Tập truyện Đặc Nhiệm Anh Hùng do Kien45 sáng tác từ lâu bây h mới có dịp giới thiệu đến anh em ^^ Mong anh em đọc qua cho ý kiến , và đóng góp thêm ý tưởng mới để chúng tui tiếp tục hoàn thiện phần mới
Phần 1 này có Nội dung: giải cứu các nhà khoa học nghiên cứu 1 công thức khoa học cho chính phủ bị bọn khủng bố bắt cóc hòng thực hiện ý đò đen tối của chúng !!
___________Auto Merge________________
.
1:00’ AM
“Tất cả chúng ta có ba mươi phút. Vào và ra ngay lập tức. Mục tiêu là nhà kho. Theo vệ tinh tầm nhiệt chụp được mục tiêu luôn có chín kẻ canh gác. Vòng ngoài luôn có hai đội lính mười tên tuần tiễu. Đột nhập thẳng từ cửa khu bắc, hạ ngay hai tên canh gác.” Delta-1 phổ biến nhanh chóng kế hoạch lần cuối.
“Các đội tuần tiễu chuyển ca gác trong hai phút. Đột nhập ngay lúc đó hoặc không bao giờ! Ai chậm chân sẽ bị bỏ lại!” Delta-1 nửa đùa nửa thật. Anh biết hài hước lúc này là không đúng chỗ. Nếu 1 thành viên Delta chậm chân thì cả đội phải giúp đỡ anh ta. Hoặc … kết liễu anh ta để giữ bí mật.
“Tất cả đã rõ?” Delta-1 nhấn mạnh.
“Rõ”, bốn Delta khác đồng thanh. Mọi người khớp đồng hồ lần cuối. Nhóm ngay lập tức duy chuyển.
Một thị trấn không hề yên lành.
Có thị trấn nào mà lại có một khu công nghiệp với hàng rào sắt B40 dày đặc cùng lưới điện cao áp 1000V kia chứ. Năm tháp canh với những cái đèn cao áp liên tục đảo quanh quả không phải là thứ dễ gặp tại một thị trấn tỉnh lẻ.
Cúi người, trườn bò rồi bật dậy chạy. Đội Delta rút ngắn khoảng cách từ khu nhà với khu công nghiệp nhanh chóng. Tất cả ập nhoài xuống đất ngay khi ánh đèn quét qua, người dán chặt lên bãi cỏ. Chiếc áo ngụy trang hoàn thành tốt nhiệm vụ của nó. Mục tiêu đã ở trước mắt : hai tên lính đang đứng trước cổng.
1:05’AM
Quăng vào đám cỏ trước cổng món “đồ chơi”, Delta-1 lùi lại. Xòe bàn tay, anh ra hiệu cho đồng đội. Nhấn vào chiếc nút đỏ trên chiếc hộp trên tay, anh chờ đợi…
… Tit … tit … tit … tit tit … tit tit tit. “Món đồ chơi” phát ra tiếng động. Không ầm ĩ, không ồn ào. Chỉ đủ cho hai tên lính canh nghe thấy. Hai tên lính giáo giác nhìn nhau. Khi phát hiện ra nơi phát ra tiếng động lạ, chúng đưa mắt nhìn nhau cảnh giác. Cả hai nâng cao cây AKA-47 của mình. Gật đầu với đồng đội, một tên tiến đến chỗ “đồ chơi”.
Hành động!
Ngay khi tên lính bước vào bãi cỏ, Delta-1 đã trườn đến ngay sau hắn. Cúi người, tên lính dùng mũi súng vạch bụi cỏ tìm vị trí phát ra âm thanh. Mồ hôi nhỏ giọt trên sống mũi hắn. Tim hắn nện thình thình vào lồng ngực. Sau lưng hắn, tên đồng đội tay cầm súng cũng run run không kém. Bất giác tên đồng đội gần trạm cũng từ từ tiến về hướng bụi cỏ.
Bụi cỏ cuối cùng được vạch ra. Chiếc máy phát lộ rõ hoàn toàn.
Một cái bẫy!
Tên lính vội quay người lại để cảnh báo đồng đội. Đây là một cái bẫy!
Quá trễ!
Tiếng hét của hắn bị chặn lại nơi cuống họng..Delta-1 như một bóng ma thình lình xuất hiện sau lưng tên lính tội nghiệp. Đá văng khẩu AK , anh nhào đến đẩy ngã hắn. Một tay bịt chặt miệng tên lính, tay kia đưa lưỡi dao bén ngót vào sâu trong tim hắn, Delta-1 thực hiện tất cả trong vòng 10 giây. Lạnh lùng và chuyên nghiệp. Tên lính hoàn toàn chết trong sự bất ngờ. Ngay lập tức, không lời trăn chối. Nỗi bàng hoàn vẫn còn đọng lại sâu trong ánh mắt hắn
Tên đồng đội ở trạm gác nhìn thấy bóng đen cạnh bạn mình, nhưng đám cỏ che lấp cái bóng đen kia lẫn bạn hắn. Tiến lên vài bước đã có thể nhìn rõ cái bóng đang ôm chặt lấy bạn mình, tên lính thở mạnh ra. Ngón tay hắn kéo mạnh cò súng.Nhưng ngón tay hắn cứng đơ…
Hắn không thể…
Bỗng nhiên khí quản hắn tắt nghẹn. Delta-2 thình lình trườn tới và đứng ngay sau lưng khi tên lính vừa bước vào vùng bóng tối. Cánh tay lực lưỡng của anh bịt chặt miệng tên lính. Lưỡi dao lóe lên tạo thành một vòng tròn đỏ tươi trên cổ hắn. Tên lính vùng vẫy trong tuyệt vọng, động mạch của hắn đã bị cắt đứt, máu trào ra ướt đẫm ngực áo. Delta 2 lạnh lùng giữ chặt tên lính trong vài giây. Dần dần tên lính nhũn ra, không cựa quậy. Sự sống đã theo dòng máu nóng nơi cổ hắn mà tan biến cả.Kéo hai cái xác vào vùng tối và lấy cỏ che kín lại, đội Delta đột nhập vào khu công nghiệp.
Ngay khi họ vừa rời đi, hai tên lính khác tiến lại trạm gác.
“Mày đưa tao điếu thuốc. Trời lạnh thấu xương mà thiếu chút khói khó chịu thật.” một tên cất giọng.
“Mày thì lúc nào cũng thuốc. Đang trực cấm hút đấy!” miệng càu nhàu nhưng tên còn lại cũng quăng cho đồng đội một cái gói đen đen. “Hàng hiếm đấy, mày nợ tao đó!”.
“Rồi, rồi! Tao biết! Nói lắm quá. Mà… mẹ nó! Hai thằng chó kia bỏ đi đâu mất rồi. Chưa hết ca trực mà chúng đã trốn cả! Tao mà báo cho tiểu đội trưởng thì chết với tao.” Tên lính phì phèo điếu thuốc vừa văng tục.
“Mày tha cho bọn nó đi. Trực giờ này thằng chó nào chả buồn ngủ. Rời ca trực sớm một hai phút có sao đâu! Chắc chúng nó đang ngủ khì trong trại rồi. Mai lấy cớ này mà bắt chúng phải xì ra ti tí” tên kia cười nhăn nhở vỗ vai đồng đội.
Tên lính hút thuốc cười ha hả rồi vào đánh dấu trên bảng trực. Cả hai đứng vào chỗ gác, nghiêm nghị như chưa từng có gì xảy ra. Trong đầu cả hai đang nghĩ đến những gì hai tên đồng đội xấu số sẽ phải xì ra vào sáng mai mà cười thầm.
1:11’AM
Đội Delta đã di chuyển khá sâu vào khu công nghiệp. Thật khó mà gọi nó là khu công nghiệp khi càng ngày càng vào sâu thì những trại lính, đèn pha xuất hiện càng ngày càng nhiều. Delta-1 cũng không bất ngờ cho lắm. Anh đã từng được phái đi đến chiến trường ở trung đông, chiến đấu tại Iraq hay đơn giản là ám sát một tên chính khách tại Las Vegas. Khi sử dụng đến đội Delta tức là người ta không muốn tiết lộ một thông tin nào đó.
Chia làm hai, Delta-1,2 và 3 có nhiệm vụ tiến sát mục tiêu. Delta-4,5 sẽ tìm các kho vũ khí, cứ điểm trọng yếu như nhà máy phát điện, nơi chứa xăng hoặc nhà xe. Tất cả đảm bảo cho chuyến tẩu thoát an toàn đồng thời gây thiệt hại lớn cho địch. Đây là hai yêu cầu trọng yếu của chỉ huy.
Nhà kho A sừng sững trước mắt ba Delta. Delta-1 nắm bàn tay mình lại đưa lên ngang vai ra hiệu dừng bước. Theo như tình báo, quân địch có hai vòng canh gác. Bốn tên canh hai cửa ra và năm tên luôn túc trực kế bên mục tiêu.
Sử dụng tất cả năng lực của mình, không bao giờ phân tán lực lượng và sự chú ý, đó là tôn chỉ của đội Delta. Tuy vậy thời gian hôm nay không cho phép tập trung tấn công chậm chạp như thế. Với vai trò trưởng nhóm Delta-1 quyết định mạo hiểm. Anh ra lệnh cho Delta 2 và 3 sẽ tiêu diệt hai tên lính cửa sau kho A. Một mình Delta-1 sẽ tìm cách dụ từng tên địch cửa trước và tiêu diệt. Cả hai sẽ vào kho A từ hai hướng. Sau khi xác định tình trạng của mục tiêu sẽ đột ngột tấn công từ hai phía. Cố gắng sử dụng dao, chỉ nổ súng khi cần thiết hoặc bị phát hiện. Càng ít ồn ào bao nhiêu càng tốt. Cần tạo thuận lợi cho Delta 4 và 5 nếu không muốn họ tốn thời gian trong tiếng còi báo động.
Tất cả sẽ liên lạc qua điện đàm.
