽ nhớ mãi và ko rút lại được, đó là lý do mình cần suy nghĩ.
Trong khi vk mình (và cả gia đình vợ), đều theo phong cách là có gì đều nói toạc ra, đúng sai gì tính sau, và sau khi cãi nhau, sắp xếp dc ổn thoả, thì coi như quên hết ?!? Mình lại ko nghĩ như vậy, như những lời vk nói lúc cãi nhau làm mình tổn thương, cho dù yêu vk đi chăng nữa, mình ko quên được, bởi vậy mình ko muốn làm như vậy, phải suy nghĩ kỹ rồi nói. Mình có là thằng thù dai ko
Có lẽ từ giờ mình giấu kỹ cảm xúc hơn mà sống