bên ZIng có cái này.
[spoil]
[spoil](Zing) - Gặp anh khi trái tim đã nhiều vết rạn nứt, em tự nhủ: "Chỉ cần tìm một người đàn ông chung thủy, giàu lòng yêu thương và đến với em chân thành. Thế là đủ".
Nỗi khổ yêu trai nghèo
Ảnh minh họa
Vì vậy em chọn anh, người cho em cảm giác an toàn tuyệt đối sau hàng tá cuộc tình thất bại. Em vẫn thường bảo: "Em yêu anh vì chính thứ tình yêu mà anh dành cho em. Nó không quá vơi mà cũng chẳng quá đầy, chỉ biết rằng nó không hề thay đổi từ ngày đầu mình quen nhau đến giờ".
Nhưng dường như lòng tham của con người là vô cùng tận. Sau 2 năm yêu nhau, em vẫn có anh - một người đàn ông giàu lòng yêu thương và trước sau như một, vậy mà em vẫn day dứt, khó chịu và khát khao... Giờ em lại tự hỏi: "Phải chăng chỉ tình yêu thôi thì chưa đủ?!".
Anh biết không, ngày trước em thường vênh mặt bảo với chúng bạn rằng: "Thằng nào cưa tao mà cứ hẹn hò tại mấy cái quán 'ghế cứng' thì tao loại từ vòng gửi xe chứ đừng nói là yêu". Nhưng giờ, nơi lãng mạn nhất của đôi mình cũng chỉ là cái quán cà phê Hàng Cá chật chội, ẩm thấp, lúc nào cũng đông đúc đến khó thở. Đã vậy, ở đây còn chẳng có nổi chiếc ghế nhựa xoàng xoàng như ở mấy cửa hàng bia hơi bình dân, thay vào đó là cái ghế gỗ thấp lè tè, không có nổi chỗ tựa, lần nào ngồi lâu em cũng tê chân, mỏi gối, đau lưng ê ẩm.
Ngày trước, mấy ả cùng lớp thường ghen tỵ với những món quà mà em được bạn trai tặng. Nếu không phải là chiếc điện thoại đời mới thì cũng là chai nước hoa đắt tiền hoặc chí ít cũng phải chiếc túi hàng fake loại 1. Thế nhưng giờ, mỗi dịp 8/3 hay Valentine tới em lại thấy chạnh lòng. Em tính rồi, hơn 24 tháng yêu nhau, anh mới chỉ tặng em được một con thỏ bông to quá khổ, ôm cũng chẳng xong mà ngắm cũng chẳng thấy đẹp. Không phải em là kẻ chi li, thực dụng đâu. Nhưng em thấy tủi thân lắm mỗi khi bọn bạn hỏi: "Thế sinh nhật mày, anh ấy tặng gì?", "Valentine này có kế hoạch gì chưa?". Chả lẽ lúc nào cũng lắc đầu cuồi cuội đáp "Không" thì vừa xấu chàng vừa hổ ta. Nên thi thoảng, em cũng phải "bịa" ra một vài điều tuyệt vời nào đó rồi hi vọng: "Sẽ có ngày điều đó trở thành hiện thực".
Lúc chưa yêu anh, em mặc định rằng: "Đi với đàn ông thì phụ nữ không phải móc ví". Nhưng rồi quan niệm đó cũng phải thay đổi. Chúng mình gặp nhau một tuần 7 ngày. Anh lại chẳng dư giả gì nên mình phải "góp gạo thổi cơm chung" thôi. Tuy nhiên, "gạo" của anh thì ít mà "gạo" của em thì nhiều. Em còn đi học, chưa kiếm ra tiền, khoản tiêu vặt bố mẹ cho hàng tháng nay em cũng chẳng dám xài, vì phải dành dụm, chắt chiu để cùng anh "gánh vác" chi trả cho các món cà phê, bánh xèo, nem chua rán... Nhìn bạn bè rủ nhau đi shopping em thèm lắm. Chúng nó có người yêu đứa nào trông cũng diện hơn, đẹp hơn vì có bạn trai chăm sóc. Còn em, như gái đã có chồng, phải lo trăm mối cơm áo gạo tiền, cứ ngày một quê cục, tuềnh toàng.