Delta 2 và 3 gật đầu đồng ý. Cả hai nhanh chóng biến mất sau khúc quanh. Khi chỉ còn lại một mình, Delta-1 bắt đầu kiểm tra các dụng cụ trong túi cá nhân. Khó mà dùng món “đồ chơi” như lúc bên ngoài vì nó dễ dàng bị phát hiện đồng thời cách này khá ồn ào.
Phải tìm cách khác.
Một cách đơn giản, dễ dàng. Đúng vậy! Một cách cổ điển, một trò cũ rích. Nhưng lúc nào cũng thành công.
Nấp sau một căn nhà gỗ gần kho A, Delta-1 cầm lên vài viên đá. Ném mạnh một viên vào chiếc thùng sắt khu nhà kế bên, anh chờ đợi.
Hai tên lính canh bên ngoài đã nghe thấy tiếng động và đang đưa mắt nhìn nhau. Chúng phân vân có nên rời khỏi chỗ gác hay không. Mệnh lệnh cho chúng là cấm rời vị trí với bất cứ giá nào. Nhưng nó không bao gồm trường hợp là tiếng sỏi rơi va chạm lách cách đều đều và nhanh dần. Có cảm tưởng vài tên đang di chuyển đến và đá lung tung vào đống đá sỏi trên mặt đất. Nhưng vào giờ này làm quái gì có đội tuần tiễu nào qua đây cơ chứ!
Im bặt!
Tiếng sỏi bỗng dưng ngưng bặt. Tiếng sỏi rơi ban đầu xa xa, sau gần lại và khi cách mấy ngôi nhà gỗ gần kho A thì bỗng dưng im bặt. Cứ như có kẻ đột nhập. Nhưng đấy là không thể… Nếu có kẻ đột nhập thì giờ đây còi báo động đã hú inh ỏi rồi. Thế rốt cuộc là cái quái gì kia chứ?
Gật đầu, một tên quyết định bước khỏi chỗ gác. Phá luật một lần chắc không sao. Chết người chính là điều này. Đội Delta biết luật lệ là thứ luôn phải tuân theo, phá luật là chết. Vì thế, ngoài con dao, sự hành động lén lút và công nghệ cao thì vũ khí giết người hàng đầu của đội Delta luôn là sự nghi ngờ. Với nghi ngờ con người sẽ khó ngăn cản sự tò mò . Với nghi ngờ con người ta trở thành một miếng mồi ngon. Với nghi ngờ ta có thể phá hủy cả một đại đội khi gây ra chia rẽ trong hàng ngũ. Con người là một sinh vật mềm yếu khi mang trong mình sự nghi ngờ.
Ngay khi tên lính di chuyển khỏi phạm vi ánh đèn và những chiếc thùng phuy, Delta-1 hành động. Bước từ sau, anh đạp một cú chí mạng vào khủy gối tên lính, một tay bịt chặt miệng hắn. Tên lính muốn thét lên bởi cơn đau buốt chạy từ đầu gối lên đỉnh đầu.
Nhưng hắn không thể!
Tiếng la tắt nghẹn nơi cổ hắn. Trong mắt hắn hiện ra một tia sáng. Đấy là những gì cuối đời tên lính có thể nhìn thấy, một ánh sáng trắng nhợt và lạnh ngắt. Lưỡi dao lóe lên nhẹ nhàng tìm đến vị trí quen thuộc của nó. Cắt rời động mạch cổ tên lính như cắt một mảnh bơ, lưỡi dao thọc sâu và tạo một đường dài trên xương cổ . Đơn giản và nhẹ nhàng, cây súng trên tay tên lính rơi cạch xuống nền đất.
Tên lính ngoài cửa sốt ruột di di mũi giầy. Đồng bọn hắn đã đi điều tra xem tiếng động kì lạ xuất hiện nãy giờ đã hơn năm phút. Nhìn chiếc đồng hồ cổ lỗ trên tay, hắn hậm hực. Chẳng lẽ tên kia lén trốn đi “xả hơi”. Nếu mà đi kiếm tên kia mà chỉ huy phát hiện cả hai rời chỗ gác thì chỉ có con đường chết. Còn cứ đứng chết dí tại đây thì có trời mới biết tên kia đi đâu.
“Mẹ kiếp! Con chó đó đi gì lâu thế” tên lính buột miệng chửi thề.
Hắn không phải chờ đợi lâu.
Ngay cánh cửa căn nhà đối diện xuất hiện cánh tay của đồng đội hắn. Cánh tay vẫy vẫy vẻ vội vã. Rõ ràng là tên kia vừa phát hiện một điều gì rất kì quái thế nên mới vẫy tay rối rít thế. Hắn vội cầm chắc khẩu súng mà chạy lại. Hối hả, gấp rút, vội vàng. Và hắn rẽ…
… và đụng ngay tên đồng đội.
Hay chính xác là những gì còn lại. Tên đồng đội hắn giờ đây là một cái xác vô hồn với cái cổ rách toác. Máu chảy thành dòng xuống tận gót giầy. Được chống bằng hai cây gậy gỗ, một sợi dây nối dài từ cổ tay tên đồng đội hắn qua mái nhà kéo cánh tay vẫy vẫy.
Hít một hơi đầy ngực, tên lính lấy hết sức la lên báo động.
Nhưng chỉ có câm lặng.
Delta-1 nhanh như một tia chớp xuất hiện từ bóng của căn nhà. Ban đầu không ai nhận ra là cái bóng của những chiếc thùng phuy in lên tường hôm nay lại đen đậm như thế. Không ai nhận ra kể cả tên lính thứ hai. Cho đến khi… cái bóng trồi lên, tách ra để trở thành một thực thể. Cái thực thể đó đứng ngay sau lưng tên lính đang bàng hoàng vì những gì trước mặt. Và khi tên lính vừa há miệng chuẫn bị la lên thì cái thực thể đã chặn ngay họng hắn.
Sử dụng cánh tay trái chẹn mạnh lên khí quảng và yết hầu tên lính, Delta-1 đá vào hai chân hắn. Tên lính khụy xuống giẫy giụa, quằng quại. Đặt bàn tay phải của mình tên đầu tên lính, Delta-1 lạnh lùng chỉnh góc độ. Và anh đẩy mạnh qua trái…
Rắc!
Một âm thanh khô khan vang lên trong đêm tối.
Đốt sống cổ của tên lính xấu số rời ra, gẫy vụn. “Ai cũng có thể giết người bằng cách bẻ cổ nếu sử dụng đủ lực và đúng góc độ!” Delta-1 vừa kéo xác tên lính thứ hai lại gần tên thứ nhất vừa suy nghĩ như thế.
Phải giấu những cái xác này đi ngay lập tức. Những chiếc thùng phuy chung quanh là địa điểm tuyệt vời.
Vác cái xác của tên lính đầu tiên trên vai, Delta-1 quăng mạnh nó vào cái thùng phuy kế bên hắn. “Còn tên thứ hai” anh thầm nghĩ.
Ngay khi vừa cuối xuống kéo cái xác thứ hai Delta-1 bỗng ước gì mình đừng làm thế.
Rào rạo!
Tiếng giầy bốt nghiến vào sỏi.
Lách cách!
Tiếng súng lên đạn đồng thanh.
Ngước lên, Delta-1 bắt gặp ba ánh mắt nhìn mình hằn học xen lẫn chút ngỡ ngàng.
Anh đã bị phát hiện!
.
___________Auto Merge________________
.
1:20’AM
Delta-1 đã quá sơ hở. Anh tưởng rằng chưa đến giờ của đội tuần tiễu. Trong cuộc đời trận mạc đầy máu và lửa của mình cuối cùng Delta-1 đã mắc sai lầm. Phán đoán và xem nhẹ tình huống chính là lỗi của anh. Cái giá phải trả không gì khác hơn là ba họng súng đen ngòm và lạnh toát đang chĩa vào anh lúc này.
Không chút sợ hãi. Không một tiếng van xin. Delta-1 trừng trừng nhìn ba tên lính trước mặt. Chúng thoáng chùn bước trước cái nhìn đó rồi vội bình tĩnh ngay. Giơ cao những cây súng, chúng bước tới dần Delta-1.
“Giơ cao hai tay lên! Lùi lại” một tên la lên.
Delta-1 vẫn giữ nguyên ánh nhìn lạnh lùng của mình rồi từ từ làm theo. Anh nhìn thẳng vào tên vừa ra lệnh cho mình lòng thầm tính toán. Trên thắt lưng Delta-1 là một khẩu beretta với 20 viên đạn. Chỉ cần một viên chính xác ngay đầu, anh có thể hạ ngay hai tên đang bước tới. Tuy nhiên xác xuất trúng đạn từ tên thứ ba là khá lớn. Chưa kể là tiếng súng có thể đánh thức cả khu này dậy cùng tiếng còi báo động mà trong bán kính 400m xung quanh vẫn còn inh ỏi.
Không nên làm như thế!
Không thể quay lưng bỏ chạy vì như thế Delta-1 sẽ trở thành một tấm bia, mốt miếng bị thịt. Tức là anh chỉ còn có thể tuân theo lệnh của những tên này. May mắn nhất là chúng sẽ tước vũ khí của anh, đánh anh bầm dập và trói lại giải đi gặp chỉ huy. Xui xẻo nhất là chúng sẽ nổ súng ngay lập tức để trả thù đồng đội. Với khoản cách gần như thế này thì chiếc áo chống đạn Velox mà Delta-1 đang mang trên người sẽ hóa thành miếng giẻ rách.
Đẩy lùi Delta-1 về phía sau, hai tên chĩa súng vào anh, mắt đầy cảnh giác. Tên vừa ra lệnh cho Delta-1 hất đầu nhìn tên thứ ba sau lưng. Tên lính cuối xem xét tên đồng đội nằm dưới đất. Delta-1 dần dần lùi ra sau. Hai tên kia cũng vì thế mà tiến tới. Cả bốn người đang ở một khoảng đất trống trải trước cửa kho A.
“Anh ta chết rồi! Cổ gãy nát, mềm nhũn như đất sét” tên lính đang cúi xuống la lên. Delta-1 thấy ánh lửa của sự giận dữ trong mắt hai tên lính trước mặt mình. Ngón tay chúng cong lại trên cò súng.
