Nó chưa bao giờ biết đc những lời nó nói ra tổn thương đến mình như thế nào ? Phủ nhận những gì mình đang cố gắng như thế nào ?
Nó chưa bao giờ biết đc những cảm xúc khốn kiếp mà mình phải chịu đựng ? Nó dửng dưng với những gì hằng phút hằng giây giày xéo trái tim mình ?
Nó chưa bao giờ biết đc mình cô đơn, buồn, tủi thân và gục ngã bao nhiêu lần vì nó? Nó chỉ biết wa loa. nói vài câu cảm thông xem như có hiểu biết , rồi vứt trổng trơ mình ở giữa những thứ bullshit ấy. Những khi đó. Ước đc nó ôm thật chặt vào lòng mà an ủi mình. Chưa bao giờ !
Nó mặc váy , nó mang vớ đen, nó mang giày búp bê, áo khoác .......đẹp lung linh đi chơi, có bh nó mặc thế khi đi với mình đâu...... Còn mình thì đứng thẫn thờ trên ban công nhìn nó chạy ngang wa. Bóng nó khuất sau con hẻm cũng là lúc mắt mình rươm rớm. Chính xác hơn ..... mình ko cho phép mình khóc.
Nó nhớ mình, nó hỏi và bắt mình trả lời. Trong khi đấy trên tráng nó lúc nào cũng hiện rõ mồn một dòng chữ [It does not make any sence]. Mình cảm thấy vô vọng. Mình cảm thấy bất lực và ko thấy đc lối ra . Mình cũng chả còn biết phải làm gì cho nó đc nữa. ~ thứ mình làm. Tất cả ko có ý nghĩa.
Nó ko hài lòng, nó out. Bỏ mình lại. Nỗi buồn vây wanh từ khi nó bấm Ctrl + D. Mình ngồi nhìn dòng chữ cuối cùng nó viết "Thôi đc rồi" thẫn thờ đi 20p.........
Nó có bh hiểu mình..........