Còn anh nữa, em đã góp ý nhiều rồi, dù không có tiền trưng diện thì cũng đừng lôi thôi, "bô nhếch" chứ! Có lần đến nhà em, anh mặc chiếc áo phông cũ rích, màu cháo lòng, cùng chiếc quần soóc bạc màu, mẹ em - người phụ nữ giản dị và dễ tính nhất thế gian cũng không thể thấy hài lòng. Sau hôm đó, mẹ lạnh lùng hỏi em: "Con yêu nó ở điểm gì vậy?". Câu nói của mẹ như xát muối vào lòng em.
Đã vậy, anh lại còn vô tâm đến đáng trách nữa. Dù anh nghèo, nhưng chẳng lẽ những ngày lễ quan trọng, anh không thể mua nổi cho em một bông hoa hồng chưa tới chục nghìn à? Chỉ cần thế thôi để em biết rằng anh có quan tâm tới em, có nghĩ tới cảm xúc của em. Vậy mà không, anh đã nghèo lại còn mắc bệnh "sĩ". Anh cứ luôn miệng bảo: "Tính anh có thì 'hoành tráng' hẳn. Còn không thì thôi!". Nhưng biết bao giờ anh mới "hoành tráng" đây? Tiền thì không, tài lại ít, người nâng đỡ cũng chẳng có. Nhiều lúc em nghĩ mỉa mai rằng: "Hay anh đợi như cụ già 97 tuổi trúng số độc đắc?!!".
Em biết mọi sự so sánh là khập khiễng, và thật không công bằng khi đem anh so sánh với đống bạn trai cũ của em trước đây. Song đúng là về gia cảnh, địa vị, học thức, tiền tài, anh đều chẳng bằng bất cứ gã nào. Cái duy nhất anh hơn họ là thứ tình yêu không quá vơi mà cũng chẳng quá đầy nhưng chung thủy trước sau như một. Chỉ có điều, em sẽ phải yêu anh bằng niềm tin tới bao giờ nữa đây? Khi mà em đã đến cái tuổi phải nghĩ đến mái ấm gia đình, cần một người đàn ông có thể làm "trụ cột" đúng nghĩa. Nên anh ơi, chỉ hai chữ "tình yêu" thôi thì có lẽ không bao giờ đủ... [/spoil]
và comment bên ấy
[spoil]
Truong Anh Duc(14:52:40 - 12/04/2010)
tinh yeu la gi?
nhat thiet luon phai co vat chat di kem sao
ban co chac la ban yeu anh ta va anh ta thi..
ko chi trong tinh yeu ma trong cuoc song luon can co su chap nhan
ben nhau la hanh phuc ^^(du nghia den hay nghia bong)
Trả lời
s3vent.(14:46:31 - 12/04/2010)
Đúng rồi tình yêu là gì .Không có vật chất thì tình yêu nhanh nhạt phai lắm.....
Trả lời
thanh(14:42:20 - 12/04/2010)
Nếu thấy thế thì tìm mấy thằng đại gia nhiều tiền lắm của mà yêu!!! Lại đi chọn người nghèo làm gì!!! Rồi bây giờ lại trách!!! Ai viết cái bài này chắc chưa bao giờ lâm vào cảnh nghèo!!!
Trả lời
bobo(14:39:46 - 12/04/2010)
hiện tại mình cũng đang có tâm trạng giống như bạn. hơn 2 năm yêu nhau, dường như anh ấy chưa từng biết hai chữ lãng mạng và những nơi riêng tư chỉ có hai đứa. mình cũng không biết cuộc tình của mình sẽ đi về đâu...bỏ thì thương mà vương thì...
Trả lời
Nguyễn Nhật Minh(14:36:26 - 12/04/2010)
còn có những chuyện như vậy nữa sao?Thứ mà bạn nhắc đến không phải là một tình yêu đúng nghĩa.Nếu biết vậy thì tại sao bạn lại nhận lời yêu của người ta. Một tiếng chia tay sẽ làm người ta tan nát tới mực sụp đổ đó bạn à.....đừng tin những gì mình thấy,đừng nghe những gì người ta nói.Vì trong cuộc sống này...tiếng nói của thời gian mới thật sự có giá trị..........Mình là con trai nên mình biết .....99% con trai không chung thủy đâu ^^....chúc bạn vui.