“Thế là xong!” Delta-1 rủa thầm.
Rítttttt!
Màn đêm bị xé toạc làm hai.
Không thể tin được.
Hai tên lính trước mặt Delta-1 như bị một sức mạnh vô hình tát thẳng vào mặt. Khuôn mặt chúng biến dạng, nhăn nhúm trong một phần nghìn giây trước khi bị lôi đi văng xa cả thước. Tên lính đang cuí dưới đất hốt hoảng đưa súng lên cao nhìn quanh.
Thế cũng không cứu hắn khỏi cái chết đang đến.
Lại một tiếng rít rợn người vang lên. Tên lính bị đẩy bật ra sau, văng xuống sát chân Delta-1. Dưới ánh đèn vàng vọt, tên lính nằm đó sõng soài. Máu tứa ra từ miệng hắn đỏ thẫm. Ánh mắt vô hồn trừng trừng nhìn Delta-1. Không tỏ ra chút bất ngờ, Delta-1 chăm chú nhìn cái xác dưới chân mình. Trên ngực hắn một chiếc lỗ sâu hoắm đã xuất hiện. Viên đạn 15 li đã thực hiện xong nghĩa vụ của nó. Viên đạn báo hiệu “họ” đã đến!
Chiếc điện đàm của Delta-1 rè rè bắt sóng!
Một giọng nói gốc Anh cộc lốc khàn khàn quen thuộc vang lên.
11:15’ PM (trước đó)
John bấu chặt vào chiếc gối. Anh cố gắng cảm thấy hết sức thoải mái trong khả năng có thể. Làm sao không thoải mái sau một cuộc bay trinh sát 4 giờ liên tục cơ chứ! John bặm môi cố gắng quên đi những gì vừa thấy trong 4 giờ qua. Anh cố gắng ngủ!
Nhưng không!
Hình như chỉ huy không thích những người lính mình được nghỉ ngơi cho lắm, đặc biệt là John. Ngay khi anh vừa thoáng thấy hình dáng người bạn gái Mary với mái tóc bồng bềnh vàng óng thì cũng là lúc bóng đèn trong căn phòng bật sáng.
Một bàn tay thô bạo vỗ mạnh vào mặt anh. Choàng tỉnh giấc, John vội đưa tay thủ thế. Nhưng ngay lập tức anh phải buông xuôi hai cánh tay khi thấy những người trước mặt. Chỉ huy và hai trung sĩ đang nhìn anh chăm chăm.
“Tôi có một nhiệm vụ đặc biệt cho anh vào đêm nay” ông ra lệnh ngắn gọn. John hiểu điều đó là gì. Không có gì khác hơn dành cho một phi công vào cái giờ này ngoài lái một chiếc máy bay. Nhưng tại làm quái gì đến độ chỉ huy xuất hiện trong phòng của anh kia chứ?
“Anh có 5 phút! Gặp tôi tại phòng họp!” Chỉ huy quay đi bước ra cửa.
John thật sự không tin nổi vào mệnh lệnh từ chỉ huy. Mệnh lệnh cứ như đùa. Tuy nhiên giọng chỉ huy đanh thép báo với anh là ông không hề có chút cợt nhả nào trong đó. Đặc biệt trong giọng ông có chút bối rối, có lẽ ông cũng cảm thấy khá kì quặc với cái mệnh lệnh mà mình vừa đưa ra.
… John biết rằng chỉ huy không nói đùa khi thấy “nó”. Đây là lần thứ hai anh thấy được một chiếc máy bay như vậy.Chiếc trực thăng OH-58D Kiowa Warrior đen ngòm đang đậu trên sân bay của chiếc tàu chiến là một bằng chứng. Đây là chiếc tàu tuần tra của Mỹ với nhiệm vụ chính là thu thập tin tức, trinh sát. Hiện nó đang trong khu vực thương mại gần Trung Quốc. Vậy làm quái gì mà một chiếc Warrior lại đang đậu trước mặt John kia chứ?
Trực thăng OH-58D Kiowa Warrior là một loại trực thăng trinh sát hạng nhẹ được cải tiến. Từ một chiếc trực thăng nó đã trở thành một máy bay quân sự chuyên dụng mới nhất. Mang trên thân khả năng cảm ứng hết sức nhạy bén với tia hồng ngoại, thiết bị định vị bằng laze của nó cho phép người sử dụng điều khiển những vũ khí tối tân siêu chính xác như tên lửa Stinger không-đối-không và hệ thống tên lửa AGM 1148 Hellfire. Thiết bị số hóa tốc độ cao lắp trên máy bay cho phép ngắm bắn sáu mục tiêu cùng một lúc. Động cơ Royce Allision luôn hoạt động cùng lúc với hai bộ phận giảm thanh chứa chất lỏng sền sệt. Chiếc máy bay có khả năng bay trong đêm tối mà không cần đèn, thân máy bay được sơn đen, số hiệu ở đuôi máy bay được sơn bằng loại sơn không phản quan. Với tất cả các đặc tính trên, Warrior trở thành một sát thủ thầm lặng trong đêm tối, mang đầy đủ đặc điểm của một chiếc máy bay tàng hình, nó có thể tiến đến ngay trên đầu kẻ địch mà chúng không thể thấy, hay nghe, trừ khi trang bị rada.
“Thế này thì đâu còn là nhiệm vụ trinh sát nữa chứ!” John nghĩ thầm.
“Tôi biết anh đang thắc mặc tại sao lại là anh!” Chỉ huy nói lớn át tiếng sóng biển. “Lý do thứ nhất là chỉ có anh đã tập huấn qua một lần chiếc máy bay này. Lý do thứ hai là đêm nay số phi công “có thể” và “được” lái chiếc máy bay này khắp thế giới giờ đây chỉ còn 6 người tính luôn cả anh. Năm người kia hiện đang cách chúng ta nửa vòng trái đất. Vì thế tối nay anh “được” đặc cách lái chiếc máy bay này. Nhiệm vụ của anh là đưa những người trong nó đến tọa độ đã xác định trước, sử dụng hỏa lực khi cần thiết và rút lui ngay khi được yêu cầu.”
“Và nên nhớ là bất kì ai đang ngồi trong chiếc máy bay kia cũng có thể điều khiển chiếc Warrior này hơn cả anh và tôi cộng lại. Tuy nhiên họ có một nhiệm vụ khác, vì thế đừng biểu diễn hay làm mất mặt tôi đấy!” chỉ huy nắm vai John nói thầm khi anh vừa tiến đến buồng lái trực thăng. Ông nhìn anh một thoáng rồi thả vai ra.
Chỉ huy không đùa. Ông rất nghiêm túc và lo lắng.
1:15’ AM
Chiếc Warrior đã tiến vào khu vực một cách thầm lặng. Bay dưới tầm rađa, nó nhanh chóng nhận ra dấu hiệu bãi đáp từ Delta. Viên phi công ngoái nhìn hai “vị khách” sau lưng. Nhận được sự xác nhận từ họ, anh hạ độ cao xuống. Chiếc máy bay đáp cánh trên sân thượng của một khu chung cơ bỏ hoang. Nhẹ nhàng và câm lặng. Không ai nhận ra, không một hệ thống nào phát hiện. Gọn gàng và sạch sẽ.
“Chờ ở đây! Luôn để động cơ hoạt động. Không ai biết chúng ta phải cất cánh khi nào đâu!” Một trong hai “vị khách” lên tiếng khi chiếc máy bay đáp cánh.
Cả hai nhanh chóng kéo hai chiếc valy của mình ra và lắp ráp những thứ bên trong. Tất cả mất chưa đến ba phút. Xong việc, họ cuối xuống quan sát khu công nghiệp ở xa xa một lúc rồi móc trong túi một thiết bị màu xanh. Nhìn vào thiết bị vài giây, cả hai mang những thứ vừa lắp ráp xong tiến về một hướng. Đặt chúng xuống, hai người nhìn vào ống ngắm. Tọa độ tuyệt hảo, quang đãng và sáng sủa. Hai khẩu súng nhắm lách cách lên đạn.
John giật mình bởi âm thanh chói tai vừa thình lình vang lên. Hai “vị khách” đã bắt đầu nhiệm vụ của họ. “Không biết bao nhiêu kẻ xấu số vừa nằm xuống đây!” Anh thầm nghĩ.
“Chỉ tính hai tên kia là một thôi, nghe chưa Alpha-1” một người la lên. “Anh sài khẩu barrett 0.50 cal còn tôi sài PSG-1 thế là không công bằng!”
Alpha-1 cười hềnh hệch với Alpha-2. “Ai bảo anh chậm chân khi lựa chọn vũ khí. Chẳng phải chỉ huy đã nói vũ khí lần này có hạn chế đấy thôi ! Mà mừng đi chứ, anh bạn Delta vừa được chúng ta cứu nguy trong gang tất đấy!”.
Nhấc thiết bị Cryp talk mình lên, Alpha-1 nói vào nó “Dọn dẹp đi! Chúng tôi đã tới đây! Một gạch vào sổ nữa đấy ! Một bàn thua trông thấy nhở, khà… khà…”
Phần 1 này có Nội dung: giải cứu các nhà khoa học nghiên cứu 1 công thức khoa học cho chính phủ bị bọn khủng bố bắt cóc hòng thực hiện ý đò đen tối của chúng !!
Đac Nhiem Anh Hùng
Start
Căn phòng tối đen như mực. Nó rất rộng với mái trần cao vút bằng kính. Trên căn phòng bầu trời đầy sao mở ra cả một dải ngân hà lấp lánh. Chỉ có duy nhất một ánh sáng le lói giữa màn đêm đó. Ánh sáng xanh xám tỏa ra từ một màn hình máy tính tinh thể lỏng.
Có một người ngồi trước nó, gương mặt khuất trong màn đêm. Từ tốn và quyền uy, con người đó cất giọng “Truy nhập dữ liệu V2DT04”
Chiếc máy tính rè rè chạy trong vài giây rồi phát ra thông báo:
…Dữ liệu truy xuất thành công. Bắt đầu mở tập tin DT001--chiến dịch “Cáo đêm” !
