Tớ lại vào facebook của cậu, lại thấy dòng này. Tự dưng trong tớ trào dâng 1 nỗi buồn khổ sở, đâm sâu vào tâm trí tớ. Phải chăng vì tớ quá ngốc, quá đớn hèn... lại một lần nữa để cậu vụt mất khỏi tớ?
Vừa sáng nay thôi, tớ còn rất nhiều hy vọng, rất nhiều động lực để thay đổi bản thân.
Vừa trưa nay thôi, tớ lấy hết dũng khí nói "để tớ đưa cậu về" và đó cũng là lần đầu tiên tớ đưa cậu về.
Nhưng đến chiều, người bên cạnh tớ sao xa tớ quá, tớ cũng ko biết từ lúc nào cậu thay đổi trạng thái thành "đang hẹn hò" nhưng tớ biết chắc người đó ko phải tớ.
Tại sao đến bây giờ tớ vẫn cứ khờ như vậy. Cứ che dấu mọi cảm xúc trước mặt cậu, để rồi mất cậu, để rồi lên đây than vãn kêu khổ? Để làm gì chứ? Để nhẹ lòng hay để đỡ dằn vặt... hay để tự trách bản thân ngốc nghếch để mất cậu?
25t rồi mà vẫn ngốc quá cơ, vẫn cứ vô ưu vô lo, vẫn cứ dành cho cậu 1 thứ tình cảm đặc biệt này.
[video=youtube;oLJ999u1FaI]http://www.youtube.com/watch?v=oLJ999u1FaI&feature=related[/video]
Từ nay ko vô đây tự kỉ nữa