Trả lời
Nhi(14:35:39 - 12/04/2010)
Mình cũng đang yêu 1 người như bạn trai của bạn vậy. Tiền thì ít, tài thì kém, lại lười biếng nữa chứ. Chỉ duy mỗi việc yêu thương và chăm sóc mình thì ko thê chê vào đâu được. Không vụ lợi, không tính toán, anh ấy làm tất cả chỉ miễn mình được vui. nhưng anh ấy nghèo, ý chí lại không có, mình thật sự lo ngại mỗi khi nghĩ đến việc kết hôn trong khi tuổi mình ngày một lớn. Sẽ ra sao nếu cưới nhau về tiền ăn còn ko đủ lấy gì nuôi con, rồi con mình nữa, chẵng nhẽ cũng phải bắt chúng lo nghĩ đến việc cơm áo gạo tiền. Mình đang rớt vào cái vòng xoay luẩn quẩn ấy đây. nếu từ bỏ, liệu mình còn có thể kiếm được ai yêu mình nhiều bằng anh???
Trả lời
BigZero(14:30:59 - 12/04/2010)
Trên đời có gì là vẹn toàn đâu bạn yêu nhau có tiền cũng chưa chắc đã có tình . Nếu bạn yêu người đó thật thì nên tin tưởng vào thứ tình yêu mình đã chọn đi thay vì trách cứ , cuộc đời biết đâu được sau này . Theo mình thì bạn có thứ tình yêu mà những người khác mong muốn cũng chưa có đấy bởi vậy nên gìn giữ nó thay vì trách than cuộc đời mình. Mong quyết định bạn sẽ đúng trong cuộc tình này
Trả lời
Ngọc Linh(14:27:31 - 12/04/2010)
MÌnh đọc chuyện này ko biết thật hay không?nhưng theo cá nhân mình nhận xét thì thế này? trong suốt 24thang các bạn yêu nhau,anh chàng của bạn không kiếm nổi ra 1 đồng nào sao?có thể đi làm thêm hoặc ít ra 2 bạn có thể cùng kinh doanh 1 cái j đó nhỏ nhỏ,ít vốn để có thể cùng nhau xây dựng tương lai.Những thời gian các bạn cafe,lang thang chơi đây đó,thì có thể dành thời gian đó kiếm thêm tiền ngoài giờ học.Còn nếu anh chàng của bạn ko lo làm việc,ko có ý chí cầu tiến mà còn có bệnh sĩ đó thì minh khuyên bạn nên bày tỏ nổi lòng của bạn đến người đó,cho người đó hiểu.Nếu không hiểu và cứ như vậy thì bạn nên nghĩ xa hơn,nghĩ cho tương lai mình,và ví dụ 2 bạn có lấy nhau thì hãy nghĩ đến con cái mình nữa...bạn muốn sống thế suốt đời sao?..chúc bạn có những quyết định sáng suốt.Nếu yêu bạn trai thật lòng thì hãy cùng khuyên anh ta phấn đấu với bạh để có tương lai tốt đẹp hơn..Chúc bạn vui vẻ..
Trả lời
phunu473(14:23:57 - 12/04/2010)
Mình cũng có cảm giác giống bạn bây giờ. Trước đây mình có bạn trai, không khá giả lắm nhưng những ngày 8/3 hoặc sinh nhật mình đều nhận được món quà nho nhỏ, dễ thương, mình rất vui, mặc dù không giá trị. Nhưng hiện nay, mình quen anh chàng nghèo thật, nghèo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, chỉ có tính là thật thà, siêng năng. Mỗi lần 8/3 hay sinh nhật mình đều nhắc khéo, mua tặng 1 bông hoa hồng hay đi ăn cắp tặng cũng được, nhưng tuyệt đối chưa bao giờ mình có lấy 1 bông hoa. Mặc dù mình luôn nhét tiền thường xuyên vô bóp, để anh ta có mà xài, nhưng tuyệt nhiên, mua tất cả, trừ hoa và quà. Mình buồn ghê luôn. Đôi khi nghĩ thấy anh ta chắc ngại, nên mình năn nỉ thôi thì nhắn tin chúc mừng cũng được, nhưng bạn biết không đến việc cầm điện thoại để bấm vài từ chúc cũng không nữa. Không biết mình có nên tiếp tục hành trình với anh ta khi mà những chuyện nhỏ nhặt nhất của đoạn đường đầu bước đi mà vậy rồi, sau này sẽ ra sao? Trong cuộc sống chúng ta còn phải xã giao, chào hỏi, chúc mừng. Thì người như vậy có thể làm được gì, hay là mình ra tay gánh vác mọi thứ sao? Mình bối rối lắm.
[/spoil]
http://www.zing.vn/news/tinh-yeu-gioi-tinh/noi-kho-yeu-trai-ngheo/a81513.html