Kết thúc thông báo là một tiếng bip khô khan. Trước mặt con người kia các con số bắt đầu nhảy múa, số hóa mật mã rồi tự động sắp xếp trở thành các đoạn văn bản…
Có một người ngồi trước nó, gương mặt khuất trong màn đêm. Từ tốn và quyền uy, con người đó cất giọng “Truy nhập dữ liệu V2DT04”
Chiếc máy tính rè rè chạy trong vài giây rồi phát ra thông báo:
…Dữ liệu truy xuất thành công. Bắt đầu mở tập tin DT001--chiến dịch “Cáo đêm” !
Kết thúc thông báo là một tiếng bip khô khan. Trước mặt con người kia các con số bắt đầu nhảy múa, số hóa mật mã rồi tự động sắp xếp trở thành các đoạn văn bản…
Part1: Nhiệm vụ mới.
0:32’ AM
Không phận Trung Quốc, Thượng Hải.
David nhấn mạnh vào cái nút trên chiếc đồng hồ điện tử màu đen to đùng của mình. Giơ cánh tay vằn vện ngụy trang lên, David khớp giờ với 4 đồng đội ngồi đối diện. Anh tung tẩy một vật sắc nhọn trong tay. Ánh thép mát lạnh từ con dao trong tay khiến David tỉnh táo. Đây không phải lần đầu David làm nhiệm vụ kiểu này, và chắc chắn không phải lần cuối. Đơn giản anh chỉ hưng phấn quá độ với việc mình sắp làm. Cố gắng kìm nén bản thân, David đưa sự hứng thú của mình vào con dao. Adrenaline dâng cao vào lúc này không phù hợp chút nào. Nó cần thiết vào lúc khác - khi chủ nhân của nó cần nó để sống hơn là hưng phấn.
Một tiếng bip vang lên cùng ánh đèn nhấp nháy trên chiếc hộp màu đen thu hút sự chú ý của năm người.
Ngước nhìn lên phía trước, anh chăm chú vào màn hình LCD vừa nhô lên từ chiếc hộp vuông vức. Màn hình tối đen bật sáng. Vị chỉ huy xuất hiện như thường lệ trên màn hình LCD. Chỉ thấy được một cái bóng đen ngòm và chút ánh sáng để người đối diện màn hình nhận ra là ông đang chống tay lên một chiếc bàn. Không thể nào xác định được khung cảnh sau lưng ông. Hắng giọng, chỉ huy bắt đầu nhắc lại mục đích của nhiệm vụ lần này. Ông nhấn mạnh một điều khó khăn : Chỉ nổ súng khi bị tấn công hoặc sau khi đạt được mục tiêu.
Giọng ông cứng ngắc, khô khốc với chất giọng điện tử. Kết thúc thông báo, các thành viên Delta đặt chiếc Cryp Talk của mình xuống. Sau lưng họ chiếc đèn xanh bật sáng. Nhìn những người khác, David gật đầu. Giờ đây không còn ai tên David, chỉ có đội Delta, chỉ còn con người đang cầm khẩu baretta tiến về chiếc cửa máy bay mở rộng với mật danh Delta-1.
Một tiếng bip vang lên cùng ánh đèn nhấp nháy trên chiếc hộp màu đen thu hút sự chú ý của năm người.
Ngước nhìn lên phía trước, anh chăm chú vào màn hình LCD vừa nhô lên từ chiếc hộp vuông vức. Màn hình tối đen bật sáng. Vị chỉ huy xuất hiện như thường lệ trên màn hình LCD. Chỉ thấy được một cái bóng đen ngòm và chút ánh sáng để người đối diện màn hình nhận ra là ông đang chống tay lên một chiếc bàn. Không thể nào xác định được khung cảnh sau lưng ông. Hắng giọng, chỉ huy bắt đầu nhắc lại mục đích của nhiệm vụ lần này. Ông nhấn mạnh một điều khó khăn : Chỉ nổ súng khi bị tấn công hoặc sau khi đạt được mục tiêu.
Giọng ông cứng ngắc, khô khốc với chất giọng điện tử. Kết thúc thông báo, các thành viên Delta đặt chiếc Cryp Talk của mình xuống. Sau lưng họ chiếc đèn xanh bật sáng. Nhìn những người khác, David gật đầu. Giờ đây không còn ai tên David, chỉ có đội Delta, chỉ còn con người đang cầm khẩu baretta tiến về chiếc cửa máy bay mở rộng với mật danh Delta-1.
0:38’AM
Gió thổi ào ào đập vào đôi mắt kính bảo hộ của Delta-1. Độ cao 3200m, gió to, trời đầy mây mù che khuất ánh trăng. Một đêm thật tuyệt để làm nhiệm vụ. Bật rủa thầm trong bụng như vậy, Delta-1 nhún người. Một giây sau anh đang lao vào không trung.
Địa điểm hạ cánh hoàn hảo. Rộng rãi, trống trải và được bao bọc bởi một cánh rừng thưa. Delta-1 đáp xuống mà không bị bắt gặp bởi bất kì ánh mắt tò mò nào.
“Căn cứ luôn hoàn hảo trong việc chuẩn bị địa điểm tiếp đất”, cuốn cánh dù lại Delta thầm nghĩ. Bốn Delta khác đáp xuống ngay sau anh, im lặng và trật tự. Tất cả đã được huấn luyện đến thành thục những việc như thế này.
Tiến lại một cái cây có đánh dấu bằng chất phát quang, Delta-1 kéo chiếc dù của mình lại. Giơ cao cánh tay, anh ra hiệu cho các đồng đội. Bốn người còn lại nhanh chóng đưa chiếc dù mình tới.
Kéo một đống cành cây ngụy trang ra, một chiếc jeep vượt địa hình đã được chuẩn bị sẵn lộ diện. Nó được sơn một màu đen, y như màu của chiếc áo các đặc nhiệm.
“Mang nó xuống!” Delta-1 khẽ ra lệnh. Delta2 và 3 nhanh nhẹn chuyển một chiếc hòm đen từ sau xe xuống. Năm người nhanh chóng tháo bỏ dây dù, cuốn chúng lại và nhét tất cả cùng chiếc dù của mình vào hòm. Khi đã đảm bảo chiếc thùng đã đóng chặt, Delta-1 nhấn vào một chiếc nút bên thân hòm gỗ. Ngay lập tức chiếc thùng kêu lên rè rè rồi bất ngờ bên trong vang lên một tiếng nổ bùm. Ánh lửa sáng lên chỉ trong vài giây rồi tắt lịm. Khói bốc lên nhè nhẹ qua các lỗ bên thân. Tất cả bằng chứng đội Delta từng ở đây đã bị tiêu hủy hoàn toàn.
Quay lưng lại chiếc jeep, Delta-1 nhận lấy một khẩu M4A1, bốn băng đạn và ba quả lựu đạn,hai flash một smoke, từ tay Delta-4. Sau lưng anh, Delta 2 và 3 đang nhấc chiếc hòm tự hủy thả lại sau xe. Delta-4 nhanh chóng phân phát cho họ những cây súng như Delta-1. Tất cả đội Delta khi bắt đầu nhiệm vụ chỉ được phát vũ khí cầm tay. Khi nào đến được địa điểm chỉ định họ mới nhận các vũ khí chuyên dụng của mình. Chiếc xe khẽ cựa mình nhè nhẹ trong tiếng lách cách lên đạn. Delta-5 đã khởi động xong phương tiện di chuyển của cả đội!
Vũ khí đã được kiểm tra, lên đạn và sẵn sàng. Chiếc xe nhanh chóng rồ ga tiến thẳng về phía trước. Tránh đường mòn, đội Delta di chuyển vào rừng cây. Chỉnh đèn pha chỉ còn là một luồng sáng mờ mờ, Delta-5 thể hiện tài nghệ lái xe siêu hạng cùng con mắt sáng như cú vọ của mình, đưa cả đội luồn lách giữa những thân cây trong khu rừng. Cả đội im lặng và thư giãn trước giờ hành động.
Năm Delta! Rõ ràng nhiệm vụ lần này không đơn giản vì thường các đội Delta chỉ tổ chức thành nhóm hai hoặc ba người. Rất hiếm khi số lượng vượt quá bốn như đêm nay. Một nhóm đông là một miến mồi ngon, khó kiểm soát và di chuyển để cùng hợp tác. Vì thế dễ dàng chứng minh một điều :mục tiêu đêm nay rất quan trọng!
Địa điểm hạ cánh hoàn hảo. Rộng rãi, trống trải và được bao bọc bởi một cánh rừng thưa. Delta-1 đáp xuống mà không bị bắt gặp bởi bất kì ánh mắt tò mò nào.
“Căn cứ luôn hoàn hảo trong việc chuẩn bị địa điểm tiếp đất”, cuốn cánh dù lại Delta thầm nghĩ. Bốn Delta khác đáp xuống ngay sau anh, im lặng và trật tự. Tất cả đã được huấn luyện đến thành thục những việc như thế này.
Tiến lại một cái cây có đánh dấu bằng chất phát quang, Delta-1 kéo chiếc dù của mình lại. Giơ cao cánh tay, anh ra hiệu cho các đồng đội. Bốn người còn lại nhanh chóng đưa chiếc dù mình tới.
Kéo một đống cành cây ngụy trang ra, một chiếc jeep vượt địa hình đã được chuẩn bị sẵn lộ diện. Nó được sơn một màu đen, y như màu của chiếc áo các đặc nhiệm.
“Mang nó xuống!” Delta-1 khẽ ra lệnh. Delta2 và 3 nhanh nhẹn chuyển một chiếc hòm đen từ sau xe xuống. Năm người nhanh chóng tháo bỏ dây dù, cuốn chúng lại và nhét tất cả cùng chiếc dù của mình vào hòm. Khi đã đảm bảo chiếc thùng đã đóng chặt, Delta-1 nhấn vào một chiếc nút bên thân hòm gỗ. Ngay lập tức chiếc thùng kêu lên rè rè rồi bất ngờ bên trong vang lên một tiếng nổ bùm. Ánh lửa sáng lên chỉ trong vài giây rồi tắt lịm. Khói bốc lên nhè nhẹ qua các lỗ bên thân. Tất cả bằng chứng đội Delta từng ở đây đã bị tiêu hủy hoàn toàn.
