Tự nhiên thấy có một nỗi buồn bâng quơ trong lòng. Nhẹ nhàng đan xen cả khi cười. Có hỏi lí do thì chịu thôi. Hình như là tiếc, là tham, là không muốn mất gì....là muốn mọi thứ mãi mãi tròn trĩnh như trong suy nghĩ mình mong muốn.
Sáng mùa thu đấy, mát và dễ chịu quá, chỉ có điều sao trời xầm xì quá. Không mưa,không nắng, cứ ngả nghiêng ......
Cười nhiều hơn khá nhiều người, nhưng luôn thấy mình ngốc nghếch hơn tất cả.Muốn thay đổi bản thân mà không thể, hô quyết tâm bao lần rồi ấy nhỉ?
Phải biết trân trọng những ngày tháng này, kô để ngày mai hối tiếc nữa.
Trời lại xám xịt kìa, mưa ngâu rồi đấy, không áo mưa , không mũ, lạnh run người mà vẫn nhe răng cười, phóng xe dào dạt trong mưa.