Quay lưng lại chiếc jeep, Delta-1 nhận lấy một khẩu M4A1, bốn băng đạn và ba quả lựu đạn,hai flash một smoke, từ tay Delta-4. Sau lưng anh, Delta 2 và 3 đang nhấc chiếc hòm tự hủy thả lại sau xe. Delta-4 nhanh chóng phân phát cho họ những cây súng như Delta-1. Tất cả đội Delta khi bắt đầu nhiệm vụ chỉ được phát vũ khí cầm tay. Khi nào đến được địa điểm chỉ định họ mới nhận các vũ khí chuyên dụng của mình. Chiếc xe khẽ cựa mình nhè nhẹ trong tiếng lách cách lên đạn. Delta-5 đã khởi động xong phương tiện di chuyển của cả đội!
Vũ khí đã được kiểm tra, lên đạn và sẵn sàng. Chiếc xe nhanh chóng rồ ga tiến thẳng về phía trước. Tránh đường mòn, đội Delta di chuyển vào rừng cây. Chỉnh đèn pha chỉ còn là một luồng sáng mờ mờ, Delta-5 thể hiện tài nghệ lái xe siêu hạng cùng con mắt sáng như cú vọ của mình, đưa cả đội luồn lách giữa những thân cây trong khu rừng. Cả đội im lặng và thư giãn trước giờ hành động.
Năm Delta! Rõ ràng nhiệm vụ lần này không đơn giản vì thường các đội Delta chỉ tổ chức thành nhóm hai hoặc ba người. Rất hiếm khi số lượng vượt quá bốn như đêm nay. Một nhóm đông là một miến mồi ngon, khó kiểm soát và di chuyển để cùng hợp tác. Vì thế dễ dàng chứng minh một điều :mục tiêu đêm nay rất quan trọng!
0:49’AM.
Khu vực chỉ định đã hiện rõ. Một thị trấn hẻo lánh trước mặt cả đội dần dần xuất hiện sau từng bụi cây. Chiếc xe jeep gầm lên lần cuối trước khi dừng lại cách thị trấn trước mặt một cây số. Đưa chiếc xe vào một bụi cây, các Delta nhanh chóng dùng lá và cành cây che kín chiếc xe. Trước khi hành quân họ không quên bỏ lại một thiết bị định vị GPS trong chiếc xe. Việc thu hồi hay tiêu hủy những gì còn lại sẽ do bộ chỉ huy lo liệu.
Bay đến. Chiến đấu. Quên hết.
Tất cả nhiệm vụ của đội Delta đêm nay là thế.
Và không chỉ đêm nay, không chỉ có họ mà đây là điều mà toàn thể biệt đội Delta của nước Mỹ phải thực hiện.
Đội lính hành quân trong im lặng. Họ dễ dàng tiến vào thị trấn mà không bị ai phát hiện. Những con hẻm vắng lặng chỉ vang lên tiếng giày lộp cộp nhè nhẹ. Ánh đèn bể nát chập chờn nơi một góc vắng thoáng in bóng vài người nơi bức tường rồi vụt tắt. Các vũng nước tù bị xáo động, lan tỏa những vòng tròn câm lặng. Con đường đến mục tiêu thứ nhất đã được vạch định sẵn, kiểm tra và bảo đảm. Nhấc thiết bị định vị GPS khỏi túi, Delta-1 nhanh chóng xác định được phương hướng trước một ngã ba.
“Tất cả đã được vạch sẵn trên bảng đồ. Đến lúc này mọi việc hoàn toàn dễ dàng và trong tầm kiểm soát. Vấn đề bây giờ mới bắt đầu!” Delta-1 thầm nghĩ khi bắt đầu thấy mục tiêu đầu tiên.
Tòa nhà đen ngòm, đất đá ngổn ngang xung quanh. Những giàn giáo rên rỉ kẽo kẹt trong gió. Khu nhà trơ trụi giữa một bãi đất vừa, cỏ mọc lum lúp ngang eo người. Nó đang được thi công để trở thành một khu tái định cư. Rất tiếc là chính phủ và bên thầu đã không ấn định được mức giá tương ứng. Hệ quả là giờ đây hàng trăm người dân thiếu chỗ ở và khu nhà bị bỏ hoang phế. Nhưng đó lại là may mắn với đội Delta. Nhiệm vụ đầu tiên của họ đêm nay là phải chiếm được khu nhà này.
Hai người cảnh giới, hai người khác bắt đầu lấy những chiếc kềm chuyên dụng ra. Họ nhanh chóng mở một lỗ thủng vừa một thân người trên hàng rào kẽm gai. Delta-1 nhẹ nhàng trườn qua lỗ thủng đó vào trong. Lăn nhẹ một vòng, anh quay người kiểm tra xung quanh. Trống trải và vắng vẻ. Gật đầu với đồng đội, anh từ từ tiến lên. Các Delta khác lần lượt nhanh chóng di chuyển qua chiếc lỗ và bám theo Delta-1.
Khu chung cư không có lấy một bóng người. Những mảnh nilon che chắn những cái khung cửa sổ nát tươm và bay phần phật trong gió. Cẩn thận và từ tốn, đội Delta chia làm hai nhóm. Một nhóm hai người canh gác tầng trệt và kiểm tra khu vực lân cận. Một nhóm ba người sẽ tiến lên các tầng trên và kiểm tra. Các tầng khá giống nhau, nhữn vết quét vôi còn giang giở, thậm chí vài chỗ những thanh sắt còng queo vẫn còn nhô ra. Tầng hai, tầng ba ,tầng bốn đều trống toác. Để lại hai đồng đội , Delta-1 tiến lên tầng thượng. Lấy từ chiếc túi áo của mình một bình xịt, anh bắt đầu vẽ một hình chữ X trong vòng tròn khổng lồ trên mái.
“Cần phải sáng và rõ để chào đón họ! Đấy là quy luật!” Delta-1 lẩm bẩm trong khi đồ lại những nét mờ nhạt. Kết thúc công việc của mình, anh bỏ chiếc bình lại vào túi. Nơi đến của nó trong tương lai sẽ là một khu tự hủy khác, còn bây giờ thì không! Không nên để lại dấu vết nào cả. Kể cả chất sơn trên tầng thượng này cũng sẽ biến mất sau hai giờ.
Tiến xuống vỗ vai đồng đội, ba Delta lập tức rút xuống tầng trệt. Nhấc cổ tay mình lên, Delta-1 gập ngón út vào lòng bàn tay kích hoạt chiếc điện đàm cá nhân. “Tập trung!”.
Gió lồng lộng cùng cát đón chào họ khi bước xuống mặt đất. Nhìn Delta-2, Delta-1 gật đầu. Ba Delta khác sau lưng họ cũng đồng tình. Lúc này nhiệm vụ của cả nhóm mới thật sự nguy hiểm.
Bay đến. Chiến đấu. Quên hết.
Tất cả nhiệm vụ của đội Delta đêm nay là thế.
Và không chỉ đêm nay, không chỉ có họ mà đây là điều mà toàn thể biệt đội Delta của nước Mỹ phải thực hiện.
Đội lính hành quân trong im lặng. Họ dễ dàng tiến vào thị trấn mà không bị ai phát hiện. Những con hẻm vắng lặng chỉ vang lên tiếng giày lộp cộp nhè nhẹ. Ánh đèn bể nát chập chờn nơi một góc vắng thoáng in bóng vài người nơi bức tường rồi vụt tắt. Các vũng nước tù bị xáo động, lan tỏa những vòng tròn câm lặng. Con đường đến mục tiêu thứ nhất đã được vạch định sẵn, kiểm tra và bảo đảm. Nhấc thiết bị định vị GPS khỏi túi, Delta-1 nhanh chóng xác định được phương hướng trước một ngã ba.
“Tất cả đã được vạch sẵn trên bảng đồ. Đến lúc này mọi việc hoàn toàn dễ dàng và trong tầm kiểm soát. Vấn đề bây giờ mới bắt đầu!” Delta-1 thầm nghĩ khi bắt đầu thấy mục tiêu đầu tiên.
Tòa nhà đen ngòm, đất đá ngổn ngang xung quanh. Những giàn giáo rên rỉ kẽo kẹt trong gió. Khu nhà trơ trụi giữa một bãi đất vừa, cỏ mọc lum lúp ngang eo người. Nó đang được thi công để trở thành một khu tái định cư. Rất tiếc là chính phủ và bên thầu đã không ấn định được mức giá tương ứng. Hệ quả là giờ đây hàng trăm người dân thiếu chỗ ở và khu nhà bị bỏ hoang phế. Nhưng đó lại là may mắn với đội Delta. Nhiệm vụ đầu tiên của họ đêm nay là phải chiếm được khu nhà này.
Hai người cảnh giới, hai người khác bắt đầu lấy những chiếc kềm chuyên dụng ra. Họ nhanh chóng mở một lỗ thủng vừa một thân người trên hàng rào kẽm gai. Delta-1 nhẹ nhàng trườn qua lỗ thủng đó vào trong. Lăn nhẹ một vòng, anh quay người kiểm tra xung quanh. Trống trải và vắng vẻ. Gật đầu với đồng đội, anh từ từ tiến lên. Các Delta khác lần lượt nhanh chóng di chuyển qua chiếc lỗ và bám theo Delta-1.
Khu chung cư không có lấy một bóng người. Những mảnh nilon che chắn những cái khung cửa sổ nát tươm và bay phần phật trong gió. Cẩn thận và từ tốn, đội Delta chia làm hai nhóm. Một nhóm hai người canh gác tầng trệt và kiểm tra khu vực lân cận. Một nhóm ba người sẽ tiến lên các tầng trên và kiểm tra. Các tầng khá giống nhau, nhữn vết quét vôi còn giang giở, thậm chí vài chỗ những thanh sắt còng queo vẫn còn nhô ra. Tầng hai, tầng ba ,tầng bốn đều trống toác. Để lại hai đồng đội , Delta-1 tiến lên tầng thượng. Lấy từ chiếc túi áo của mình một bình xịt, anh bắt đầu vẽ một hình chữ X trong vòng tròn khổng lồ trên mái.
“Cần phải sáng và rõ để chào đón họ! Đấy là quy luật!” Delta-1 lẩm bẩm trong khi đồ lại những nét mờ nhạt. Kết thúc công việc của mình, anh bỏ chiếc bình lại vào túi. Nơi đến của nó trong tương lai sẽ là một khu tự hủy khác, còn bây giờ thì không! Không nên để lại dấu vết nào cả. Kể cả chất sơn trên tầng thượng này cũng sẽ biến mất sau hai giờ.
Tiến xuống vỗ vai đồng đội, ba Delta lập tức rút xuống tầng trệt. Nhấc cổ tay mình lên, Delta-1 gập ngón út vào lòng bàn tay kích hoạt chiếc điện đàm cá nhân. “Tập trung!”.
Gió lồng lộng cùng cát đón chào họ khi bước xuống mặt đất. Nhìn Delta-2, Delta-1 gật đầu. Ba Delta khác sau lưng họ cũng đồng tình. Lúc này nhiệm vụ của cả nhóm mới thật sự nguy hiểm.
( Còn tiếp )
.___________Auto Merge________________
.
Part2: Tíep can
1:00’ AM
“Tất cả chúng ta có ba mươi phút. Vào và ra ngay lập tức. Mục tiêu là nhà kho. Theo vệ tinh tầm nhiệt chụp được mục tiêu luôn có chín kẻ canh gác. Vòng ngoài luôn có hai đội lính mười tên tuần tiễu. Đột nhập thẳng từ cửa khu bắc, hạ ngay hai tên canh gác.” Delta-1 phổ biến nhanh chóng kế hoạch lần cuối.
“Các đội tuần tiễu chuyển ca gác trong hai phút. Đột nhập ngay lúc đó hoặc không bao giờ! Ai chậm chân sẽ bị bỏ lại!” Delta-1 nửa đùa nửa thật. Anh biết hài hước lúc này là không đúng chỗ. Nếu 1 thành viên Delta chậm chân thì cả đội phải giúp đỡ anh ta. Hoặc … kết liễu anh ta để giữ bí mật.
“Tất cả đã rõ?” Delta-1 nhấn mạnh.
“Rõ”, bốn Delta khác đồng thanh. Mọi người khớp đồng hồ lần cuối. Nhóm ngay lập tức duy chuyển.
Một thị trấn không hề yên lành.
Có thị trấn nào mà lại có một khu công nghiệp với hàng rào sắt B40 dày đặc cùng lưới điện cao áp 1000V kia chứ. Năm tháp canh với những cái đèn cao áp liên tục đảo quanh quả không phải là thứ dễ gặp tại một thị trấn tỉnh lẻ.
Cúi người, trườn bò rồi bật dậy chạy. Đội Delta rút ngắn khoảng cách từ khu nhà với khu công nghiệp nhanh chóng. Tất cả ập nhoài xuống đất ngay khi ánh đèn quét qua, người dán chặt lên bãi cỏ. Chiếc áo ngụy trang hoàn thành tốt nhiệm vụ của nó. Mục tiêu đã ở trước mắt : hai tên lính đang đứng trước cổng.
1:05’AM
Quăng vào đám cỏ trước cổng món “đồ chơi”, Delta-1 lùi lại. Xòe bàn tay, anh ra hiệu cho đồng đội. Nhấn vào chiếc nút đỏ trên chiếc hộp trên tay, anh chờ đợi…
… Tit … tit … tit … tit tit … tit tit tit. “Món đồ chơi” phát ra tiếng động. Không ầm ĩ, không ồn ào. Chỉ đủ cho hai tên lính canh nghe thấy. Hai tên lính giáo giác nhìn nhau. Khi phát hiện ra nơi phát ra tiếng động lạ, chúng đưa mắt nhìn nhau cảnh giác. Cả hai nâng cao cây AKA-47 của mình. Gật đầu với đồng đội, một tên tiến đến chỗ “đồ chơi”.
Hành động!
Ngay khi tên lính bước vào bãi cỏ, Delta-1 đã trườn đến ngay sau hắn. Cúi người, tên lính dùng mũi súng vạch bụi cỏ tìm vị trí phát ra âm thanh. Mồ hôi nhỏ giọt trên sống mũi hắn. Tim hắn nện thình thình vào lồng ngực. Sau lưng hắn, tên đồng đội tay cầm súng cũng run run không kém. Bất giác tên đồng đội gần trạm cũng từ từ tiến về hướng bụi cỏ.
Bụi cỏ cuối cùng được vạch ra. Chiếc máy phát lộ rõ hoàn toàn.
Một cái bẫy!
Tên lính vội quay người lại để cảnh báo đồng đội. Đây là một cái bẫy!
Quá trễ!
Tiếng hét của hắn bị chặn lại nơi cuống họng..Delta-1 như một bóng ma thình lình xuất hiện sau lưng tên lính tội nghiệp. Đá văng khẩu AK , anh nhào đến đẩy ngã hắn. Một tay bịt chặt miệng tên lính, tay kia đưa lưỡi dao bén ngót vào sâu trong tim hắn, Delta-1 thực hiện tất cả trong vòng 10 giây. Lạnh lùng và chuyên nghiệp. Tên lính hoàn toàn chết trong sự bất ngờ. Ngay lập tức, không lời trăn chối. Nỗi bàng hoàn vẫn còn đọng lại sâu trong ánh mắt hắn
Tên đồng đội ở trạm gác nhìn thấy bóng đen cạnh bạn mình, nhưng đám cỏ che lấp cái bóng đen kia lẫn bạn hắn. Tiến lên vài bước đã có thể nhìn rõ cái bóng đang ôm chặt lấy bạn mình, tên lính thở mạnh ra. Ngón tay hắn kéo mạnh cò súng.Nhưng ngón tay hắn cứng đơ…
Hắn không thể…
Bỗng nhiên khí quản hắn tắt nghẹn. Delta-2 thình lình trườn tới và đứng ngay sau lưng khi tên lính vừa bước vào vùng bóng tối. Cánh tay lực lưỡng của anh bịt chặt miệng tên lính. Lưỡi dao lóe lên tạo thành một vòng tròn đỏ tươi trên cổ hắn. Tên lính vùng vẫy trong tuyệt vọng, động mạch của hắn đã bị cắt đứt, máu trào ra ướt đẫm ngực áo. Delta 2 lạnh lùng giữ chặt tên lính trong vài giây. Dần dần tên lính nhũn ra, không cựa quậy. Sự sống đã theo dòng máu nóng nơi cổ hắn mà tan biến cả.Kéo hai cái xác vào vùng tối và lấy cỏ che kín lại, đội Delta đột nhập vào khu công nghiệp.
Ngay khi họ vừa rời đi, hai tên lính khác tiến lại trạm gác.
“Mày đưa tao điếu thuốc. Trời lạnh thấu xương mà thiếu chút khói khó chịu thật.” một tên cất giọng.
“Mày thì lúc nào cũng thuốc. Đang trực cấm hút đấy!” miệng càu nhàu nhưng tên còn lại cũng quăng cho đồng đội một cái gói đen đen. “Hàng hiếm đấy, mày nợ tao đó!”.
“Rồi, rồi! Tao biết! Nói lắm quá. Mà… mẹ nó! Hai thằng chó kia bỏ đi đâu mất rồi. Chưa hết ca trực mà chúng đã trốn cả! Tao mà báo cho tiểu đội trưởng thì chết với tao.” Tên lính phì phèo điếu thuốc vừa văng tục.
“Mày tha cho bọn nó đi. Trực giờ này thằng chó nào chả buồn ngủ. Rời ca trực sớm một hai phút có sao đâu! Chắc chúng nó đang ngủ khì trong trại rồi. Mai lấy cớ này mà bắt chúng phải xì ra ti tí” tên kia cười nhăn nhở vỗ vai đồng đội.
Tên lính hút thuốc cười ha hả rồi vào đánh dấu trên bảng trực. Cả hai đứng vào chỗ gác, nghiêm nghị như chưa từng có gì xảy ra. Trong đầu cả hai đang nghĩ đến những gì hai tên đồng đội xấu số sẽ phải xì ra vào sáng mai mà cười thầm.
Part 3: Máu
1:11’AM
Đội Delta đã di chuyển khá sâu vào khu công nghiệp. Thật khó mà gọi nó là khu công nghiệp khi càng ngày càng vào sâu thì những trại lính, đèn pha xuất hiện càng ngày càng nhiều. Delta-1 cũng không bất ngờ cho lắm. Anh đã từng được phái đi đến chiến trường ở trung đông, chiến đấu tại Iraq hay đơn giản là ám sát một tên chính khách tại Las Vegas. Khi sử dụng đến đội Delta tức là người ta không muốn tiết lộ một thông tin nào đó.
Chia làm hai, Delta-1,2 và 3 có nhiệm vụ tiến sát mục tiêu. Delta-4,5 sẽ tìm các kho vũ khí, cứ điểm trọng yếu như nhà máy phát điện, nơi chứa xăng hoặc nhà xe. Tất cả đảm bảo cho chuyến tẩu thoát an toàn đồng thời gây thiệt hại lớn cho địch. Đây là hai yêu cầu trọng yếu của chỉ huy.
Nhà kho A sừng sững trước mắt ba Delta. Delta-1 nắm bàn tay mình lại đưa lên ngang vai ra hiệu dừng bước. Theo như tình báo, quân địch có hai vòng canh gác. Bốn tên canh hai cửa ra và năm tên luôn túc trực kế bên mục tiêu.
Sử dụng tất cả năng lực của mình, không bao giờ phân tán lực lượng và sự chú ý, đó là tôn chỉ của đội Delta. Tuy vậy thời gian hôm nay không cho phép tập trung tấn công chậm chạp như thế. Với vai trò trưởng nhóm Delta-1 quyết định mạo hiểm. Anh ra lệnh cho Delta 2 và 3 sẽ tiêu diệt hai tên lính cửa sau kho A. Một mình Delta-1 sẽ tìm cách dụ từng tên địch cửa trước và tiêu diệt. Cả hai sẽ vào kho A từ hai hướng. Sau khi xác định tình trạng của mục tiêu sẽ đột ngột tấn công từ hai phía. Cố gắng sử dụng dao, chỉ nổ súng khi cần thiết hoặc bị phát hiện. Càng ít ồn ào bao nhiêu càng tốt. Cần tạo thuận lợi cho Delta 4 và 5 nếu không muốn họ tốn thời gian trong tiếng còi báo động.
Tất cả sẽ liên lạc qua điện đàm.
Delta 2 và 3 gật đầu đồng ý. Cả hai nhanh chóng biến mất sau khúc quanh. Khi chỉ còn lại một mình, Delta-1 bắt đầu kiểm tra các dụng cụ trong túi cá nhân. Khó mà dùng món “đồ chơi” như lúc bên ngoài vì nó dễ dàng bị phát hiện đồng thời cách này khá ồn ào.
Phải tìm cách khác.
Một cách đơn giản, dễ dàng. Đúng vậy! Một cách cổ điển, một trò cũ rích. Nhưng lúc nào cũng thành công.
Nấp sau một căn nhà gỗ gần kho A, Delta-1 cầm lên vài viên đá. Ném mạnh một viên vào chiếc thùng sắt khu nhà kế bên, anh chờ đợi.
Hai tên lính canh bên ngoài đã nghe thấy tiếng động và đang đưa mắt nhìn nhau. Chúng phân vân có nên rời khỏi chỗ gác hay không. Mệnh lệnh cho chúng là cấm rời vị trí với bất cứ giá nào. Nhưng nó không bao gồm trường hợp là tiếng sỏi rơi va chạm lách cách đều đều và nhanh dần. Có cảm tưởng vài tên đang di chuyển đến và đá lung tung vào đống đá sỏi trên mặt đất. Nhưng vào giờ này làm quái gì có đội tuần tiễu nào qua đây cơ chứ!
Im bặt!
Tiếng sỏi bỗng dưng ngưng bặt. Tiếng sỏi rơi ban đầu xa xa, sau gần lại và khi cách mấy ngôi nhà gỗ gần kho A thì bỗng dưng im bặt. Cứ như có kẻ đột nhập. Nhưng đấy là không thể… Nếu có kẻ đột nhập thì giờ đây còi báo động đã hú inh ỏi rồi. Thế rốt cuộc là cái quái gì kia chứ?
Gật đầu, một tên quyết định bước khỏi chỗ gác. Phá luật một lần chắc không sao. Chết người chính là điều này. Đội Delta biết luật lệ là thứ luôn phải tuân theo, phá luật là chết. Vì thế, ngoài con dao, sự hành động lén lút và công nghệ cao thì vũ khí giết người hàng đầu của đội Delta luôn là sự nghi ngờ. Với nghi ngờ con người sẽ khó ngăn cản sự tò mò . Với nghi ngờ con người ta trở thành một miếng mồi ngon. Với nghi ngờ ta có thể phá hủy cả một đại đội khi gây ra chia rẽ trong hàng ngũ. Con người là một sinh vật mềm yếu khi mang trong mình sự nghi ngờ.
Ngay khi tên lính di chuyển khỏi phạm vi ánh đèn và những chiếc thùng phuy, Delta-1 hành động. Bước từ sau, anh đạp một cú chí mạng vào khủy gối tên lính, một tay bịt chặt miệng hắn. Tên lính muốn thét lên bởi cơn đau buốt chạy từ đầu gối lên đỉnh đầu.
Nhưng hắn không thể!
Tiếng la tắt nghẹn nơi cổ hắn. Trong mắt hắn hiện ra một tia sáng. Đấy là những gì cuối đời tên lính có thể nhìn thấy, một ánh sáng trắng nhợt và lạnh ngắt. Lưỡi dao lóe lên nhẹ nhàng tìm đến vị trí quen thuộc của nó. Cắt rời động mạch cổ tên lính như cắt một mảnh bơ, lưỡi dao thọc sâu và tạo một đường dài trên xương cổ . Đơn giản và nhẹ nhàng, cây súng trên tay tên lính rơi cạch xuống nền đất.
Tên lính ngoài cửa sốt ruột di di mũi giầy. Đồng bọn hắn đã đi điều tra xem tiếng động kì lạ xuất hiện nãy giờ đã hơn năm phút. Nhìn chiếc đồng hồ cổ lỗ trên tay, hắn hậm hực. Chẳng lẽ tên kia lén trốn đi “xả hơi”. Nếu mà đi kiếm tên kia mà chỉ huy phát hiện cả hai rời chỗ gác thì chỉ có con đường chết. Còn cứ đứng chết dí tại đây thì có trời mới biết tên kia đi đâu.
“Mẹ kiếp! Con chó đó đi gì lâu thế” tên lính buột miệng chửi thề.
Hắn không phải chờ đợi lâu.
Ngay cánh cửa căn nhà đối diện xuất hiện cánh tay của đồng đội hắn. Cánh tay vẫy vẫy vẻ vội vã. Rõ ràng là tên kia vừa phát hiện một điều gì rất kì quái thế nên mới vẫy tay rối rít thế. Hắn vội cầm chắc khẩu súng mà chạy lại. Hối hả, gấp rút, vội vàng. Và hắn rẽ…
… và đụng ngay tên đồng đội.
Hay chính xác là những gì còn lại. Tên đồng đội hắn giờ đây là một cái xác vô hồn với cái cổ rách toác. Máu chảy thành dòng xuống tận gót giầy. Được chống bằng hai cây gậy gỗ, một sợi dây nối dài từ cổ tay tên đồng đội hắn qua mái nhà kéo cánh tay vẫy vẫy.
Hít một hơi đầy ngực, tên lính lấy hết sức la lên báo động.
Nhưng chỉ có câm lặng.
Delta-1 nhanh như một tia chớp xuất hiện từ bóng của căn nhà. Ban đầu không ai nhận ra là cái bóng của những chiếc thùng phuy in lên tường hôm nay lại đen đậm như thế. Không ai nhận ra kể cả tên lính thứ hai. Cho đến khi… cái bóng trồi lên, tách ra để trở thành một thực thể. Cái thực thể đó đứng ngay sau lưng tên lính đang bàng hoàng vì những gì trước mặt. Và khi tên lính vừa há miệng chuẫn bị la lên thì cái thực thể đã chặn ngay họng hắn.
Sử dụng cánh tay trái chẹn mạnh lên khí quảng và yết hầu tên lính, Delta-1 đá vào hai chân hắn. Tên lính khụy xuống giẫy giụa, quằng quại. Đặt bàn tay phải của mình tên đầu tên lính, Delta-1 lạnh lùng chỉnh góc độ. Và anh đẩy mạnh qua trái…
Rắc!
Một âm thanh khô khan vang lên trong đêm tối.
Đốt sống cổ của tên lính xấu số rời ra, gẫy vụn. “Ai cũng có thể giết người bằng cách bẻ cổ nếu sử dụng đủ lực và đúng góc độ!” Delta-1 vừa kéo xác tên lính thứ hai lại gần tên thứ nhất vừa suy nghĩ như thế.
Phải giấu những cái xác này đi ngay lập tức. Những chiếc thùng phuy chung quanh là địa điểm tuyệt vời.
Vác cái xác của tên lính đầu tiên trên vai, Delta-1 quăng mạnh nó vào cái thùng phuy kế bên hắn. “Còn tên thứ hai” anh thầm nghĩ.
Ngay khi vừa cuối xuống kéo cái xác thứ hai Delta-1 bỗng ước gì mình đừng làm thế.
Rào rạo!
Tiếng giầy bốt nghiến vào sỏi.
Lách cách!
Tiếng súng lên đạn đồng thanh.
Ngước lên, Delta-1 bắt gặp ba ánh mắt nhìn mình hằn học xen lẫn chút ngỡ ngàng.
Anh đã bị phát hiện!
( Còn tiếp )
.
___________Auto Merge________________
.
Part4: Sai sót
1:20’AM
Delta-1 đã quá sơ hở. Anh tưởng rằng chưa đến giờ của đội tuần tiễu. Trong cuộc đời trận mạc đầy máu và lửa của mình cuối cùng Delta-1 đã mắc sai lầm. Phán đoán và xem nhẹ tình huống chính là lỗi của anh. Cái giá phải trả không gì khác hơn là ba họng súng đen ngòm và lạnh toát đang chĩa vào anh lúc này.
Không chút sợ hãi. Không một tiếng van xin. Delta-1 trừng trừng nhìn ba tên lính trước mặt. Chúng thoáng chùn bước trước cái nhìn đó rồi vội bình tĩnh ngay. Giơ cao những cây súng, chúng bước tới dần Delta-1.
“Giơ cao hai tay lên! Lùi lại” một tên la lên.
Delta-1 vẫn giữ nguyên ánh nhìn lạnh lùng của mình rồi từ từ làm theo. Anh nhìn thẳng vào tên vừa ra lệnh cho mình lòng thầm tính toán. Trên thắt lưng Delta-1 là một khẩu beretta với 20 viên đạn. Chỉ cần một viên chính xác ngay đầu, anh có thể hạ ngay hai tên đang bước tới. Tuy nhiên xác xuất trúng đạn từ tên thứ ba là khá lớn. Chưa kể là tiếng súng có thể đánh thức cả khu này dậy cùng tiếng còi báo động mà trong bán kính 400m xung quanh vẫn còn inh ỏi.
Không nên làm như thế!
Không thể quay lưng bỏ chạy vì như thế Delta-1 sẽ trở thành một tấm bia, mốt miếng bị thịt. Tức là anh chỉ còn có thể tuân theo lệnh của những tên này. May mắn nhất là chúng sẽ tước vũ khí của anh, đánh anh bầm dập và trói lại giải đi gặp chỉ huy. Xui xẻo nhất là chúng sẽ nổ súng ngay lập tức để trả thù đồng đội. Với khoản cách gần như thế này thì chiếc áo chống đạn Velox mà Delta-1 đang mang trên người sẽ hóa thành miếng giẻ rách.
Đẩy lùi Delta-1 về phía sau, hai tên chĩa súng vào anh, mắt đầy cảnh giác. Tên vừa ra lệnh cho Delta-1 hất đầu nhìn tên thứ ba sau lưng. Tên lính cuối xem xét tên đồng đội nằm dưới đất. Delta-1 dần dần lùi ra sau. Hai tên kia cũng vì thế mà tiến tới. Cả bốn người đang ở một khoảng đất trống trải trước cửa kho A.
“Anh ta chết rồi! Cổ gãy nát, mềm nhũn như đất sét” tên lính đang cúi xuống la lên. Delta-1 thấy ánh lửa của sự giận dữ trong mắt hai tên lính trước mặt mình. Ngón tay chúng cong lại trên cò súng.
“Thế là xong!” Delta-1 rủa thầm.
Rítttttt!
Màn đêm bị xé toạc làm hai.
Không thể tin được.
Hai tên lính trước mặt Delta-1 như bị một sức mạnh vô hình tát thẳng vào mặt. Khuôn mặt chúng biến dạng, nhăn nhúm trong một phần nghìn giây trước khi bị lôi đi văng xa cả thước. Tên lính đang cuí dưới đất hốt hoảng đưa súng lên cao nhìn quanh.
Thế cũng không cứu hắn khỏi cái chết đang đến.
Lại một tiếng rít rợn người vang lên. Tên lính bị đẩy bật ra sau, văng xuống sát chân Delta-1. Dưới ánh đèn vàng vọt, tên lính nằm đó sõng soài. Máu tứa ra từ miệng hắn đỏ thẫm. Ánh mắt vô hồn trừng trừng nhìn Delta-1. Không tỏ ra chút bất ngờ, Delta-1 chăm chú nhìn cái xác dưới chân mình. Trên ngực hắn một chiếc lỗ sâu hoắm đã xuất hiện. Viên đạn 15 li đã thực hiện xong nghĩa vụ của nó. Viên đạn báo hiệu “họ” đã đến!
Chiếc điện đàm của Delta-1 rè rè bắt sóng!
Một giọng nói gốc Anh cộc lốc khàn khàn quen thuộc vang lên.
Part 5: Alpha
11:15’ PM (trước đó)
John bấu chặt vào chiếc gối. Anh cố gắng cảm thấy hết sức thoải mái trong khả năng có thể. Làm sao không thoải mái sau một cuộc bay trinh sát 4 giờ liên tục cơ chứ! John bặm môi cố gắng quên đi những gì vừa thấy trong 4 giờ qua. Anh cố gắng ngủ!
Nhưng không!
Hình như chỉ huy không thích những người lính mình được nghỉ ngơi cho lắm, đặc biệt là John. Ngay khi anh vừa thoáng thấy hình dáng người bạn gái Mary với mái tóc bồng bềnh vàng óng thì cũng là lúc bóng đèn trong căn phòng bật sáng.
Một bàn tay thô bạo vỗ mạnh vào mặt anh. Choàng tỉnh giấc, John vội đưa tay thủ thế. Nhưng ngay lập tức anh phải buông xuôi hai cánh tay khi thấy những người trước mặt. Chỉ huy và hai trung sĩ đang nhìn anh chăm chăm.
“Tôi có một nhiệm vụ đặc biệt cho anh vào đêm nay” ông ra lệnh ngắn gọn. John hiểu điều đó là gì. Không có gì khác hơn dành cho một phi công vào cái giờ này ngoài lái một chiếc máy bay. Nhưng tại làm quái gì đến độ chỉ huy xuất hiện trong phòng của anh kia chứ?
“Anh có 5 phút! Gặp tôi tại phòng họp!” Chỉ huy quay đi bước ra cửa.
John thật sự không tin nổi vào mệnh lệnh từ chỉ huy. Mệnh lệnh cứ như đùa. Tuy nhiên giọng chỉ huy đanh thép báo với anh là ông không hề có chút cợt nhả nào trong đó. Đặc biệt trong giọng ông có chút bối rối, có lẽ ông cũng cảm thấy khá kì quặc với cái mệnh lệnh mà mình vừa đưa ra.
… John biết rằng chỉ huy không nói đùa khi thấy “nó”. Đây là lần thứ hai anh thấy được một chiếc máy bay như vậy.Chiếc trực thăng OH-58D Kiowa Warrior đen ngòm đang đậu trên sân bay của chiếc tàu chiến là một bằng chứng. Đây là chiếc tàu tuần tra của Mỹ với nhiệm vụ chính là thu thập tin tức, trinh sát. Hiện nó đang trong khu vực thương mại gần Trung Quốc. Vậy làm quái gì mà một chiếc Warrior lại đang đậu trước mặt John kia chứ?
Trực thăng OH-58D Kiowa Warrior là một loại trực thăng trinh sát hạng nhẹ được cải tiến. Từ một chiếc trực thăng nó đã trở thành một máy bay quân sự chuyên dụng mới nhất. Mang trên thân khả năng cảm ứng hết sức nhạy bén với tia hồng ngoại, thiết bị định vị bằng laze của nó cho phép người sử dụng điều khiển những vũ khí tối tân siêu chính xác như tên lửa Stinger không-đối-không và hệ thống tên lửa AGM 1148 Hellfire. Thiết bị số hóa tốc độ cao lắp trên máy bay cho phép ngắm bắn sáu mục tiêu cùng một lúc. Động cơ Royce Allision luôn hoạt động cùng lúc với hai bộ phận giảm thanh chứa chất lỏng sền sệt. Chiếc máy bay có khả năng bay trong đêm tối mà không cần đèn, thân máy bay được sơn đen, số hiệu ở đuôi máy bay được sơn bằng loại sơn không phản quan. Với tất cả các đặc tính trên, Warrior trở thành một sát thủ thầm lặng trong đêm tối, mang đầy đủ đặc điểm của một chiếc máy bay tàng hình, nó có thể tiến đến ngay trên đầu kẻ địch mà chúng không thể thấy, hay nghe, trừ khi trang bị rada.
“Thế này thì đâu còn là nhiệm vụ trinh sát nữa chứ!” John nghĩ thầm.
“Tôi biết anh đang thắc mặc tại sao lại là anh!” Chỉ huy nói lớn át tiếng sóng biển. “Lý do thứ nhất là chỉ có anh đã tập huấn qua một lần chiếc máy bay này. Lý do thứ hai là đêm nay số phi công “có thể” và “được” lái chiếc máy bay này khắp thế giới giờ đây chỉ còn 6 người tính luôn cả anh. Năm người kia hiện đang cách chúng ta nửa vòng trái đất. Vì thế tối nay anh “được” đặc cách lái chiếc máy bay này. Nhiệm vụ của anh là đưa những người trong nó đến tọa độ đã xác định trước, sử dụng hỏa lực khi cần thiết và rút lui ngay khi được yêu cầu.”
“Và nên nhớ là bất kì ai đang ngồi trong chiếc máy bay kia cũng có thể điều khiển chiếc Warrior này hơn cả anh và tôi cộng lại. Tuy nhiên họ có một nhiệm vụ khác, vì thế đừng biểu diễn hay làm mất mặt tôi đấy!” chỉ huy nắm vai John nói thầm khi anh vừa tiến đến buồng lái trực thăng. Ông nhìn anh một thoáng rồi thả vai ra.
Chỉ huy không đùa. Ông rất nghiêm túc và lo lắng.
1:15’ AM
Chiếc Warrior đã tiến vào khu vực một cách thầm lặng. Bay dưới tầm rađa, nó nhanh chóng nhận ra dấu hiệu bãi đáp từ Delta. Viên phi công ngoái nhìn hai “vị khách” sau lưng. Nhận được sự xác nhận từ họ, anh hạ độ cao xuống. Chiếc máy bay đáp cánh trên sân thượng của một khu chung cơ bỏ hoang. Nhẹ nhàng và câm lặng. Không ai nhận ra, không một hệ thống nào phát hiện. Gọn gàng và sạch sẽ.
“Chờ ở đây! Luôn để động cơ hoạt động. Không ai biết chúng ta phải cất cánh khi nào đâu!” Một trong hai “vị khách” lên tiếng khi chiếc máy bay đáp cánh.
Cả hai nhanh chóng kéo hai chiếc valy của mình ra và lắp ráp những thứ bên trong. Tất cả mất chưa đến ba phút. Xong việc, họ cuối xuống quan sát khu công nghiệp ở xa xa một lúc rồi móc trong túi một thiết bị màu xanh. Nhìn vào thiết bị vài giây, cả hai mang những thứ vừa lắp ráp xong tiến về một hướng. Đặt chúng xuống, hai người nhìn vào ống ngắm. Tọa độ tuyệt hảo, quang đãng và sáng sủa. Hai khẩu súng nhắm lách cách lên đạn.
John giật mình bởi âm thanh chói tai vừa thình lình vang lên. Hai “vị khách” đã bắt đầu nhiệm vụ của họ. “Không biết bao nhiêu kẻ xấu số vừa nằm xuống đây!” Anh thầm nghĩ.
“Chỉ tính hai tên kia là một thôi, nghe chưa Alpha-1” một người la lên. “Anh sài khẩu barrett 0.50 cal còn tôi sài PSG-1 thế là không công bằng!”
Alpha-1 cười hềnh hệch với Alpha-2. “Ai bảo anh chậm chân khi lựa chọn vũ khí. Chẳng phải chỉ huy đã nói vũ khí lần này có hạn chế đấy thôi ! Mà mừng đi chứ, anh bạn Delta vừa được chúng ta cứu nguy trong gang tất đấy!”.
Nhấc thiết bị Cryp talk mình lên, Alpha-1 nói vào nó “Dọn dẹp đi! Chúng tôi đã tới đây! Một gạch vào sổ nữa đấy ! Một bàn thua trông thấy nhở, khà… khà…”
( Còn tiếp)





